1
Ta bái đường ba lần.
Lần đầu, vừa bái xong liền tiến thẳng vào thiên lao. Sau khi “vượt ngục,” ta thuận lợi bị Ung vương lôi kéo.
Vĩnh Ninh hầu nắm binh quyền, dưới gối chỉ có một con trai duy nhất. Thu phục được ta, Ung vương lợi trăm bề mà chẳng có hại gì.
Ta âm thầm điều tra hang ổ, bạc giấu, binh ẩn của Ung vương, rồi trong ngoài phối hợp với bệ hạ, trọn một mẻ bắt gọn.
Ung vương đành vội vàng trở tay, song đã sớm nắm chắc kết cục thất bại, chẳng qua chỉ giãy chết mà thôi.
Lần thứ hai, ta lại bái đường.
Ta cầu được thánh chỉ ban hôn, tám kiệu lớn, mười dặm hồng trang, nghênh rước cô nương thích cắn người ấy.
Nhưng khoảnh khắc vén khăn trùm, tim ta chìm hẳn.
Nàng không phải người đó.
Đêm trong thiên lao, ta thoáng nhìn nửa khuôn mặt nàng, cô nương nhỏ của ta mím chặt môi, đôi má tròn trĩnh và hai lúm đồng tiền lờ mờ.
Vô số lần ta mường tượng chân mày, đôi mắt, sống mũi của nàng.
Mỗi ngày đấu trí đấu dũng cùng Ung vương, chỉ cần nghĩ tới nàng, ta liền có thêm ý chí.
Vậy mà tân nương ta cưới không phải nàng.
Ta gọi nàng là “Đổng Chân Châu”, chắc nàng ấy buồn lắm.
Mẫu thân rơi nước mắt, đứa cháu bà hằng mong mỏi bị người ta mang đi biệt dạng.
Ta phải đi tìm nàng, thú thật với Đổng Chân Châu, không ngờ nàng ấy còn mừng hơn ta.
Nàng có người thương thanh mai trúc mã, chỉ vì cảnh ngộ ép buộc.
Đổng Chân Châu chọn cách chấm dứt sinh mệnh của mình, mẫu thân ta có thêm một nghĩa nữ, hai bên đều như ý.
Ta quỳ suốt ba ngày trong từ đường, phụ mẫu mới chịu ưng thuận cho ta ra chiến trường.
Trong triều, chỉ có quân công là đáng giá nhất. Ta muốn xin thêm một thánh chỉ tứ hôn, để cô nương nhỏ của ta không còn ủy khuất.
Bắc Cương lạnh lẽo, chiến cuộc giằng co khốc liệt.
Mẫu thân báo tin mừng, nói đã tìm thấy nàng, hơn nữa nàng sinh cho ta một cặp song sinh long phượng. Ta lên chức phụ thân rồi.
Phụ thân cười to, lòng ta cũng chộn rộn xót xa. Thế là chúng ta quyết định đánh úp địch quân mừng thắng lợi.
Trận đó thành công đến bất ngờ. Phụ thân bảo là do cháu trai cháu gái mang may mắn đến.
Long phượng song toàn, ta cũng tin chắc như vậy.
Lại thêm một lần đại thắng, quân đội được nghỉ mười ngày. Lòng ta thôi thúc không yên, chỉ muốn chạy đến gặp nàng và hài tử.
Nàng quả đúng như ta tưởng tượng: khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt to tròn ngây thơ, mũi nhỏ xinh, môi đỏ thắm, cười lên còn lộ hai lúm đồng tiền.
Tim ta ngọt ngào vô hạn.
Sau đó, khi vào cung xin thánh chỉ tứ hôn, ta gặp An Lạc công chúa.
Công chúa ưa mỹ sắc, cứ quấn quýt đeo bám. Ta nhân cơ hội cố ý đâm vào lưỡi đao của thị vệ, dứt khoát một lần cho xong.
