1
Châu Châu đi dự tiệc xem mắt với Dung An.
Dung An kia vốn chẳng phải hạng tốt lành, Châu Châu tuyệt đối không thể gả cho gã!
Ta phải ngăn nàng!
Chậc, suýt nữa bị Châu Châu cào rách mặt…
Không ổn, nàng từng bảo thích nhất gương mặt ta, ta nhất định phải giữ gìn!
2
Tên họ Dung lại mời Châu Châu du hồ à?
Không được, ta phải bám theo!
Hừ, đồ này bụng dạ khó lường, ngay đến sở thích của Châu Châu còn chẳng biết…
Rõ ràng nàng đâu thích ngọt, ta đành giúp nàng ăn hết, kẻo nàng ngại.
Ôi chao…
Châu Châu uống chung trà hạnh nhân với ta rồi!
3
Kỵ xạ của Châu Châu chẳng giỏi, ta phải trông chừng, kẻo nàng đi sâu vào trường săn gặp nguy.
Chỉ thoáng buông lỏng một chút, lại thấy tên họ Dung lẽo đẽo bên nàng…
Phải gạt hắn đi mới được!
Phiền thật, sao không cút xa xa chút?
Giết bao nha hoàn còn chưa đủ, giờ lại muốn nhắm đến Châu Châu của ta?
4
Chiếc khăn cổ gã họ Dung tặng Châu Châu trông thật khó coi!
Lại bày đặt tặng bánh để lấy lòng ư?
Hừ, Châu Châu đâu ưa bánh trái, nàng thích ăn vằn thắn cơ!
5
Sắp phải xuất chinh rồi.
Không có ta trông chừng, lỡ Châu Châu bị họ Dung kia lừa mất thì sao?
Vẫn nên nhắc nàng một tiếng.
6
Vì cớ gì Châu Châu lại nghĩ ta hận nàng, chỉ vì cú đá lúc nhỏ chứ?
Rõ ràng khi bé nàng từng nói muốn gả cho ta!
Vậy mà sau đó lại suốt ngày theo đuôi họ Dung!
Ta nào có hận nàng, ta vốn yêu thích nàng!
Muốn thổ lộ, nhưng lại chẳng dám.
Châu Châu nói ghét ta…
Đành chờ sau khi ta khải hoàn sẽ giải thích với nàng.
7
Hôm nay nhận được thư của cha.
Ta tức tốc đưa binh về.
Làm sao để Châu Châu đi hòa thân cho được?
Lúc thấy bọn thổ phỉ vây xe nàng, tim ta như ngừng đập.
May mà…
May ta ngày đêm lao tới…
Đến kịp thời nên chưa mất Châu Châu.
8
Phụ thân đã bàn trước với ta, sẽ dùng binh quyền để đổi lấy hôn sự cho ta và Châu Châu.
Ta biết ơn người vô cùng.
Sau này, ta nhất định dạy con ta và Châu Châu hiếu thuận với phụ thân thật tốt!
[ TOÀN VĂN HOÀN ]