Chồng tôi gọi tôi đến bệnh viện lúc nửa đêm, bảo tôi phẫu thuật cho Bạch Nguyệt Quang của hắn – Phương Thanh Bình. Khi tôi tới nơi, Phương Thanh Bình đang nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch. Cuối giường treo tờ chẩn đoán ghi: suy thận giai đoạn cuối, cần ghép thận gấp. Tôi nói, cô ta đã ở giai đoạn cuối, nếu không tìm được thận phù hợp thì không thể mổ được. Nhưng chồng tôi lại tưởng tôi đang ghen, tát tôi một cái rồi mắng: “Cô còn là bác sĩ không đấy? Cô định trơ mắt nhìn cô ấy chết à? Ghép thêm vài lần là có thôi mà!” Tôi gật đầu: “Thật ra đã có rồi.” “Hợp rồi thì dùng của anh luôn đi, anh hiến cho cô ấy!”
Bình luận