Sau khi hòa ly, nữ nhi mà ta nuôi dưỡng mười năm bên mình, cưng chiều như châu như báu, vừa gặp mặt mẹ ruột lần đầu đã lập tức lựa chọn rời bỏ ta. “Phụ thân, xin người hãy tha thứ cho mẫu thân.” “Bà đã biết sai rồi, nếu người không cho mẫu thân trở về phủ, vậy thì con sẽ cùng mẫu thân rời đi.” Ta lạnh lùng nhìn hai kẻ trước mắt, đôi chân mày, khóe mắt giống nhau như đúc, lòng nguội lạnh như tro tàn. “Vậy thì ngươi cứ đi theo mẹ ruột của ngươi đi.” Con sói mắt trắng chẳng có huyết thống, không có cũng chẳng sao.
Bình luận