Chúc Anh Cưới Trà Xanh Vui Vẻ

Chương 1



1

“Tiểu Nhiễm, xin lỗi nhé, tớ không thể tới được, cậu phải tìm phù dâu khác rồi.”

Ngày cưới, cuộc gọi đầu tiên lại là một tin xấu.

Người bạn thân định làm phù dâu cho tôi bị viêm dạ dày ruột cấp tính.

Nôn mửa không ngừng, không thể đến dự được.

Sự cố bất ngờ này khiến tôi lo lắng.

Tôi vừa báo tin này cho Cố Diệp vừa cố nghĩ xem ai có thể thay thế.

Nhưng nghĩ mãi vẫn chẳng ra ai thật sự phù hợp.

Đang sốt ruột, Cố Diệp nhắn tin tới: “Đừng lo, để anh lo.”

Không lâu sau, anh ấy gọi video cho tôi.

“Anh tìm được người rồi. Giang Khả, vốn hôm nay cô ấy định làm phù rể, giờ phải tạm thay vị trí phù dâu thôi.”

Giang Khả?

Nghe đến cái tên này, tôi đã cảm thấy khó chịu không rõ nguyên do.

Giang Khả là một cô gái chơi với Cố Diệp từ nhỏ.

Tính tình vô tư, trong nhóm bạn của họ thì như anh em chí cốt.

Cô ấy nhiều lần trước mặt tôi khoác vai Cố Diệp, giành uống ly trà sữa trong tay anh ấy.

Chẳng buồn để ý đến cái ống hút anh vừa dùng qua.

Tôi tỏ ra không vui, nhưng Cố Diệp không để tâm.

Dần dần, tôi bị cả nhóm bạn họ coi là nhỏ nhen, hay ghen tuông.

Lần cuối cùng, chính những người bạn đó cũng phải khuyên tôi:

“Chị dâu, Giang Khả là vậy đấy, tụi em đâu coi cô ấy là con gái. Giữa anh em đừng quá câu nệ tiểu tiết mà!”

Tiểu tiết cái khỉ gì!

Tôi gần như phát điên.

Tôi nói thẳng với Cố Diệp: “Em không thể chịu nổi, nếu còn thân thiết với Giang Khả như thế thì mình chia tay!”

Sau lần đó, Cố Diệp thực sự thay đổi.

Nhưng Giang Khả lại không hài lòng.

Cô ấy công khai phàn nàn tôi trong nhóm bạn của họ, và cả khi đối mặt cũng không bỏ qua cơ hội chế giễu:

“Chị dâu, chị thấy chưa, lần này em không uống trà sữa của Cố Diệp nữa nhé, vừa ý chưa?”

“Cố Diệp, chị dâu bảo anh uống ít đi, anh đừng uống nữa, kẻo người ta lại không vui.”

“Haiz, chúng mình đi chơi tiếp nhé, còn Cố Diệp, vợ anh bảo anh ngoan ngoãn về nhà đi!”

Những lời khiêu khích đó tôi không hề nhân nhượng.

Cố Diệp cũng bảo cô ta im đi, nhưng tôi có thể thấy anh không thoải mái.

Nhìn Cố Diệp trong cuộc gọi video, anh ấy cười nói:

“Ha, Giang Khả thì hậu đậu, mặc lễ phục chắc chẳng giống con gái đâu.”

2

Thời gian gấp rút, cuối cùng tôi đành đồng ý để Giang Khả làm phù dâu.

Vừa trang điểm xong, điện thoại lại reo.

Tôi khẽ nhíu mày.

kkkBạn A nói: “Tiểu Nhiễm, cậu có biết Cố Diệp bảo xe cưới đón Giang Khả trước rồi mới đến đón cậu không?”

“Còn nữa, vừa nãy anh ta gọi video với Giang Khả, khi nhìn thấy cô ấy mặc lễ phục, mắt đã sáng rực rồi.”

“Gì cơ?”

Một câu khiến sắc mặt tôi thay đổi.

Cơn giận bốc lên, thái dương giật giật.

Tôi lập tức gọi cho Cố Diệp.

“Anh có phải bảo xe cưới đón Giang Khả trước rồi mới đón em không?”

Cố Diệp ngập ngừng, rồi nói: “Cô ấy là phù dâu của em mà, đương nhiên phải đón cô ấy trước.”

Đó mà là lý do?

Tôi chất vấn: “Hôm nay có hơn chục chiếc xe rước dâu, đám bạn của anh ai không thể đi đón cô ấy mà cần anh phải làm?”

Dường như anh ta bị nghẹn lời.

Sau vài giây, anh mới lúng túng giải thích:

“Em à, đừng giận! Thật ra mà nói, đó là điều kiện Giang Khả đặt ra khi đồng ý làm phù dâu, anh cũng hết cách.”

Ngay lúc đó, một dây thần kinh trong đầu tôi như đứt phựt.

Không hiểu sao tôi lại nhớ tới chuyện cô ấy hay giành ngồi ghế phụ trước đây.

Lần đầu tiên là vào ngày Cố Diệp tổ chức sinh nhật cho tôi.

Anh đến đón tôi sau giờ làm.

