Gả Cho “Tiểu Bạch Thỏ”, Ai Ngờ Là Sói Đội Lốt Cừu

Chương 3



15

Ta nhíu mày, đi qua đi lại trong viện, khiến Thúy Liễu phải than thở:

“Ôi trời ơi phu nhân, người đừng đi qua đi lại nữa, nô tỳ chóng mặt lắm!”

“Ngươi ngồi đó thì chóng mặt gì chứ… Khoan đã!”

Ta dừng bước, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ.

Lần theo mùi hương tìm kiếm một hồi, cuối cùng ta phát hiện ra một góc trồng hoa trong viện.

Thúy Liễu mơ hồ hỏi:

“Tiểu thư, có gì không ổn sao?”

“Thúy à, ngươi còn nhớ món gà bách hoa Giang Nam không?”

“Nhớ chứ. Ngày trước ở Du Châu chúng ta thường ăn, nhưng các đầu bếp dường như không thích làm món đó, lần nào cũng than phiền cả buổi.”

Ta nheo mắt, nhìn chằm chằm một góc hoa:

“Đúng rồi, vì món đó cần dùng một loại hoa gọi là tuyết giáng hoa.”

Rễ và thân của tuyết giáng hoa có thể làm thuốc, thậm chí còn dùng trong các món ăn để hạ nhiệt. Nhưng hương hoa của nó lại gây hại cho sức khỏe con người, đặc biệt là mùi hương khi hoa nở rộ lại càng mạnh hơn!

Thúy Liễu không nhận ra tuyết giáng hoa, nhưng biết cách nhìn sắc mặt của ta.

“À, đây không phải là phía trước phòng ngủ của người và công tử sao? Những cây hoa này vốn để ngắm, còn được trồng ngay bên cửa sổ.”

Thúy Liễu cũng đã hiểu ý ta.

“Thúy Liễu, ngươi đi hỏi bà quản hoa… không, ngươi hãy hỏi vú nuôi của thiếu gia, mấy cây tuyết giáng hoa này là do ai gửi tới.”

Ta vừa thấp giọng dặn dò, vừa khẽ khàng nhổ sạch những bông hoa nhỏ trắng muốt trong khóm hoa.

16

Ban đêm, ta kéo Tống Hành Chỉ lên giường, chui vào chăn, lặng lẽ kể với hắn chuyện này.

“Thực ra nàng không nên hỏi vú nuôi.”

Tống Hành Chỉ trầm ngâm một lúc rồi nói.

Ta giật mình, nhíu mày:

“Vậy trong viện này…”

“Trừ những thị vệ do mẫu thân ta để lại, còn lại… đều không đáng tin.”

“Chẳng phải ta đã đánh rắn động cỏ rồi sao!”

Ta vừa lo lắng vừa hối hận, không kìm được cảm giác xót xa cho người trước mắt.

Hắn vốn thân thể yếu ớt, quanh mình toàn những kẻ tâm địa khó lường, ngày ngày bị giám sát…

“Không sao, ta đã quen rồi. Hơn nữa, Kiều Kiều lo cho ta như vậy, ta rất vui.”

Tống Hành Chỉ cười nhẹ, đưa tay vén sợi tóc mai lòa xòa trước trán ta. Một câu nói của hắn khiến tai ta đỏ bừng.

“Đúng rồi, sáng nay chàng đi lâu như vậy, dì có làm khó gì chàng không?” Ta lại nhớ ra chuyện lúc sáng.

“Ta đã nói rõ với di mẫu. Sau này, bà ấy sẽ không gây khó dễ cho nàng nữa.”

Tống Hành Chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, khẽ vỗ để an ủi.

Ta lo lắng nói:

“Làm khó ta thì có sao đâu? Ta chỉ sợ bà ấy lén hại chàng…”

“Kiều Kiều cứ yên tâm. Ở phủ này, không ai dám hại ta, ngay cả di mẫu cũng vậy. Mấy cây tuyết giáng hoa ta đã tra rồi, là do Tống Viễn An bày trò.”

Tống Viễn An?

Cái tên này nghe sao quen thế?

17

Tống Hành Chỉ chưa nói được mấy câu lại ho sù sụ, ta vội vàng đưa tay xoa lưng cho hắn, trong thoáng chốc chợt bừng tỉnh.

“Khoan đã! Tống Viễn An không phải là cha chàng sao!?”

Trung Dũng hầu Tống Viễn An vốn xuất thân bần hàn, dung mạo nhã nhặn như ngọc.

Sau khi đỗ tiến sĩ trong kỳ khoa cử, trưởng công chúa Lâm Dương vừa gặp đã đem lòng si mê, nhất quyết gả cho ông.

Khi ấy, mỹ nhân sánh đôi tài tử, trở thành giai thoại nổi danh chốn kinh thành.

