Từ Nay, Em Là Gió

Chương 3



6

Bên ô cửa kính rộng, Trì Tranh vòng tay ôm eo Tô Nhã, cùng cô ta xem xong màn trình diễn drone.Tô Nhã quấn quít ôm cổ Trì Tranh, nũng nịu đòi thêm hiệp nữa.

Nhưng anh chẳng còn hứng thú, vì tới giờ tôi vẫn không trả lời tin nhắn.Sự bất an bủa vây khiến anh nghẹt thở.

Anh vớ lấy áo khoác trên sofa:

“Hôm nay anh về với vợ.”

Tô Nhã vặn vẹo thân người, nhào vào anh, tủi thân bĩu môi:

“Không phải anh hứa ở bên em sao!”“Vợ, vợ suốt! Trong mắt anh chỉ có con gà mái không biết đẻ trứng kia, vậy còn em với con anh thì sao?!”

Vừa nghe nhắc đến tôi, mặt Trì Tranh lạnh tanh.Anh quay đầu chậm rãi, cơn giận sôi trào trong đáy mắt.

Anh bóp mạnh cằm Tô Nhã, nghiến răng:

“Bao nhiêu lần rồi hả? Tôi chỉ vui chơi với cô, Thư Hòa mãi mãi là người vợ tôi yêu nhất.”“Nếu còn dám sỉ nhục cô ấy trước mặt tôi, tôi sẽ cắt lưỡi cô.”

Tô Nhã sợ đến run rẩy hai chân, nhưng vẫn cố ngả vào lòng anh, khóc thút thít:

“Em đang mang đứa con duy nhất của anh đấy, việc gì phải hung dữ thế?…Anh nỡ cắt lưỡi em sao?”

Vừa nói, cô ta vừa với tay cởi cúc quần Trì Tranh.Mắt anh dịu lại, bàn tay quen thuộc lại nhẹ nhàng vuốt ve má Tô Nhã:

“Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, anh nuôi em cả đời.”

Tô Nhã liếc mị, quỳ xuống trước mặt anh, ỏn ẻn:

“Anh yên tâm, em nhất định chăm sóc anh thật tốt…”

Trì Tranh sắp trút bầu dục vọng thì điện thoại bỗng reo liên tục.Anh toan cầm lên, Tô Nhã đã nhanh tay giật trước:

“Không được! Chắc lại là ả đàn bà đó gọi anh về! Em không đưa!”

Trì Tranh nhíu mày, gằn giọng:

“Ngoan, đưa đây!”

Tô Nhã dẩu môi, vừa liếc ID hiển thị là anh em kết nghĩa của Trì Tranh, liền miễn cưỡng chuyển điện thoại cho anh.

Vừa bắt máy, giọng đối phương hấp tấp:

“Trì Tranh, mày điên rồi à?! Sao lại post mấy clip kia bằng tài khoản công ty chứ? Tao nghĩ mày say rồi! Xoá ngay đi!”

Trì Tranh mụ mị:

“Clip gì cơ?”

Gã kia cũng mù tịt:

“Trên Weibo ấy, mau lên, giờ nó lên hot search top 1 rồi! Còn may vợ mày ít lên mạng, có khi cô ấy chưa xem. Muộn chút nữa thì tiêu đấy!”

Chưa kịp nghe hết, Trì Tranh đã vội mở Weibo.Chỉ thoáng liếc, tim anh chìm nghỉm.

Mười phút trước, tài khoản công ty anh bất ngờ đăng loạt video dưới tag #TổngTàiDùngDroneTỏTình#.Trong đó có cảnh anh và Tô Nhã cuồng nhiệt, còn có đoạn ghi màn hình cô ta gửi tin nhắn trêu ngươi tôi, kèm cả ghi âm khiêu khích.

Hình tượng “tổng tài si tình” lén lút bao nuôi bồ nhí, bồ nhí vênh váo thách thức chính thất — đề tài câu khách ấy lập tức nổ tung.

Dân mạng ào ào kéo vào post trước khen màn tỏ tình “tổng tài drone,” giờ quay sang chửi rủa:

“Tưởng tình yêu lãng mạn, ai dè gã đàn ông thối tha ngoại tình, khiến tiểu tam chửa hoang. Kinh tởm!”“Chưa thấy con ‘tiểu tam’ nào hống hách đến thế! Thật muốn tát ả!”“Người vợ thảm quá, gã này còn định bắt chị ấy nuôi con riêng. Khốn nạn hết chỗ nói. Trên đời còn gã nào tốt không đây…”

Cả đám còn mò sang Weibo cá nhân của Trì Tranh mắng xối xả.Nhưng anh nào rảnh bận tâm, bấy giờ anh chỉ lo một việc: tôi đã xem mấy clip này chưa.

