Bảy Năm Một Trò Cười

Chương 3



4

Cậu tôi vốn nóng tính, liền vung chổi quét sân ra đe dọa:

“Còn không đi, có muốn cả nhà bị tôi quét ra ngoài luôn không?”

Đuổi cha mẹ Thẩm Trạch đi, bố mẹ tôi lại nhờ quản gia tìm lá ngải cứu và lá bưởi về, nói là để xua đuổi xui xẻo, tránh bị tiểu nhân quấy rầy.

Tôi chỉ biết cười khổ, đành chấp nhận ý tốt của họ.

Bố mẹ tôi giao phần lớn công việc của công ty cho tôi, lấy lý do lo tôi nghĩ ngợi lung tung.

Tôi cũng không vạch trần việc hai người rõ ràng muốn đi du lịch, mà thẳng thắn tiếp nhận công việc.

Anh trai tôi thích vẽ tranh, không hứng thú với việc kinh doanh, mà nhà họ Sở sớm muộn gì cũng sẽ do tôi tiếp quản, nên nhân lúc này quen dần với mọi thứ.

Thẩm Trạch cuối cùng không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, các công việc trong tập đoàn cũng dần đi vào quỹ đạo.

Khi tôi tưởng rằng cuộc sống mới đang bắt đầu, thì đột nhiên nhận được hàng loạt tin nhắn chửi rủa trên Weibo, kẻ thì mắng tôi là tiểu tam, kẻ thì gọi tôi là đồ trơ trẽn, thậm chí có người còn dọa giết.

Ngay cả phần bình luận trên tài khoản chính thức của Tập đoàn Sở Thị cũng nhanh chóng bị công kích đến mức phải tạm thời đóng lại.

Tìm hiểu kỹ mới biết, Tống Ninh đã đăng một đoạn video.

Trong video, cô ta toàn thân quấn đầy băng gạc, gương mặt tái nhợt và yếu ớt, khóc lóc ấm ức kể về nỗi uất ức của mình.

Trong video, cô ta nói rằng đã thầm yêu Thẩm Trạch từ lâu, sau khi kết hôn thì vô cùng hạnh phúc.

Nhưng không ngờ tôi, người yêu cũ của Thẩm Trạch, đột nhiên xuất hiện, dựa vào mối quan hệ giữa hai nhà và tình cảm trước đây để liên tục quấy rối, thậm chí ép buộc họ ly hôn.

Cô ta muốn giải quyết riêng tư nên đã hẹn gặp tôi, nhưng chỉ nhận được sự nhục mạ và trách mắng của tôi, lại còn bị đổ lỗi không biết quản chồng.

Thậm chí, khi chiếc đèn chùm rơi xuống, cô ta vẫn níu kéo tôi không cho rời đi, khiến chính mình bị thương nặng.

Sau tất cả những việc này, tôi chẳng hề xin lỗi, chỉ thoải mái quản lý Tập đoàn Sở Thị.

Cô ta nói mình không muốn đòi bồi thường, chỉ cần một lời xin lỗi.

Cuối video, cô ta còn cắt ghép đoạn ghi âm trò chuyện lúc trước, chỉ để lại câu “cuộc hôn nhân mà cô tự hào liệu có sụp đổ không?”.

Video vừa đăng tải, hầu hết mọi người đều tin rằng tôi cố ý quyến rũ Thẩm Trạch nhưng thất bại, sau đó chuyển sang gây sức ép để Tống Ninh nản chí, và cuối cùng, khi không thành công, đã ra tay gây thương tích.

Tập đoàn Sở Thị đã phát triển ổn định qua nhiều năm, lại nổi tiếng nhờ những đóng góp từ thiện.

Nhưng sự việc lần này khiến cổ phiếu công ty sụt giảm mạnh, đến cả hội đồng quản trị cũng yêu cầu tôi phải nhanh chóng xử lý.

Tôi từng nghĩ Tống Ninh sẽ dùng giấy đăng ký kết hôn để chống lại mình, nhưng không ngờ cô ta lại cuồng Thẩm Trạch đến thế.

Thẩm Trạch đã đối xử với cô ta như vậy, cô ta vẫn sợ ảnh hưởng đến hắn, sẵn sàng đổ mọi tội lỗi lên tôi.

Nhưng cô ta quên mất rằng, giả dối không bao giờ thành thật.

Cô ta sẵn lòng che giấu mọi thứ cho Thẩm Trạch, còn tôi thì chỉ mong cả hai cuốn xéo đi càng xa càng tốt.

Những vật kỷ niệm tôi và Thẩm Trạch từng có đã bị tôi đốt hết, nhưng lịch sử trò chuyện, các bài đăng trên mạng xã hội thì không thể giả mạo.

