Bà Già Này Biết Cắn Đấy

Chương 1



1

Ngay khi thấy cháu thứ hai chào đời là bé gái, mẹ chồng của con gái tôi liền quay người bỏ đi trước mặt tất cả mọi người, tay còn xách theo túi đường đỏ.

Con rể tôi cười gượng:

“Mẹ con hơi cổ hủ, trọng nam khinh nữ. Mọi người đừng để bụng. Nhất định đừng để chuyện này đến tai vợ con, cô ấy vừa sinh xong, tâm lý còn bất ổn.”

Thở dài một hơi, dù bà thông gia khiến người ta khó chịu thật, nhưng may mà con rể tôi còn biết điều, tôi cũng nhẹ lòng được phân nửa.

Nào ngờ vừa đẩy cửa phòng sinh ra, liền thấy con gái mắt đỏ hoe, môi mím chặt:

“Mẹ…”

Nhìn thấy vẻ mặt ấy của con, mắt tôi cũng lập tức cay xè. Sao con gái tôi lại rơi vào một nhà chồng trọng nam khinh nữ thế này chứ?

Nhưng ngoài mặt tôi vẫn phải dỗ dành:

“Con gái mẹ xinh thế này cơ mà.”

Con rể cẩn thận đưa chiếc vòng tay bằng vàng đã chuẩn bị sẵn ra trước mặt con gái:

“Cảm ơn công thần lớn nhất nhà mình. Anh thề, con trai con gái đều như nhau cả. Người già đầu óc không tỉnh táo, mình đừng bận tâm làm gì.”

Khó khăn lắm mới khiến con gái nở được một nụ cười, thì cô con dâu đi cùng tôi đến thăm cũng bĩu môi:

“Em à, em chẳng sinh được lấy một đứa con trai, sau này ai lo chuyện dưỡng già tiễn đưa cho hai người đây?”

Thấy con gái sững người, tôi vội đập nhẹ vào tay con trai:

“Con đưa Xuân Cầm ra ngoài mua chút đồ ăn đi. Lúc nào về, mẹ gọi.”

Ai ngờ Xuân Cầm phẩy tay:

“Con không đi đâu. Ai biết mẹ có lén cho nó tiền không, con phải ở đây trông chừng.”

Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của con gái, tôi chỉ biết thở dài, dặn con nhớ giữ ấm, nghỉ ngơi cho tốt, rồi theo con trai và con dâu về nhà.

Trên đường về, giọng Xuân Cầm đầy đắc ý:

“Mẹ thấy chưa, con vẫn là giỏi nhất. Sinh phát đầu đã được thằng cu. Không phải con nói chứ, em chồng con đúng là kém cỏi, mỗi lần dang chân là một đứa con gái.”

Tôi nghiến răng:

“Xuân Cầm, bớt đọc mấy cái tiểu thuyết vớ vẩn lại đi. Triều Đại Thanh diệt vong rồi. Thời nay, trai gái đều như nhau. Chính con cũng là con gái đấy.”

Xuân Cầm làu bàu:

“Sao mẹ không dám nói câu đó trước mặt mẹ chồng của em ấy đi? Ở nhà thì oai lắm.”

Tôi nghẹn họng, nhưng con gái vừa sinh xong, tôi thật sự không muốn cãi nhau với con dâu lúc này, đành nhắm mắt giả vờ ngủ.

Chắc Xuân Cầm tưởng tôi ngủ thật, liền tặc lưỡi một tiếng:

“Mẹ cứ thế này, nếu không có em vừa rồi thì ai biết mẹ sẽ dúi cho nó bao nhiêu tiền nữa.”

“Với lại, từ mai trở đi, giao Đại Hựu cho mẹ giữ đi, khỏi để bà ấy rảnh quá lại muốn qua trông cháu nhà người khác.”

Tôi chờ mãi cũng không thấy con trai phản đối, chỉ nghe nó phụ họa với giọng hết sức tán thành:

“Vẫn là vợ anh đầu óc linh hoạt.”

Tới ngày thứ năm sau sinh, bé thứ hai bị vàng da nặng phải nhập viện chăm sóc đặc biệt. Còn mẹ chồng con gái tôi, vì giận con dâu lại sinh thêm một đứa con gái nữa, liền thẳng tay gửi cả cháu lớn – bé Trần Trần – vào bệnh viện.

Con rể lén gọi cho tôi sau lưng con gái:

“Mẹ ơi, cứu con với. Mẹ giúp con đón Trần Trần về trông vài hôm. Bé thứ hai đang nằm ICU, vợ con thì tinh thần bất ổn, Trần Trần lại đang trong độ tuổi nghịch ngợm…”

Nghĩ đến cảnh bệnh viện đông người hỗn tạp, tôi vội dẫn theo Đại Hựu đi đón Trần Trần về nhà.

Ai ngờ tối hôm đó, con trai và con dâu đến đón Đại Hựu, vừa thấy Trần Trần đã lập tức nói giọng mỉa mai:

“Trần Trần ơi, mẹ con sinh em gái rồi là không cần con nữa, đem con cho bà ngoại nuôi luôn kìa. Bà nội con chỉ thích mấy đứa con trai như anh Đại Hựu thôi, tội nghiệp con ghê.”

