4
Sau chuyến du hồ, ta đợi hoài cũng chẳng thấy Dung An gửi thiệp mời thêm lần nào. Túc Vương phủ dường như không còn đề cập chuyện hôn sự với nhà họ Mạnh, hệt như sự ưu ái của Túc Vương phi hôm ấy chỉ là ảo giác của riêng ta.
Mãi đến kỳ Hoàng đế mở cuộc săn mùa thu, ta theo phụ thân tuỳ giá mới có dịp gặp lại Dung An.
“Dạo trước phụ vương sắp xếp ta vào Vũ Lâm quân, gần đây Hoàng thượng giao thêm công việc, bận rộn nên không đến thăm nàng được. Dạo này nàng vẫn ổn chứ?”
Ta vừa mở lời muốn đáp, Chu Tinh Hà đã xen ngang:
“Nàng có gì không ổn sao? Mới vài bữa không gặp, ngươi coi nàng đã mập lên rõ rệt!”
Mặt ta thoáng nóng, quả thực ta tăng cân dạo gần đây. Chu Tinh Hà vẫn đáng ghét như cũ!
Ta trừng mắt nhìn hắn, hắn lập tức chỉ ta và Dung An mà nói:
“Này, ngươi xem kìa, trước mặt ngươi thì nàng ra vẻ ngoan ngoãn, vừa quay người đã trừng mắt thô lỗ. Thế mà đòi làm đệ nhất khuê tú kinh thành sao? Ta phi! Đội cái danh ấy, ngươi không thấy hổ thẹn à?”
Lời hắn như búa nện mạnh vào tim, ta siết chặt tay đến trắng bệch, môi cũng run lên:
“Chu! Tinh! Hà! Ngươi… chớ… quá… đáng!”
Từng chữ như dồn hết khí lực, khiến hắn thoáng ngạc nhiên. Hắn hừ một tiếng rồi quay lưng đi, không nói thêm.
Dung An một lần nữa làm người hoà giải:
“Tinh Hà, ngươi nói vậy thật không phải! Dù lễ nghi, gia thế hay dung mạo, Châu Châu đều xứng danh đại gia khuê tú.”
Nói đoạn, chàng cười ôn tồn, muốn xoa dịu cơn giận của ta:
“Châu Châu, nàng cũng chớ để bụng, hắn từ nhỏ đã ăn nói lỗ mãng.”
Ta hít sâu, cố nén lửa giận trong lòng:
“Thế tử gia, đa tạ người. Ta không sao.”
Ta lại hướng mắt sang Chu Tinh Hà:
“Tiểu công gia, lời ngài nói ta tự khắc để tâm. Có điều, xin ngài cũng chớ quên cẩn trọng từng lời, kẻo làm mất mặt Quốc công gia, bị người đời chê cười rằng Quốc công gia dạy con bất nghiêm.”
Đây là lần đầu ta dùng giọng điệu châm chọc với hắn. Vừa nói xong, ta thấy lòng khoan khoái vô cùng, liền nhanh chân rời đi thay kỵ trang, mặc hắn tức tối phía sau.
5
Tài bắn cung của ta không thật giỏi, nên chỉ dạo quanh vùng ngoài.
Liên tục ba mũi tên đều hụt con thỏ xám đang lẩn trốn. Bỗng có tiếng tên rít từ sau, con thỏ kia bị ghim thẳng xuống đất.
Ta vừa quay lại tỏ ý cảm ơn, đã trông thấy Chu Tinh Hà còn giữ nguyên tư thế kéo cung.
Nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm, ta không nhìn con thỏ ấy, chỉ phóng ngựa đi.
Chẳng bao lâu, ta gặp một con cáo lông đỏ rực. Bộ lông xinh đẹp khiến ta thích thú, toan xuống ngựa muốn bắt sống nó.
Ai ngờ còn chưa kịp bắt, ta đã trượt chân ngã.
Vừa ngẩng đầu tìm con cáo, lại nghe tiếng tên xé gió. Nó bị một mũi tên xuyên đầu, đuôi tên còn khẽ lung lay.
Tim ta như bị chấn động, ngây người nhìn về sau. Là Dung An.
Chàng khẽ đỡ ta dậy:
“Bộ lông cáo này quả không tệ, may thành khăn choàng chắc sẽ rất hợp với nàng.”
Ta gắng nở nụ cười:
“Đa tạ Thế tử gia.”
Dung An chẳng phát giác nét ngượng ngập của ta, chàng nhặt con cáo lên rồi treo lên yên ngựa của mình:
“Dính máu tanh, hẳn nàng không muốn tự cầm đâu. Để ta mang về Vương phủ, đợi làm khăn xong sẽ cho người đem đến Thượng thư phủ.”
Ta gật đầu cứng ngắc:
“Không ngờ tài bắn cung của Thế tử gia lại tinh chuẩn như thế, thần nữ thật khâm phục.”
Dung An cười nhẹ:
“Thực ra ta chỉ thuộc hạng thường, còn Tinh Hà mới đúng là cao thủ. Hắn được Quốc công gia đích thân truyền dạy, bách bộ xuyên dương, trăm phát trăm trúng.”
“Ta bắn có giỏi, nhưng Dung An ngươi cũng đâu tệ.”
Chu Tinh Hà thúc ngựa nhàn nhã tiến lại. Trên lưng ngựa hắn đã treo đầy chiến lợi phẩm. Hắn giơ cung lên hướng về Dung An, ý muốn thách đấu:
“Sao hả, có muốn vào sâu trong kia thi đấu một phen chăng?”
Dung An lắc đầu:
“Châu Châu một mình ở đây, ta không an tâm.”
