HOÁN ĐẾ

Chương 3



Mỗi ngày khi các bà vú tận tâm chăm sóc Lục Diêu, họ đều vô tình nhắc đến những chuyện xảy ra trong cung.

Dạo gần đây, Lục Diêu vì lo cho Vũ Văn Nghiệp mà ăn không ngon, ngủ không yên, suốt ngày buồn bã, u sầu.

Vũ Văn Nghiệp tuyệt thực đến ngày thứ bảy rồi.

Hoàng hậu ngày đêm khóc cạn nước mắt, khiến cả triều đình đều biết. Đường đường là Thái tử, vì một nữ nhân mà làm rối loạn cả triều đình và hậu cung, thật khiến người ta phải thở dài.

Không ít đại thần đã đệ đơn lên, lời lẽ gay gắt, yêu cầu Hoàng đế nghiêm trị Thái tử.

Nhưng Hoàng đế nặng tình, nhìn Hoàng hậu khóc mấy ngày liền, còn Vũ Văn Nghiệp thì ngất đi ngất lại, cuối cùng cũng mềm lòng, hạ chỉ cho cha ta nhận Lục Diêu vào gia tộc.

Tính ra thì không còn bao lâu nữa, Hoàng đế sẽ ra tay giết Lục Diêu.

Ta mang theo lệnh bài của mẹ, đến phủ Trưởng công chúa, điều động gần trăm ám vệ.

Trong đó, khoảng năm mươi người âm thầm bảo vệ Lục Diêu suốt mười hai canh giờ.

Còn lại năm mươi người khác, theo ký ức của ta, bố trí quanh khúc sông nơi Lục Diêu sẽ chết đuối.

Nhưng lạ thay, cho đến khi Vũ Văn Nghiệp được dỡ bỏ lệnh cấm túc, và Hoàng đế hạ chỉ ghi tên Lục Diêu vào gia phả, vẫn không có động thái nào với Lục Diêu cả.

Chẳng lẽ hành động của ta quá lộ liễu, khiến Hoàng đế đoán được ý đồ của ta?

Không đúng, hôm ấy ta đến phủ Trưởng công chúa với lý do giải quyết sổ sách thay mẹ, không kinh động đến ai.

Hơn nữa, ám vệ của mẹ ta sánh ngang với Ảnh Hoàng Vệ của Hoàng đế.

Dù có gọi bao nhiêu người bảo vệ Lục Diêu, chắc chắn cũng không ai phát hiện ra.

Chắc chắn là ta đã bỏ sót điều gì đó.

Nửa tháng sau, Hoàng hậu dẫn Vũ Văn Nghiệp đến tìm mẹ ta chơi cờ.

Nhưng xuất thân là người giặt áo, Hoàng hậu thì biết gì về cờ?

Chẳng qua chỉ là cái cớ để đưa Vũ Văn Nghiệp đến gặp Lục Diêu mà thôi.

Vừa vào phủ, Vũ Văn Nghiệp đã vội vàng bỏ lại chúng ta, chạy thẳng đến chỗ Lục Diêu.

Hoàng hậu che miệng cười, nét mặt tràn đầy vẻ từ ái: “Thằng bé Nghiệp Nhi này không hiểu chuyện bằng một nửa Oản Nhi, có nương tử rồi thì quên cả mẹ.”

Lúc này, Hoàng đế vẫn chưa đồng ý cho ta và Vũ Văn Nghiệp hủy hôn.

Danh phận “Thái tử phi tương lai” của ta vẫn còn đó, vậy mà bà ta lại gọi Lục Diêu là tức phụ , rõ ràng muốn bạt tai ta và mẹ ta.

“Nhưng mà cô nương Lục Diêu kia vừa xinh đẹp lại dịu dàng, đúng là hợp với Nghiệp Nhi của bản cung. Phụ nữ ấy mà, cần gì phải mạnh mẽ? Chuyện cơ nghiệp là của đàn ông, phụ nữ ở ngoài không bằng ở nhà chăm sóc chồng con. Muội thấy sao, hoàng muội?”