Minh Châu hay lo mình xấu xí, giờ kẻ mặt mày có vết sẹo là ta đây.
Lần thứ ba, bái đường thành thân.
Lần này vén khăn trùm, cuối cùng ta cũng an lòng.
Đêm động phòng hoa chúc, ta nằm mộng thấy một Trịnh Minh Châu khác.
Nàng mặc y phục đen gọn ghẽ, chân mang giày da, đầu đội chiếc mũ kiểu lạ.
Nàng đi giữa những con phố thẳng tắp, hai bên là những tòa nhà cao lớn ta chưa từng thấy qua.
Có nhiều người ăn vận kỳ quặc gọi nàng là “Cảnh sát Trịnh,” nàng chỉ mỉm cười gật đầu.
Chợt có kẻ hớt hải chạy đến báo: “Có người rơi xuống nước!”
Nàng tức thì lao đi, nhanh nhẹn phóng qua lan can ven sông.
Dưới nước là hai đứa trẻ đang chới với. Nàng cứu được cả hai, nhưng bờ sông quá cao, mọi người dù đưa quần áo, thả dây, chìa sào… cũng không với tới.
Hai đứa nhỏ còn quá nhỏ, bám không chắc, hết lần này đến lần khác trượt xuống.
Ta thấy sắc mặt nàng tái dần, chẳng còn đủ sức nâng hai đứa.
Ta cố hết sức vươn tay về phía nàng, ta muốn cứu nàng!
Tiếng reo hò vang bên tai: “Đội cứu hỏa đến rồi, cứu được rồi!”
Ta không hiểu đó là gì, chỉ biết dồn hết chú ý nắm lấy tay nàng.
Ầm một tiếng, dòng nước vỡ tung. Khi ấy ta mới mười hai, ra sức níu lấy cô bé tám tuổi Trịnh Minh Châu.
2
Ta mở mắt, nắng trời rực rỡ, chung quanh trắng toát. Địa phủ lẽ nào không nên âm u rợn ngợp, quỷ ảnh lởn vởn hay sao?
Tiếc là ta chẳng lấy được năm mươi lượng bạc, không cứu được cha.
Nhưng rồi ta trông thấy cha.
Ông cắt tóc ngắn, tinh thần sáng láng, đang cùng một nam nhân mặc áo trắng nói gì đó, ta nghe chẳng rõ lắm.
Chỉ biết cha rất khỏe, nét mặt không còn vẻ mệt mỏi âu lo. Tốt quá.
Người áo trắng rời đi, cha liền quay sang trừng mắt với ta, còn đưa tay chọc vào trán ta.
Ông cằn nhằn, bảo ta không biết tự giữ mình, nói đã đăng ký cho ta học bơi, lại bảo ở nhà hầm sẵn canh, cấm không cho ta giảm cân…
Ta nghe chẳng tỏ tường, nhưng có một người cha lắm lời như vậy thật tốt biết bao.
Ta cúi đầu, nhìn đôi tay mình—rõ ràng là tay của một nữ nhân trưởng thành, đầu ngón và lòng bàn tay đều đã chai sần.
Cha đưa ta về nhà. Ngoài hành lang bệnh viện, có một thanh niên cao lớn ôm một bó hoa, thấy ta liền nở nụ cười tươi.
Cha nói chính người trẻ tuổi này đã cứu mạng ta, mấy ngày liền đều đến trông nom.
Cha còn lén nháy mắt ra hiệu với anh ta, ta cũng chẳng hiểu dụng ý là gì.
Ta bèn vội vàng cảm tạ, chàng trai ngượng ngùng gãi đầu:
“Cảnh sát với lính cứu hỏa là người một nhà mà.”
Ta bật cười:
“Ta là Trịnh Minh Châu.”
Hắn cũng cười:
“Chào Trịnh Minh Châu, ta tên Tạ Đoan.”
[ TOÀN VĂN HOÀN ]