Sau Màn Thử Lòng Trước Hôn Nhân Của Mẹ Chồng, Tôi Từ Chối Hầu Hạ

Chương 3



6

Kể từ hôm đó, Phương Tân không nhắc thêm chuyện liên quan mẹ anh. Trước mắt hôn lễ sắp đến, tôi cũng ngầm hiểu ý, tạm gác mọi xích mích, không đụng đến chủ đề nhạy cảm đó nữa.

Chúng tôi đều rõ, có một số việc không nên phơi bày quá rõ ràng. Bằng không, “nước đổ khó hốt”, ai cũng chẳng biết sau khi “xé toạc tờ giấy cửa sổ” sẽ xảy ra chuyện gì.

Căn nhà mới sửa sang xong một nửa, tôi và Phương Tân cùng bàn bạc chuyện trang trí tiếp.

Tôi thích sắm quần áo, nên nhất định phải có một phòng thay đồ riêng.

Phương Tân là dân lập trình, thỉnh thoảng phải đem việc về nhà, thế nên anh cần một phòng làm việc.

Chúng tôi thảo luận chi tiết thiết kế, mơ về cuộc sống tương lai, tạm quên đi những mâu thuẫn lặt vặt vừa qua. Hai đứa cười tươi, bầu không khí thoảng hương vị hạnh phúc.

Đi tới khu bếp, chúng tôi định xem nên lắp mấy tủ, chỗ nào đặt máy hút mùi. Thỏa thuận xong, tôi chỉ vào góc còn trống:

“Chỗ này đặt máy rửa bát được đấy.”

Phương Tân buột miệng:

“Đặt máy rửa bát làm gì? Em chỉ muốn lười thôi à?”

Trong tích tắc, tôi như bị dội một gáo nước lạnh, bỗng rùng mình ớn lạnh từ đầu đến chân.

Tôi cũng không hiểu sao phản ứng lại mạnh như thế, chỉ là một cái máy rửa bát, và một câu nói.

Nhưng chính câu đó bỗng khiến tôi bừng tỉnh.

Những tiểu tiết bị tôi bỏ qua trước đây vụt hiện lên rõ mồn một.

Tôi nhìn Phương Tân, anh vẫn không nhận ra tôi đã tái mặt, còn vui vẻ chỉ ra ngoài cửa sổ:

“Từ đây nhìn qua có thể thấy trường cũ mình kìa.”

Tôi lặng lẽ phóng mắt, trường đại học quen thuộc nằm tắm mình trong nắng chiều.

Đáng lẽ phải gợi lại những kỷ niệm đẹp, nhưng tôi không tài nào cười nổi.

“Phương Tân, em muốn hỏi anh một điều.”

“Sao cơ?”

“Sau này chúng mình cưới xong, cả hai đều bận rộn, vậy ai nấu cơm, ai rửa bát, ai dọn dẹp?”

Phương Tân hơi ngẩn, thấy sắc mặt tôi nghiêm túc, anh chớp mắt rồi đáp:

“Tùy xem lúc đó ai rảnh hơn, hoặc chia đôi ra?

Ui giời, lo xa thế. Đến lúc đó tính.”

Không ổn.

Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu, thậm chí còn tệ hơn.

Tôi đột nhiên trở nên nhạy cảm, chú ý cả khoảnh khắc ngừng lại trước khi anh trả lời, tưởng tượng những lời anh chưa nói ra.

“Ai rảnh hơn thì làm?”

Phương Tân là lập trình viên, việc tăng ca thường như cơm bữa, tan ca cũng hay la cà ăn uống với đồng nghiệp.

Tôi tuy cũng bận, cũng hay tăng ca, nhưng thói quen là sau giờ làm phải về nhà nghỉ ngơi một lúc. Thế nên nếu đã kết hôn, chắc chắn tôi sẽ luôn là người về trước.

“Đến lúc đó” – tức là ngày nào cũng một mình tôi quán xuyến nhà cửa.

Ngẫm cảnh mình vừa bù đầu ở công ty, trở về lại loay hoay nấu nướng, đợi Phương Tân về ăn.