7

Chưa từng thấy Trì Tranh điên loạn như thế, Tô Nhã sợ hãi đến mức đờ người.Cô ta run run mở Weibo, thoáng nhìn đã tái mét như tờ giấy, hai chân mềm nhũn, ngã sóng soài, cố lùi ra sau.

Trong mắt Trì Tranh ánh lên hàn ý, anh bước từng bước tới, giọng đầy căm phẫn:

“Mẹ kiếp, tao đã bảo mày đừng gây chuyện trước mặt vợ tao cơ mà?!”

“Không… không phải em… em không có…”

Tô Nhã toàn thân run bần bật, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.Cô ta rướn người quỳ, bấu ống quần anh, giải thích trong tiếng nức nở:

“Không phải em đăng… Em không… không phải em…”

Trì Tranh chẳng buồn nghe, vung tay tát mạnh khiến cô ta văng sang bên.Nhưng vẫn chưa hả, anh túm tóc Tô Nhã, tiếp tục giáng thêm mấy bạt tai không nương lực.

Mặt cô ta sưng vù, chẳng dám giơ tay che đỡ, chỉ biết bò sát đất túm ống quần anh.

“A Tranh! Em sai rồi, nhưng em thật sự không đăng mấy thứ đó…”

Anh co chân đạp mạnh, quật cô ta lăn ra xa:

“Nếu không vội về tìm Thư Hòa, tao giết mày ngay!”

Tô Nhã vùng dậy đuổi theo anh ra cửa, muốn níu kéo, lại bị anh vung tay hất ngã.Trượt chân, cô ta rú lên rồi lăn thẳng xuống cầu thang.

“Aaaa! Đứa con của em…”

Máu đỏ tươi túa ra ướt sũng bắp đùi.Gương mặt Tô Nhã méo mó vì đau đớn, đưa tay cầu cứu:

“A Tranh, cứu con chúng ta…”

Trì Tranh dứt khoát bước qua người cô ta, lạnh lẽo buông một câu:

“Nếu không phải muốn vợ tao có một đứa bé bầu bạn, mày nghĩ mày đủ tư cách sinh con cho tao à?”

Nói đoạn, mặc kệ sắc mặt hoảng loạn của Tô Nhã, anh lao vút ra xe.

Anh vừa chạy quá tốc độ, liên tục vượt đèn đỏ, vừa điên cuồng gọi cho tôi:

“Vợ ơi, em nhất định phải nghe máy, phải cho anh cơ hội giải thích!”“Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi! Chỉ cần em bình an, em bảo anh làm gì cũng được!”

Nhưng đầu kia chỉ là giọng nữ máy móc lạnh tanh.

Trì Tranh sụp đổ, nước mắt giàn giụa, nỗi hoảng loạn xen sợ hãi gần như băm nát anh.

Vất vả lắm anh mới lao về đến nhà, chỉ bắt gặp một căn phòng tối tăm.Vừa bật đèn, đập vào mắt anh là Vương thúc ngồi trên sofa, cùng mớ đổ nát ngổn ngang.

Căn tổ ấm hai đứa từng yêu thương, giờ chẳng khác gì đống phế liệu.Đến bức ảnh cưới tôi từng nâng niu, nay cũng bị đập vỡ te tua, vứt xó xỉnh.

Trì Tranh như người chết đuối vớ cọng rơm, vội chộp lấy cổ áo Vương thúc, hốt hoảng hỏi dồn:

“Vương thúc, Thư Hòa đâu rồi? Làm ơn nói cho tôi biết vợ tôi đi đâu?! Tôi cầu xin chú!”

Vương thúc chỉ bình thản nhìn anh, chậm rãi đáp câu tàn nhẫn:

“Hôm nay, mọi chuyện cậu và người phụ nữ kia làm bên ngoài, tiểu thư nhà tôi đều tận mắt chứng kiến.”“Cô ấy thấy hai người tay trong tay rời khỏi, thấy cậu bế cô ta vào biệt thự.”

Mỗi lời của Vương thúc như một lưỡi dao cứa vào tim gan Trì Tranh.

Cuối cùng Vương thúc đứng dậy:

“Tiểu thư đi rồi, tôi cũng phải đi. Cậu chủ Trì, từ nay… không gặp nữa.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.