Chỉ tiếc rằng, trưởng công chúa Lâm Dương sau khi thành thân không được bao lâu đã qua đời vì bạo bệnh, để lại đứa con cũng yếu ớt, bệnh tình ngày một trầm trọng.

Hoàng thượng thương xót người cháu ngoại, cũng vì nể tình muội muội mà chẳng bao lâu đã phong Tống Viễn An làm nhất phẩm hầu, thậm chí còn để trưởng công chúa Tấn Dương – một người muội muội khác – về làm kế thất.

Nhiều năm qua, ông sống cuộc đời nhàn nhã, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do trưởng công chúa Tấn Dương lo liệu.

Ông cũng hiếm khi để tâm đến bệnh tình của Tống Hành Chỉ, nên mọi người đều cho rằng ông là một người cha ít biểu lộ tình cảm, nhưng hổ dữ cũng không ăn thịt con, chẳng ai nghi ngờ gì ông.

Nhưng giờ Tống Hành Chỉ lại nói “từ lâu”?

Chẳng lẽ từ trước hắn đã biết chính cha ruột muốn hại mạng mình?

Vậy nên, khi ta nghi ngờ hầu phu nhân, hắn luôn giữ thái độ bình thản.

Nhưng tại sao?

Vì sao Tống hầu gia lại muốn xuống tay với đứa con trai duy nhất của mình?

Ta nghĩ mãi mà không hiểu. Tống Hành Chỉ chỉ bảo ta đừng bận tâm, rằng hắn sẽ tự mình xử lý.

Thế nhưng, ta luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, nhưng cũng không thể nói rõ là chỗ nào không đúng, đành tự an ủi rằng vì mình chưa tiếp xúc nhiều với Tống hầu gia.

Từ khi về làm dâu hầu phủ đến nay đã nửa năm, ta chỉ được gặp ông mỗi khi có yến tiệc trong gia đình, đến mức giờ đây ta và ông nói với nhau chưa đầy mười câu.

Khi ta đang nghĩ nên làm thế nào để hiểu rõ thêm về vị công công này, thì một cơ hội chủ động đến trước mắt.

18

Ba ngày nữa là sinh nhật Tam hoàng tử, Tam hoàng tử phi đã sớm gửi thiếp mời tới phủ Trung Dũng hầu.

Tống Hành Chỉ tất nhiên không yên tâm để ta đi một mình, nhưng cũng không cản được sự kiên quyết của ta, cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý:

“Đi cũng được, nhưng đến nơi nàng chỉ cần ngồi cùng di mẫu ta ở chỗ nữ quyến là đủ. Di mẫu là người thông minh, nếu có việc gì cũng có thể giúp nàng một hai.”

“Nhưng sinh nhật Tam hoàng tử không chỉ mời hầu phủ ta, mà chắc chắn còn nhiều đại quan quý nhân khác tham dự, đông người như vậy thì có thể xảy ra chuyện gì được?”

Ta vừa nói vừa cười, đưa tay ôm lấy mặt hắn, khẽ hôn một cái.

“Chàng mới phải chú ý đấy. Khi ta không ở đây, phải uống thuốc, ngủ đủ giấc, ta sẽ về nhanh thôi.”

Tống Hành Chỉ dường như bị nụ hôn bất ngờ của ta làm cho ngẩn ngơ, lúng túng quên cả lải nhải thêm, ta tranh thủ nhân cơ hội chạy mất.

Hầu phu nhân không thực sự muốn dẫn ta đi, nhưng ta là thiếu phu nhân, là phu nhân tương lai của hầu phủ, sớm muộn gì cũng phải đại diện nhà chồng tiếp xúc với các quý nhân.

Bà miễn cưỡng hạ mình đến viện của ta một chuyến, dạy ta cách ăn mặc cho đúng mực, thậm chí bắt ta tập luyện hơn chục lần cách nói lời chúc mừng sao cho đoan trang.

Nghe nói Tam hoàng tử cưới con gái chính thất của Thượng thư bộ Lễ, một người nổi tiếng đoan trang lễ độ khắp kinh thành.

Vị hầu phu nhân này trước đây thậm chí còn từng muốn gả người đó cho Tống Hành Chỉ.

Nhưng giờ đây, người về làm dâu lại là một nữ thương nhân toàn thân mùi tiền như ta, bà dĩ nhiên không nuốt trôi cơn giận này, quyết tâm lấy lại thể diện.

Ta chỉ có thể thầm thở dài, cái trò so bì của nhà quyền quý thật nhàm chán.

Tam hoàng tử vốn không phải là hoàng tử được sủng ái, con gái Thượng thư bộ Lễ cũng chẳng danh giá bằng con gái Tể tướng hay đại tướng quân.

Thế nhưng Tống Viễn An vốn không thích tham dự yến tiệc lại chủ động nhận lời, thực sự khiến người ta không khỏi nghi ngờ.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.