Ta đánh Lục Diêu và dọa rằng nếu cô ta không nghe lời, ta sẽ cắt phăng mái tóc để cô ta không thể xuất giá, làm cô ta sợ tái mặt, khóc lóc chạy đi tìm Vũ Văn Nghiệp.
Hôm sau, Vũ Văn Nghiệp đến ngay trước viện của ta, giận dữ chỉ tay quát lớn: “Lục Oản Nhi! Ngươi thật quá đáng! Diêu Nhi là thê tử tương lai của ta! Ngươi dám ra tay đánh nàng! Ngươi có còn coi bản Thái tử ra gì không?!”
Đã hai năm ta không gặp hắn. Vắng mặt ta, hắn sống phóng túng hơn hẳn.
Hắn dám dùng giọng điệu ấy với ta sao?
Hắn quên rồi ư, ngày trước khi học ở chỗ Thái phó, mỗi lần hắn bắt nạt con cái các thế gia, ai là người túm cổ hắn mà đánh cho ra trò?
Nhưng tất cả cũng không ngoài dự đoán của ta.
Kiếp trước, chính hắn đã bày mưu khiến mẹ con ta chết thảm ở vương phủ. Đủ thấy bản chất hắn vốn kiêu căng, độc ác.
Chỉ vì sợ mẹ ta, hắn mới biết thu mình trước mặt chúng ta.
Ta mời hắn vào viện với vẻ rất chu toàn.
Hắn tưởng rằng ta sợ, liền tỏ ra khinh người.
Thậm chí còn ra vẻ sai bảo ta rót trà cho hắn.
Ta cầm chén trà lạnh, dốc thẳng lên đầu hắn: “Ngươi chưa qua cửa, ta dạy dỗ muội muội mà Thái tử điện hạ cũng quản được sao? Hay là chúng ta cùng đi đến điện Loan, cầu kiến Hoàng thượng phân xử đúng sai? Ngay cả Hoàng thượng còn không tiện xen vào chuyện nội phủ của thần tử, chẳng lẽ ngươi còn giỏi hơn cả ngài?”
“Còn ngươi, muốn ta rót trà sao? Đầu óc ngươi chỉ chứa nước, đến cá cũng nuôi không nổi, còn mong ta hầu hạ?”
Vũ Văn Nghiệp không cãi lại được, giận dữ định chạy đi tìm Lục Diêu.
Ta liền sai người trói chặt hắn, bịt miệng, rồi khiêng thẳng hắn từ cổng chính viện ta mà đưa đến hoàng cung.
Hắn không kịp gặp cả Lục Diêu.
Cha ta sau khi hạ triều, vội vã tìm đến chỗ ta.
Nhưng lúc này, chuyện Vũ Văn Nghiệp xông vào phòng khuê nữ đã lan truyền khắp hoàng thành.
“Con thật hồ đồ! Thái tử vì Diêu Nhi mà mắng con vài câu, chịu đựng một chút là được, cần gì làm lớn chuyện, để danh tiếng mình bị tổn hại?”
Ta chớp mắt, không tin nổi những lời này lại phát ra từ miệng cha ruột.
Nước mắt ta tức khắc rơi xuống, nghẹn ngào: “Cha, người biết rõ vì sao tối qua con phải dạy dỗ muội ấy. Hai năm trước, cô ta cướp vị hôn phu của con, còn đẩy con xuống nước. Khó khăn lắm con mới hồi phục, vậy mà cô ta lại muốn đuổi con đi. Con… thật sự không chịu nổi nữa.”
“Nhưng Diêu Nhi là Thái tử phi tương lai, con không nghĩ đến danh dự của ta trước mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu, và cả văn võ bá quan sao?”
Từ khi ta ngầm đoạt toàn bộ sản nghiệp của ông, Vũ Văn Nghiệp không còn lợi dụng được gì, cũng trở nên xa cách hơn. Nếu không vì Lục Diêu, hẳn hắn đã sớm bỏ mặc ông.
Người của mẹ ta trên triều công khai lẫn ngấm ngầm chèn ép ông. Dù Hoàng đế có bảo vệ, ông vẫn bị lôi ra không ít lỗi lầm.
Con đường quan lộ của ông giờ chẳng suôn sẻ, ông dồn cả cuộc đời và tương lai vào Lục Diêu.
Thấy ta đắc tội với Vũ Văn Nghiệp, ông hận không thể giết chết ta cho hả giận.
Ta cố tỏ vẻ buồn bã, nhận lỗi đầy hạ mình, lúc ấy ông mới vừa lòng mà đi tìm Lục Diêu.
Nhìn bóng lưng ông khuất dần, ta thầm tính toán ngày tàn của ông.
Giờ đang là mùa thu hoạch, theo ký ức kiếp trước, chỉ nửa tháng nữa, Bắc Địch sẽ kéo quân đến biên giới cướp bóc lương thực.
Rồi một tháng sau, quân tinh nhuệ Bắc Địch sẽ đánh thẳng vào phòng tuyến Đại Ung, chính thức khơi mào chiến tranh.