Trần Trần chắc đã nghe bà nội nói qua mấy câu tương tự ở nhà, lập tức nước mắt rưng rưng, vừa muốn khóc lại không dám, chỉ nhìn tôi với ánh mắt vừa sợ vừa mong manh.

Hai bên thái dương tôi giật liên hồi vì tức giận, chẳng buồn giữ thể diện nữa, tôi nghiêm giọng:

“Trần Trần, đừng nghe mợ nói linh tinh. Con trai hay con gái đều là bảo bối trong lòng mẹ con. Con là đứa con đầu tiên của mẹ, là người mẹ con yêu thương nhất.”

Con dâu bĩu môi, kéo tay Đại Hựu lại:

“Con trai à, sau này chơi với em gái phải nhường nhịn một chút nha, dù sao nó cũng tội nghiệp hơn con nhiều.”

Con trai tôi đứng đơ như tượng. Tôi bực bội phất tay:

“Đi đi, còn bài tập chưa làm xong đấy, đừng để muộn.”

Con dâu cúi đầu chỉnh quai cặp cho Đại Hựu:

“Thấy chưa con, bà nội con giờ có con gái rồi, là bắt đầu đuổi mẹ con mình đi đó. Bà nội Trần Trần còn biết quý con trai hơn con gái, chỉ có bà nội con là ngoài miệng thì nói cứng, trong lòng thì thương con nhà người ta hơn cháu ruột.”

2

Trần Trần òa khóc, chạy trốn vào phòng ngủ. Tôi cảm giác tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.

Tôi đã từng là đứa trẻ bị xem nhẹ vì là con gái, quá hiểu cảm giác ấy. Tôi biết rõ, một đứa trẻ không được yêu thương, sẽ mất cả đời để chữa lành tuổi thơ của mình.

Chính vì thế, từ khi sinh ra con gái, tôi đã cố gắng đối xử công bằng. Sau này, khi con trưởng thành, tôi chuẩn bị sẵn một căn nhà cho mỗi đứa.

Tôi còn nhớ rõ, trước ngày gả chồng cho con gái, con dâu bụng bầu vượt mặt, chặn trước danh sách đồ cưới:

“Nếu mẹ dám cho nó cái nhà đó, con sẽ ph/á thai ngay lập tức, để con trai mẹ làm trai ế suốt đời. Mẹ cứ thử mà coi, để rồi xem còn ai dám gả con gái cho nhà mẹ nữa.”

Tôi lôi sổ đỏ ra, nói với con dâu rằng căn nhà của con gái là tôi mua từ lúc nó mười tám tuổi, khi đó cô còn chưa bước chân vào nhà này. Lúc đó con dâu mới chịu tránh ra, nhưng từ đấy ghi hận trong lòng, đối xử với con gái tôi như thể là kẻ trộm trong nhà.

Để xoa dịu con dâu, tôi đành đưa gần hết tiền hưu cho nó, còn thường xuyên bù đắp cho Đại Hựu đủ kiểu, mới giữ được bề ngoài yên ổn. Nào ngờ giờ con gái sinh con lần hai, con dâu lại bắt đầu giở chiêu trò.

Tôi siết chặt tay, móng tay đâm vào da đến mức đau nhói, cơn đau nhắc nhở tôi phải nhẫn nhịn, vì con trai, vì để con gái yên tâm ở cữ, tôi phải cố nhẫn thêm một chút.

Tôi nhắm mắt lại, rồi cố nặn ra nụ cười khi mở mắt ra:

“Đại Hựu cũng là bảo bối của bà nội mà. Trên đường về nhớ đi cẩn thận nhé, mai bà sẽ là người đầu tiên đến trường đón Đại Hựu.”

Rầm! – tiếng cửa đóng sầm vào tai. Tôi nhìn cánh cửa vừa đóng lại, dựa theo ánh phản chiếu từ lớp sơn cửa, từng chút một điều chỉnh nét mặt, cho đến khi gượng ra được một nụ cười trông có vẻ tự nhiên, rồi mới gõ cửa phòng Trần Trần.

Giọng con bé nghèn nghẹn:

“Vào đi ạ.”

Tôi bước vào. Trong căn phòng tối om, con bé đang ngồi co ro ở góc tường.

Tôi xót xa ôm nó vào lòng:

“Trần Trần sao thế? Mợ con nói chuyện không hay, Trần Trần biết mà, đừng để bụng con nhé.”

Con bé rụt rè ngước lên nhìn tôi:

“Bà ngoại, con không phải là đồ bỏ đi. Con học giỏi, biết lễ phép, sao lại thua mấy đứa con trai chứ?”

Tim tôi như bị một quả mận xanh chua chát làm nghẹn lại, vị chua lan từ trong ra ngoài, cay cả sống mũi.

“Cháu ngoan, Trần Trần của bà là cô bé tuyệt vời nhất. Nào, vào bếp với bà nhé, hôm nay mình cùng nấu món súp bánh bột nêm mà Trần Trần thích nhất, chịu không?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.