Những bằng chứng này tôi đã sắp xếp thành một mốc thời gian rõ ràng, chứng minh rằng suốt bảy năm qua tôi và Thẩm Trạch chưa từng chia tay, hoàn toàn không có chuyện tôi là bạn gái cũ.

Trong khi đó, Tống Ninh chỉ mới quen hắn nửa năm, điều này gián tiếp chứng minh cô ta mới là kẻ thứ ba, còn tôi chỉ là một người đáng thương bị che mắt mà thôi.

Không chỉ vậy, tôi đã cho điều tra kỹ càng quá khứ của Tống Ninh và công khai mọi thông tin trực tuyến.

Các bằng chứng rõ ràng từng chút một cho thấy Tống Ninh không hề vô tội.

Thực tế, cô ta đã thích Thẩm Trạch từ sáu năm trước.

Để có được hắn, cô ta vào học cùng trường tôi, bắt chước hành vi và cách ăn mặc của tôi, thậm chí chỉnh sửa dung mạo để trông giống tôi hơn.

Sau khi biết Thẩm Trạch để ý đến mối tình năm năm của tôi, cô ta cố tình tỏ ra trong sáng và ngây thơ để tiếp cận hắn.

Thậm chí, vì muốn hiểu rõ hơn về hắn, cô ta đã gắn hệ thống định vị và nghe lén vào điện thoại của hắn.

Đây chính là lý do cô ta luôn nhanh chóng nắm được mọi thông tin.

Đoạn ghi âm bị cắt ghép cũng được tôi đưa ra phiên bản gốc.

Tống Ninh tưởng rằng mình đã rất cao tay, nhưng quên mất rằng một khi tôi đã biết cô ta và Thẩm Trạch chẳng phải người tốt, thì làm sao tôi lại không đề phòng trước.

Các đoạn ghi hình từ camera giám sát cùng với bản ghi âm đầy đủ được đăng tải lên mạng.

Không dừng lại ở đó, tôi học theo cách của Tống Ninh, dùng nước hành và thuốc nhỏ mắt để làm mắt mình sưng đỏ, sau đó quay một đoạn video trông như vừa khóc xong.

Trong video, tôi kể lại chi tiết việc quen biết Thẩm Trạch từ nhỏ và bắt đầu yêu hắn sau khi chia tay mối tình năm năm.

5

Suốt bảy năm, tôi đã chân thành vun đắp cho mối tình này, nhưng Thẩm Trạch lại lần lữa không chịu kết hôn, thậm chí không ngại cãi nhau lớn tiếng với tôi.

Cho đến một ngày nọ, khi tôi định mua một món quà để hàn gắn tình cảm thì lại vô tình bắt gặp hắn đang cầm giấy đăng ký kết hôn để mua nhẫn kim cương cho người khác. Hắn còn nói rằng mối tình trước đây của tôi khiến hắn cảm thấy như cưới phải một người đã qua một đời chồng.

Vậy nên hắn chọn kết hôn với một người phụ nữ khác, còn tin chắc rằng tôi sẽ vì yêu mà chấp nhận làm kẻ thứ ba.

Tôi dứt khoát từ chối tất cả và kiên quyết chia tay. Nhưng điều chờ đợi tôi sau đó là sự quấy rầy của hắn, những lời vu khống từ Tống Ninh và cả bạo lực mạng nối tiếp.

Trong đoạn video cuối cùng, tôi nghẹn ngào hỏi:

“Chẳng lẽ yêu một người suốt năm năm lại khiến tôi mất đi quyền được yêu một cách bình đẳng sao?”

Video nhanh chóng gây nên một làn sóng tranh luận mạnh mẽ.

Ngoài câu chuyện rắc rối giữa tôi, Tống Ninh và Thẩm Trạch, chủ đề “một mối tình lâu dài có thực sự tương đương với một cuộc hôn nhân không?” cũng leo lên hot search.

Người ta vẫn nói “lửa thử vàng, gian nan thử sức,” nhưng giờ đây, việc nghiêm túc yêu đương trước hôn nhân lại bị coi là một vết nhơ.

Điều nực cười hơn cả là, vết nhơ ấy dường như mang tính chất giới tính rõ rệt: nếu ở đàn ông, nó được xem là biểu tượng của sự chân thành, thì ở phụ nữ, nó lại bị coi là một cuộc hôn nhân không chính thức.

Dẫu rằng mối tình năm năm của tôi kéo dài từ năm 15 tuổi đến năm 20 tuổi, dẫu rằng tôi đã bước vào thời kỳ rực rỡ nhất sau khi chia tay, thì vẫn có những người dè bỉu và coi thường tôi.