Kiếp trước, tiền tuyến rơi vào thế giằng co, quốc khố cạn kiệt khiến lương thảo không kịp chuyển đến.
Sĩ khí binh sĩ sa sút, liên tiếp thất bại.
Triều đình lúc ấy hỏi đến, chẳng ai đủ khả năng gánh vác trách nhiệm.
Khi tất cả đều sợ chết, chính mẹ ta đã dũng cảm vận chuyển lương thảo, đích thân ra trận, mang lại trăm năm bình yên cho Đại Ung.
Vậy mà cuối cùng bà lại bị Vũ Văn Nghiệp vu tội làm hại hoàng tộc, thông đồng với địch mà tống giam vào đại lao.
Lần này, ta sẽ tự tay đưa Vũ Văn Nghiệp vào tình thế tiến thoái lưỡng nan!
Để hắn phải chọn: mỹ nhân hay giang sơn.
Từ hôm Vũ Văn Nghiệp đến gặp ta, Lục Diêu đã yên lặng mấy ngày.
Cô ta không đến gây chuyện, cũng không đến chỗ Thái tử hay cha ta than vãn.
Hôm nay, khi ta đang ngồi đọc sách ở hành lang, có người do mẹ ta sai đến gọi: “Quận chúa, Trưởng công chúa vừa nhận được một khối Huyết Ngọc, mời người qua xem nên chế tác thành món trang sức nào.”
Vô tình, ta thấy một vạt áo màu xanh lam thoáng qua ở góc hành lang, bèn khựng lại hỏi: “Huyết Ngọc là vật hiếm, ở đâu mà có vậy?”
“Là đồ cống nạp từ Tây Vực, Hoàng hậu đã sai người mang đến, nói là để tạ lỗi với Thái tử.”
Ta gật đầu, vừa hay mấy hôm trước vòng tay của mẹ ta bị vỡ, có thể dùng Huyết Ngọc này làm lại cho bà.
Nhưng khi ta quay lại, cuốn sách đã biến mất.
Ta hỏi các tỳ nữ: “Có ai thấy cuốn sách của ta đâu không?”
Các tỳ nữ đều lắc đầu.
Ta chỉ đành nói: “Thôi vậy, mất thì cứ để mất.”
Chỉ là vài cuốn sách kể chuyện tranh bá giữa các chư hầu, có lẽ người hầu nào đó thấy rồi nhặt mang đi.
Nửa tháng sau, chiến sự quả nhiên nổ ra, còn mẹ ta thì ngã bệnh ngay tại điện Loan.
Lần này ngã xuống là phải nằm liệt suốt hai tháng.
Tiền tuyến căng thẳng, Hoàng đế lo lắng đến mất ăn mất ngủ, thức trắng đêm trong ngự thư phòng.
Hoàng hậu thì lại càng thường xuyên đến gặp ta hơn.
“Oản Nhi, bệnh tình của mẹ con nghiêm trọng đến vậy sao?”
Kể từ khi bắt đầu túc trực bên mẹ, ta hầu như chẳng được nghỉ ngơi, mắt trũng sâu, sắc mặt xanh xao: “Mẹ con từng ra trận giết giặc, thương tích cũ vẫn còn đó. Gió thu vừa đến, vết thương lại hành hạ dữ dội. Thái y nói phải tĩnh dưỡng, ít nhất ba đến năm năm mới có thể hồi phục.”
Hoàng hậu mặt đầy âu lo, rồi rời đi.
Vừa thấy bà ta đi khỏi, mẹ ta mở mắt, đưa mắt nhìn ta.
Hoàng đế đúng là kẻ giả dối đến tột cùng!
Ngày thường e ngại quyền lực của mẹ ta, luôn đề phòng đủ đường, nhưng khi biên giới có chuyện, lại mong bà lập tức dốc sức vì hắn!
Lại sợ dân chúng và triều thần dị nghị mình bất tài, không chịu tự thân xuất chinh, nên đành sai Hoàng hậu đến dò la tình hình của mẹ ta.
Quả là vừa ham danh, vừa hèn nhát, lại vô dụng.
Còn Vũ Văn Nghiệp thì càng vô dụng hơn, vừa nghe tin chiến trận thất bại liên tiếp, hắn đã vội vã thân cận với các văn thần, sợ bị bất cứ ai trong số đó căm ghét mà đẩy hắn ra tiền tuyến.
Thế nhưng hắn lại không ngăn được dân chúng cầu xin Hoàng đế đích thân ra trận.
Hoàng đế bị ép đến đường cùng, bèn lấy cớ “quốc gia không thể một ngày vô chủ” rồi đẩy Vũ Văn Nghiệp ra trận.
Một bộ mặt vừa sợ chết, lại vừa muốn giữ danh tiếng tốt, bộc lộ trơ trẽn.
Hoàng hậu lo cho con trai, nhịn ăn nhịn uống, quỳ trước điện khóc ròng suốt ba ngày mà vẫn không thể lay chuyển quyết định của hắn.