Quả nhiên Chu Tinh Hà lại trút cơn bực vào ta:
“Này, mau về doanh trại đi!”
“Tinh Hà!” Dung An lên tiếng trách.
Ta vội ngăn chàng, vì chính ta cũng muốn hồi doanh sớm.
Dung An ngỡ ta sợ quấy rầy chàng, cho đến khi ta bảo mệt, chàng mới tin và hộ tống ta trở về.
Dọc đường, Chu Tinh Hà không ngớt lời châm chọc, chỉ là ta quá mỏi mệt, chẳng thiết đôi co. Hắn cười nhạo một hồi chẳng thấy ta đáp lại, cũng đành yên lặng.
6
Sau chuyến thu săn trở về, ta lặng lẽ ở trong nhà một khoảng thời gian.
Bởi đây là lần đầu tiên ta chợt nhận ra, Dung An dường như không ôn hòa như vẻ ngoài.
Nhưng trong ký ức của ta, chàng trước nay vẫn là một quân tử nho nhã lễ độ.
Ta còn nhớ hồi nhỏ từng có một lần cùng mọi người đi du ngoạn.
Công tử nhà Thừa tướng tóm được một con thỏ cái đang mang thai.
Giữa đám đông, có kẻ ồn ào xúi giục mổ bụng thỏ đem nướng.
Người thì lộ vẻ ghê sợ, kẻ lại hưng phấn trông thấy rõ.
Thậm chí có kẻ còn hiếu kỳ con thỏ ấy mang bầu mấy con, đòi xẻ ra xem thử.
Chính Dung An đã đứng ra, cứu con thỏ cái khỏi tay họ.
Chàng còn tự mình băng bó vết thương, rồi thả nó về thiên nhiên.
Vậy mà Dung An, ngày còn bé tỏ ra xót thương thỏ mẹ, nay lại có thể giương cung bắn xuyên đầu một con hồ ly lông đỏ.
Giây phút chính mắt ta thấy mũi tên xuyên qua hộp sọ nó, tim ta thắt lại, tựa hồ chính tim mình cũng bị mũi tên ghim trúng.
Nhưng ngẫm kỹ thêm, đó vốn là trường săn; mọi sinh linh nơi đó đều trở thành con mồi.
Cuộc thu săn rốt cuộc là cách bệ hạ thị uy hoàng quyền, cũng là dịp triều đình biểu dương võ lực, và để Hoàng thượng khảo sát bách quan.
Tóm lại, mũi tên của Dung An chẳng thể nói là sai!
Huống chi, trước đó chẳng phải ta cũng đã từng giương cung bắn về phía một con thỏ xám hay sao?
7
Nghĩ thông suốt, ta yên tâm quàng chiếc khăn lông chồn đỏ Dung An sai người tặng, đến dự yến tất niên triều đình.
Ta chỉnh trang xiêm áo, giữ gương mặt với độ tươi tắn vừa phải, không quá câu nệ cũng chẳng thất lễ, chầm chậm bước tới trước Dung An, đoan trang hành lễ.
“Đa tạ Thế tử gia đã ban tặng khăn choàng.”
Dung An ra hiệu cho ta đứng lên:
“Nàng thích là được.”
Ánh mắt chàng thoáng lướt qua chiếc khăn đỏ trên cổ ta, rồi hỏi:
“Dùng có thấy ấm và thoải mái chăng?”
Ta khẽ gật đầu cười.
Đúng lúc ấy, thanh âm quen thuộc vang lên, ngữ điệu tồi tệ đến cùng cực:
“Chậc, xấu chết đi được, già chát như bà thím tuổi băm, nhìn lôi thôi chẳng khác mấy mụ phụ nhân tam tuần.”
Ta khép mắt, toan gạt lời của Chu Tinh Hà ra khỏi đầu, nhưng vô ích.
Ngực ta vẫn phập phồng vì giận, nắm tay trong ống tay áo nắm chặt đến mức run lên.
Nếu chẳng phải nơi này là hoàng cung…
Nếu chẳng vì cạnh ta còn có Dung An…
Thì nắm đấm của ta đã tặng thẳng lên mình Chu Tinh Hà rồi!
“Chu Tinh Hà, nếu không biết ăn nói thì câm cái miệng thối tha của ngươi lại!”
“Cách nhau ba thước, ta đã ngửi thấy mùi tỏi ngươi ăn từ đêm qua, hôi muốn ngất!”
Kể từ lần trước mắng hắn, ta như mở ra một cánh cửa mới. Với hạng người này, không cần tỏ ra tử tế!
Quả nhiên, gương mặt hắn lập tức sa sầm, rõ ràng bị ta chọc giận.
Thấy hắn đen mặt, ta chẳng những không sợ, còn lấy làm hả hê.
“Hử, sao vậy? Chẳng lẽ tối qua ngươi ngồi bên giường ta nhìn ta ăn à?”
Nghe câu đó, đồng tử ta chợt co lại. Cái tên vô liêm sỉ này!
Ta vội đảo mắt xem quanh, may thay chưa ai chú ý bên này.
“Tinh Hà, ngươi quá đáng rồi, danh dự của nữ nhi sao có thể đem ra đùa giỡn!”
Bị Dung An quở trách, hắn thu liễm đôi chút, chỉ “hừ” lạnh với ta một tiếng.
Lúc này, lại có một thiếu niên bước tới chỗ chúng ta:
“Thế tử Dung An, hóa ra ngài ở đây, ta tìm ngài nãy giờ.”
Vừa thấy hắn, trong thoáng chốc ta có chút thất thần.