Thành thân với Vệ Tuân đã bảy năm, ta phát hiện hắn ngoài mặt tỏ ra trọn nghĩa phu thê, nhưng sau lưng lại nuôi ngoại thất. Những lúc thề non hẹn biển, hắn nhỏ to với ả: “Bỏ mẹ giữ con, bỏ chính là Thẩm Y La, đương gia chủ mẫu; giữ lại chính là cốt nhục của chúng ta. Chờ mọi việc ổn thỏa, ta và Kỷ nhi sẽ đón nàng vào phủ.” Mà ả đàn bà kia, chính là kẻ thù ta hận thấu xương. Kỷ nhi, đứa trẻ mà ta một tay nuôi lớn, lại bị hắn đem ra làm quân cờ để chiêu dụ ả. Vệ Tuân quên mất, hắn có thể ngồi vững trên vị trí Đại tướng quân hôm nay, tất cả đều nhờ vào mưu kế của ta. Hắn dám làm nhục ta đến mức này, ta tất có cách khiến hắn vạn kiếp bất phục.
Bình luận