Anh đi làm, tôi cũng đi làm, nhưng còn phải lo giặt giũ, nấu nướng, lau dọn…

Nghĩ đến viễn cảnh ấy, tôi thấy nghẹt thở.

Sau đó, Phương Tân đùa cợt thế nào tôi cũng không vui nổi.

Anh cũng bảo mệt, thở dài hỏi:

“Em sao thế, công chúa của anh? Sao lại không vui?”

Tôi mơ màng ngẩng đầu, tự hỏi mình bị sao. Ngẫm lại những gì vừa nghĩ, giật mình nhận ra, tôi lại nảy ra ý “thôi khỏi cưới nữa”, lần này còn rõ ràng và mãnh liệt hơn trước.

Tôi bắt đầu tính tới chuyện thuyết phục bố mẹ, giải thích với đồng nghiệp, bạn bè vì sao đính hôn rồi, thiệp mời cũng phát rồi, lại hủy hôn ngay phút chót.

Thậm chí, tôi nghĩ: “Mình muốn chia tay Phương Tân.”

7

Thấy tôi không đáp, Phương Tân nắm tay an ủi:

“Có phải hôm nay em làm việc mệt quá không?”

“Không.” Tôi lùi lại một bước. “Để em bình tĩnh suy nghĩ chút.”

Tôi cúi đầu, một lúc sau mới ngẩng lên nhìn Phương Tân:

“Nếu sau khi cưới, cả hai chúng ta đều quá bận, chẳng ai có thời gian dọn dẹp nhà cửa, thì làm sao?”

Phương Tân cười phá lên:

“Vẫn bận tâm chuyện đó à? Em lo gì. Cùng lắm anh về sớm phụ em.”

“Phụ” tôi? Vậy hóa ra mặc định việc nhà là của tôi, anh chỉ “thay” tôi khi cần?

Tôi lạnh mặt:

“Nhỡ lúc em bận, công việc của anh cũng không dứt ra được thì sao?”

Phương Tân cắn môi, lúng túng:

“Thì ta thuê người giúp việc theo giờ.”

Trong lòng tôi chợt sụp xuống một mảng.

Nhưng tôi không chịu, vẫn hỏi:

“Sau cưới ba năm, em muốn tập trung cho sự nghiệp, chưa định sinh con, mẹ anh có đồng ý không?”

“Gì cơ?” – Phương Tân như lần đầu nghe tôi nói vậy – “Tiểu Thiển, anh nghĩ mình nên tranh thủ sinh sớm, chứ sinh muộn sẽ… nguy hiểm…”

“Còn chuyện này nữa, tuy đây là nhà hồi môn của em, chỉ đứng tên em, nhưng nếu mẹ anh nhất quyết muốn dọn đến ở, anh định thế nào?”

Phương Tân nín lặng, nhưng tôi đã có đáp án.

Tôi hít sâu, lần đầu cảm thấy đầu óc minh mẫn lạ thường.

“Phương Tân, xin lỗi, có lẽ em không thể kết hôn với anh.”

Tôi xoay người bỏ đi, anh vội kéo tay tôi, sắc mặt khó coi:

“Tiểu Thiển, em nói gì vậy?”

“Em muốn chia tay.”

Anh giữ chặt tay tôi:

“Chẳng qua là cái máy rửa bát, em không muốn rửa thì ta mua một cái. Hai đứa sắp cưới đến nơi, em có cần vì chuyện cỏn con thế này mà đòi chia tay không?”

Phương Tân cau mày, nhìn tôi như một đứa trẻ bướng bỉnh.

Tôi thở dài:

“Máy rửa bát chỉ là ví dụ, Phương Tân. Em không muốn sau khi kết hôn chỉ biết quanh quẩn việc giặt giũ, nấu nướng, rồi sinh con. Mới nghĩ cảnh đó thôi em đã ngạt thở.”

“Nhà nào chả thế? Đàn ông lo bên ngoài, phụ nữ lo bên trong. Có gì to tát đâu? Cưới xong thì em phải đóng góp cho gia đình chứ, làm mẹ rồi mà còn muốn anh nuông chiều mãi à?”