Ta khẽ rùng mình, tim chợt đập mạnh.

Mẹ ta là Trưởng công chúa cao quý nhất của Đại Ung. Khi tiên đế còn tại vị, người từng dẫn mẹ ta ra trận giết giặc, và ngay cả sau khi tiên đế qua đời, mẹ ta vẫn giữ một vị trí quan trọng trong triều đình.

Điều mà mẹ ghét nhất chính là việc phân biệt “phụ nữ nên làm thế này, đàn ông nên làm thế kia.”

Nếu có ai dạy bà phải sống thế nào để xứng với vai trò của một người phụ nữ, kể cả là Hoàng đế, bà cũng sẽ phản bác lại không chút do dự.

Ta lập tức nhận ra rằng Hoàng hậu đang cố tình khiêu khích!

Mẹ ta có thể nổi giận, có thể phản bác, nhưng bây giờ không thể làm như vậy.

Ta vội vàng hạ tay, bước lên trước, khẽ nắm lấy tay mẹ dưới lớp áo, không để lộ cảm xúc.

“Hoàng hậu nói rất đúng, Oản Nhi đã được dạy bảo rồi ạ.”

Hiểu con gái hơn ai hết, mẹ liếc nhìn ta bằng khóe mắt.

Chỉ sau vài nhịp thở, vẻ âm u trên mặt mẹ tan biến, bà quay sang cười mời Hoàng hậu: “Mấy ngày trước phủ có được vài cuộn tơ lụa từ Vân Xuyên, Hoàng hậu có muốn qua xem không?”

Hoàng hậu cố nặn ra một nụ cười, đáp: “Không cần đâu, trong cung không thiếu lụa là, vài cuộn ấy thì có đáng là gì.”

“Mấy thứ trong cung là của trong cung, còn đây là tấm lòng của muội , mong hoàng hậu đừng từ chối.”

Mẹ ta thân mật khoác tay Hoàng hậu như hai chị em, trước khi rời đi còn nhìn ta một cái.

Ta thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Rồi ta lập tức đi nhanh về phía chính viện.

Chính viện và biệt viện khá gần nhau, đứng bên tường đã có thể nghe thấy rõ Vũ Văn Nghiệp và Lục Diêu đang nói chuyện.

“Điện hạ, thấy chàng chịu nhiều áp lực như vậy, lòng Diêu Nhi đau đớn không thôi. Diêu Nhi thật hận mình không có quyền lực, không thể giúp chàng như tỷ tỷ được.”

“Đừng nói thế, làm sao tỷ tỷ nàng sánh được với nàng. Chẳng lẽ nàng chưa hiểu sao? Nàng mới là người ta yêu thương nhất!”

“Những gì chàng làm, Diêu Nhi đều biết. Thực ra chàng không cần phải vì Diêu Nhi mà vất vả đến thế… Diêu Nhi thân phận thấp hèn, không đáng để chàng làm như vậy.”

“Nàng không đáng thì ai đáng?”

“Nhìn chàng như vậy, lòng Diêu Nhi tan nát. Ngày ngày không thể ăn ngon ngủ yên, chỉ mong sớm được ôm chàng, may mắn là… may mắn là hôm nay chàng đã đến.”

“Được, ôm đi, ôm cho đã. Đợi nàng gả cho ta rồi, ngày nào ta cũng để nàng ôm.”

Nghe những lời ngọt ngào thế này, có người đàn ông nào mà không động lòng cơ chứ?

Nhưng ta chẳng còn tâm trí để bận tâm nữa. Ngay trước khi Hoàng hậu đến, mẹ ta đã nói cho ta biết rằng cha ta đã giao một nửa tài sản trong tay ông cho Lục Diêu.

Điều đó có nghĩa là, trong mắt ông, đứa con gái này còn quan trọng hơn cả mẹ con ta.

Hừ, cha ta chỉ là một Vương gia khác họ của Vương phủ Bình Dương, vậy mà dám đặt mình lên trên Trưởng công chúa.

Điều này, mẹ ta chắc chắn không thể chấp nhận!

Và ta cũng sẽ không bao giờ cho phép!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.