Khi tôi bước ra xe, Giang Khả đã ngồi ở ghế phụ.

Thấy tôi, cô ta cười tươi, vẫy tay chào:

“Chào chị dâu, tôi đi nhờ xe không sao chứ? Ngồi ở ghế sau tôi hay say xe, đến nơi rồi sẽ nhường lại ghế này cho chị.”

Cô ta tỏ vẻ vô tư, cười nói như không có chuyện gì.

Cố Diệp mở cửa sau, thấy tôi đứng đó không nhúc nhích, vội vàng phân bua:

“Gặp cô ấy tiện đường, anh mới cho đi nhờ. Cô ấy say xe thật, nếu không anh đã không để cô ấy ngồi ghế phụ rồi.”

Tôi đang định lên tiếng thì Giang Khả bật thốt:

“Cố Diệp, anh đúng là trọng sắc khinh bạn. Gì vậy, định đuổi tôi xuống xe à?”

“Nếu anh dám làm thế, tôi sẽ đá anh khỏi nhóm bạn, hứ!”

Lúc Cố Diệp lên xe cài dây an toàn, cô ta chợt giơ tay chạm nhẹ vào tai anh, rồi nhanh chóng rút lại, le lưỡi trêu:

“Ai chà, Cố Diệp giờ là hoa đã có chủ rồi, tôi phải giữ chút khoảng cách mới được.”

Thật là giả tạo!

Tôi vì chuyện đó mà giận Cố Diệp.

Cố Diệp khó chịu: “Tôi đã bảo tôi với Giang Khả không có gì, sao cô không tin chứ?”

Một lần, hai lần, thì thôi.

Nhưng cô ta cứ thỉnh thoảng xuất hiện, khiến Cố Diệp cũng nhận ra không ổn.

Sau vài lần từ chối cho đi nhờ, tình hình mới bớt đi.

Không ngờ trong ngày cưới, cô ta lại giở trò này!

Tôi cau mày: “Cố Diệp, anh quay xe, bảo người khác đi đón!”

Nghe vậy, anh thở dài:

“Anh đến dưới nhà cô ấy rồi! Tiểu Nhiễm, Giang Khả là anh em của anh, hôm nay cô ấy lại làm phù dâu cho em, em có thể đừng tính toán như vậy không?”

Bảo xe cưới đón phù dâu trước rồi đón cô dâu?

Rõ ràng là anh ta xử lý không đúng, lại trách tôi nhỏ nhen sao?

Thật là nực cười!

3

Tôi cúp máy một cách dứt khoát.

Cố Diệp gọi lại hơn mười lần để xin lỗi, nhưng tôi không nghe máy.

Đến khi anh ta dẫn theo một đám bạn tới nhà.

Sau khi nhận phong bao lì xì mở cửa, Cố Diệp bước vào phòng tôi với đám bạn vây quanh.

Giang Khả đứng bên cạnh anh ta, mặc bộ váy phù dâu màu hồng, trông duyên dáng và đáng yêu.

“Vợ ơi!”

Cố Diệp nịnh nọt gọi một tiếng, mở rộng vòng tay định ôm tôi.

Tôi bình tĩnh đẩy anh ra.

“Em yêu, hôm nay là ngày vui của chúng ta, phải vui vẻ chứ!”

Anh vừa thì thầm vào tai tôi, Giang Khả đã kéo anh ra.

“Chú rể đúng là nôn nóng quá đấy! Còn phải chơi trò chơi nữa mà.”

Câu nói dành cho Cố Diệp, nhưng ánh mắt thách thức thì lại nhắm thẳng vào tôi.

Dưới sự sắp xếp của các bạn gái, Cố Diệp dẫn bạn bè tham gia các trò chơi đón dâu.

Trái ngược với không khí vui vẻ ở hiện trường, tôi giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Nhìn Cố Diệp nhiệt tình tham gia mọi trò chơi, trong lòng tôi có một cảm giác khó tả.

Tôi thích Cố Diệp từ hồi đại học.

Khi đó anh là hot boy của trường, dù gia cảnh nghèo khó nhưng học rất giỏi, lại vô cùng nỗ lực.

Chúng tôi chính thức thành đôi sau một buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp.

Lúc ấy anh đã làm việc tại một công ty nước ngoài, là đối tượng khiến ai cũng ngưỡng mộ.

Còn tôi, nhờ sự giúp đỡ của gia đình, đã sớm thành lập công ty riêng.

Là hai người xuất sắc nhất trong nhóm bạn học, chúng tôi trở thành tâm điểm bị chuốc rượu.

Cố Diệp rất ga lăng, luôn cười và giúp tôi chắn hết từng ly từng ly, ánh mắt vừa kiên định vừa dịu dàng.

Nếu không có chuyện liên quan tới Giang Khả sau này, anh ta đã có thể là một người chồng tốt.

Đáng tiếc là…

Những chuyện xảy ra hôm nay giống như giọt nước cuối cùng làm tràn ly.

Ngay cả trước hôn nhân mà cũng không rõ ràng trong quan hệ nam nữ, sau hôn nhân e rằng chỉ lặp lại sai lầm.

Có lẽ, lễ cưới này không cần tiếp tục nữa.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.