Rốt cuộc anh cũng nói thật lòng. Tôi trừng mắt cãi lại:

“Nhà em không như vậy. Tại sao anh nghĩ hễ kết hôn là việc nhà đương nhiên giao cho em? Em học hành, đi làm ngang anh, kiếm tiền cũng chẳng kém, đâu thua anh trong chuyện nuôi sống gia đình. Dựa vào đâu em phải kiêm luôn việc nhà?

Còn chuyện mẹ anh bị ngã lần trước, em thật thất vọng. Anh biết rõ lúc đó em bận thế nào, đang có cơ hội thăng tiến, biểu hiện lúc ấy vô cùng quan trọng. Vậy mà khi mẹ anh bảo em nghỉ làm chăm bà, anh chẳng hề nói gì.

Anh cũng nghĩ em nên nhường nhịn, bỏ việc hầu mẹ anh, chẳng phải lúc về anh còn giận em vì em không đồng ý đó ư?”

Mặt Phương Tân đanh lại:

“Nói đủ chưa? Bình thường anh nhường nhịn em đủ đường, chuyện gì cũng xuống nước, thậm chí phải giảng hòa với mẹ vì em. Chỉ một hai lần em không vừa ý liền đem ra so đo, còn lôi chuyện cũ ra tính. Em thế là sao?”

“Đừng ‘PUA’ tôi. Anh to tát lắm ư? Anh nhường nhịn tôi thế nào? Từ hồi yêu đến giờ, mọi buổi hẹn chúng ta đều chia tiền, tôi đâu có lợi dụng anh. Lần vừa rồi đến nhà anh, việc anh đứng ra nói đỡ cho tôi là lẽ đương nhiên. Ai yêu anh, tính chuyện cưới xin với anh, gặp hoàn cảnh ấy, anh cũng phải bênh vực cô ta chứ. Sai là ở mẹ anh, mắc mớ gì trút lên đầu tôi?”

Phương Tân cười khẩy:

“Nói lắm thế, tóm lại em kiếm cớ chia tay đúng không? Nói thật đi, có phải em có người khác rồi?”

“Anh… Anh vừa nói cái gì?”

Tôi không ngờ anh nghĩ ra được lời lẽ ấy.

“Giả bộ gì? Em chỉ thích được anh chiều chuộng, giờ em có điều kiện hơn, nhìn anh không thuận mắt nữa. Vừa thấy anh bênh mẹ thì em đòi bỏ. Được thôi, chia tay thì chia tay, nhưng em phải trả lại tiền sính lễ nhà anh trước đã.”

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng Phương Tân nghĩ về tôi như thế. Tức điên, tôi ném thẻ tiền vào mặt anh:

“Của anh đây! Cầm lấy rồi cút ra khỏi nhà tôi!”

Phương Tân tái mét, hầm hầm bỏ đi.

8

Trở về nhà, tôi báo với bố mẹ rằng tôi muốn hủy hôn. Không ngờ, bố mẹ chẳng những không phản đối, bố tôi còn bảo đó là tin đáng mừng. Thấy tôi ngạc nhiên, mẹ mới giải thích:

“Con à, từ đầu mẹ đã biết hai đứa không hợp nhau. Bình thường thì Phương Tân có vẻ nhường nhịn con, nhưng hôn nhân khác hẳn lúc yêu, đó là chuyện hai gia đình cùng hòa hợp. Nhà bên ấy mà thế, con chắc chắn không chịu nổi.

Hơn nữa, mẹ gặp Phương Tân rồi, cậu ta tự tôn cao, con thì cá tính mạnh, lại không muốn chịu thiệt, được bố mẹ nuông chiều từ bé. Hai đứa kiểu gì cũng xung đột.

Mà con xưa nay không ‘đụng tường không quay đầu’, nếu chưa tự nghĩ thông, chúng ta có phản đối cũng chẳng ích gì. Thôi giờ chia tay trước hôn lễ còn hơn cãi cọ ly hôn sau khi cưới.”

Về sau, Phương Tân mang thẻ tiền đến xin lỗi tôi, nói hôm đó anh ta quá kích động nên mới buông lời không phải. Có lẽ anh ta nghĩ lần này tôi cũng chỉ hờn dỗi, dỗ ngọt vài câu là xong.