Họ thậm chí cho rằng chỉ vì từng yêu lâu như vậy mà tôi không còn trong sáng, không còn xứng đáng để bước vào hôn nhân.

Nhiều blogger cũng bắt đầu đưa ra quan điểm của mình về chủ đề này. Dù có xen lẫn một số bình luận ác ý, nhưng phần lớn mọi người đều tỏ ra đồng tình với tôi.

Ngay cả Cố Duệ, người từng yêu tôi năm năm, cũng bày tỏ sự ủng hộ trên trang cá nhân:

“Từ năm 15 đến năm 20 tuổi, có thể với người khác chỉ là trò đùa thời thiếu niên, nhưng đối với tôi, đó là một đoạn ký ức vô cùng quý giá.

Vào ngày chúng tôi chia tay, tôi đã hỏi cô ấy rằng liệu cô có hối tiếc vì mối tình này không?

Cô ấy nói không, bởi vì việc chúng tôi không thể tiếp tục bên nhau không phải là lỗi của ai cả, mà là vì chúng tôi đều tốt, nhưng lại không đủ phù hợp.

Sự không phù hợp này cần phải qua thời gian và những trải nghiệm của cuộc sống mới có thể nhận ra.

Cô ấy bảo rằng mối tình này đã dạy cô sự điềm tĩnh, kiềm chế và trưởng thành, khiến cô không cảm thấy đó là một mối quan hệ tồi tệ.

Còn tôi, những gì tôi học được từ cô ấy là lòng dũng cảm, nhiệt huyết và khả năng sẵn sàng từ bỏ quá khứ để bắt đầu lại mọi thứ.

Việc trải qua một mối tình dài không phải là điều sai trái, vấn đề là khi bắt đầu một mối tình mới, liệu bạn có sẵn lòng dọn sạch trái tim mình để đón nhận một người hoàn toàn khác.

Nhưng rõ ràng, người đã yêu tôi là Sở Du, nhưng người không thể bước ra khỏi mối tình ấy lại chính là Thẩm Trạch.

Tôi không cảm thán rằng Thẩm Trạch đã bỏ lỡ một Sơ Du tuyệt vời, mà tôi muốn chúc mừng Sở Du đã bắt đầu một cuộc đời mới.”

Ngày càng nhiều người đứng về phía tôi, còn những câu chuyện trong quá khứ của Tống Ninh cũng lần lượt bị khui ra.

Nhiều người tự nhận quen biết cô ta tranh nhau tiết lộ các sự việc, vạch trần từng lỗi lầm trong quá khứ của cô ta.

Nhưng Tống Ninh không hề để vào tai, thậm chí còn nhắc thẳng tên tôi trên mạng mà nói rằng:

“Dù thế nào thì Thẩm Trạch vẫn là của tôi, Sở Du cô chỉ là một kẻ thất bại!”

Thẩm Trạch, vốn im lặng bấy lâu, vào lúc này lại đăng bài thừa nhận tất cả những gì tôi đã nói, còn thẳng thắn thú nhận rằng ban đầu chỉ vì Tống Ninh quá giống tôi nên anh ta mới mê muội.

Lời thú nhận này như một đòn giáng mạnh vào Tống Ninh. Cô ta lập tức khóa tài khoản, nghỉ học, từ đó không còn tung tích gì nữa.

Vụ việc này khiến giá cổ phiếu của Sở thị tăng vọt trở lại, trong khi Thẩm thị thì lao dốc, nhiều đối tác cũng hủy bỏ hợp đồng hợp tác.

Khi Thẩm Trạch lại tìm đến tôi, tôi vừa mới giành được một dự án.

Lúc ấy anh ta trông tiều tụy vô cùng, râu ria chưa cạo, quần áo nhàu nát, đứng đó nhìn tôi.

“Sở Du, em nói là đến trung tâm thương mại để mua quà làm hòa, điều đó có đúng không?”

Nhìn dáng vẻ khổ sở của Thẩm Trạch, tôi không kìm được cười nhẹ.

“Thẩm Trạch, anh đang nghĩ gì vậy?”

“Vốn dĩ mọi chuyện là lỗi của anh, tôi làm sao có thể chủ động xin hòa?”

“Tất nhiên là nói chơi rồi.”

Mặt Thẩm Trạch bỗng chốc tái nhợt, anh ta không dám tin nhìn tôi.

“Tại sao?”

” Sở Du, em có từng yêu anh không?”

“Em không thấy anh đã đăng bài chứng minh cho em sao?”

“Em không thể cho anh một cơ hội được sao?”

Nghe những lời ngớ ngẩn này, ngay cả trợ lý bên cạnh tôi cũng không nhịn được mà ném cho anh ta ánh nhìn đầy khinh thường.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.