Nhưng lần này khác hẳn. Tôi đặt lại thẻ vào tay Phương Tân:

“Thôi, Phương Tân à. Kết hôn khác với yêu đương. Khi là người yêu, chúng ta vô lo vô nghĩ ở bên nhau, nhưng hôn nhân không giống vậy, chúng ta không hợp.”

Sau đó, anh ta lại tìm tôi mấy lần, chặn tôi ở cổng công ty đón lúc tan ca. Tôi quá phiền, mới hẹn ra quán cà phê gần công ty, dứt khoát chia tay. Trước mặt anh ta, tôi chặn luôn số điện thoại. Phương Tân từ đó không đến làm phiền nữa.

Cứ ngỡ mọi chuyện chấm dứt, thì mẹ của Phương Tân lại xuất hiện.

Tôi đang làm việc, bà ta xộc thẳng vào văn phòng:

“Tiểu Thiển đâu? Tiểu Thiển ở đâu?”

Thấy bà, tôi sững sờ đứng dậy:

“Dì… sao dì lại đến đây?”

Quay ra sau thì thấy cả Phương Tân cũng có mặt. Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lớn tiếng:

“Mọi người đến mà xem, chính là cô Triệu Văn Thiển này. Cô ta quen con trai tôi ba năm, ăn của con tôi, xài của con tôi, nói sẽ cưới, chúng tôi còn đưa sính lễ cho cô ta, thế mà giờ lại lật kèo!”

“Xì, cô tưởng ngon lắm chắc? Mau trả lại tiền con tôi đã bỏ ra cho cô!”

Mới mười giờ sáng, công ty đang rất bận, ai cũng có mặt. Tiếng bà quá to, cả văn phòng đều nghe rõ mồn một. Tôi lập tức nóng bừng mặt mũi, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Vài đồng nghiệp thân thiết khẽ hỏi có cần giúp không.

“Không sao.”

Tôi gắng gượng cười, nén giận trong lòng, bước ra giữ chặt hai mẹ con họ:

“Đây là công ty, muốn làm loạn thì ra chỗ khác.”

“Công ty thì sao? Tôi cố tình muốn cho sếp cô thấy, loại đàn bà không biết xấu hổ như cô làm sao còn dám chường mặt đi làm!”

Tôi nhìn sang Phương Tân:

“Là anh bảo mẹ anh đến đây à?”

Anh ta né tránh mắt tôi:

“Tiểu Thiển… thật sự anh không muốn chia tay.”

“Không muốn chia tay mà dẫn mẹ đến đây quậy ư?”

Mẹ anh ta chỉ thẳng tôi:

“Tôi tự dẫn con trai tôi đến đấy, sao hả? Nói cho cô biết, cô không được hủy hôn, tôi không đồng ý!”

“Chuyện giữa tôi và Phương Tân, dì không cần đồng ý.”

“Tôi là mẹ của Phương Tân, cũng là mẹ chồng cô. Đồ vô giáo dục, dám nói chuyện với tôi kiểu đó à?”

Tôi đã tăng ca suốt mấy đêm, vốn mệt mỏi, nghe câu đó càng nổi nóng:

“Dì có giáo dục, chắc? Tôi thấy chỉ toàn giáo điều vớ vẩn! Cái cảnh bốn giờ sáng dì gọi con trai, bắt mua rau về mà chẳng buồn rửa, chờ tôi đến phục vụ, dì quên rồi à? Dì biết tôi dị ứng hành tây còn nấu nguyên bàn toàn hành tây. Lúc dì ngã gãy chân, tiếc công việc của con trai, nhưng lại thản nhiên kêu tôi bỏ việc hầu dì.

Dì tưởng mình là trung tâm vũ trụ, để tôi phải hi sinh hết sao?”

Phương Tân gắt:

“Tiểu Thiển, em nói chuyện với mẹ anh kiểu gì vậy!”

Có con trai đỡ lưng, bà ta càng được nước làm càn. Bà đưa ra một xấp hóa đơn:

“Đây là toàn bộ chi phí con trai tôi đã tốn cho cô trong ba năm nay, tổng cộng năm trăm tám chục nghìn tệ. Cô phải trả đủ không thiếu đồng nào!”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.