Ngốc Phu Là Vương

Chương cuối



17

Ta chỉ nghĩ mình đang mơ.

Khi tỉnh lại, câu đầu tiên ta thốt ra là: “Con đâu rồi?”

Bên giường, Bùi Triệt mắt đỏ hoe, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng:

“Tiểu nương tử…”

Ta thu lại ánh mắt, lúc này mới chú ý đến Bùi Triệt.

Tám tháng trôi qua kể từ ngày hắn rời đi, giờ đây hắn đã trở lại.

Ngoại hình hắn không thay đổi nhiều, nhưng khí chất thì khác hoàn toàn.

Bộ y phục lộng lẫy trên người làm tăng thêm vẻ uy nghiêm. Khí thế của hắn bây giờ mạnh mẽ đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.

Ta gượng gạo nở một nụ cười, khẽ gật đầu với hắn, nhỏ nhẹ nói:

“Vương gia, xin ngài yên tâm, ta sẽ không dùng đứa trẻ này để chiếm lấy thân phận Vương phi, cũng không quấn lấy ngài nữa. Đứa trẻ này, từ nay sẽ là con của riêng ta.”

Vừa nói xong, ta nhận ra sắc mặt Bùi Triệt tái nhợt đi. Môi hắn mím chặt, ánh mắt như có lửa giận.

Ta thở dài trong lòng.

Thật là nghiệp chướng.

Biết vậy, lúc trước ta đã không nên dây dưa với hắn.

“Vương gia, ngài… khi nào thì đi?”

Ta buông một câu khách sáo.

Không ngờ, câu nói ấy lại chạm đúng vào ngòi nổ của Bùi Triệt.

“Đi? Tiểu nương tử, nàng nói xem, ta phải đi đâu?”

Hắn nhìn ta, ánh mắt như xuyên thấu mọi suy nghĩ.

Ta chợt cảm thấy hơi thở nặng nề hơn.

“Tiểu nương tử, nàng định bỏ rơi ta sao?”

Hắn tiến lên một bước.

Ta lùi lại một bước.

Nhưng không ngờ hắn lại lớn tiếng chất vấn:

“Hay… ta chỉ là người mà Tiểu nương tử muốn cưới thì cưới, muốn bỏ thì bỏ?”

“Không phải! Thư hòa ly đã viết rõ ràng rồi mà, là ngài bỏ ta.”

Ta vội vàng biện minh, cảm thấy trong lòng vừa khó chịu vừa xấu hổ.

Khi viết thư hòa ly, ta đã rất cẩn thận, không để sót chữ nào, không để sai sót chút nào.

Bùi Triệt cười lạnh, từ trong ngực rút ra tờ thư hòa ly mà ta đã viết:

“Nàng nói cái này à? Cái phong thư rách nát này sao?”

“Thư hòa ly… cũng không rẻ đâu.”

“Xoẹt!”

Chưa nói xong, thư hòa ly đã bị hắn xé thành hai mảnh.

Bùi Triệt mắt đỏ ngầu, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng:

“Ta không đồng ý!”

18

Ta thật không hiểu Bùi Triệt đang nghĩ gì.

Với chức vị cao như hắn, đáng lý hắn phải bận rộn vô cùng.

Vậy mà, mỗi ngày hắn chỉ quanh quẩn bên ta, bế con, cùng phụ thân và ca ca ta vào rừng săn bắn, tìm thêm chút thức ăn bổ dưỡng cho ta.

Ngay cả tẩu tẩu cũng phải kinh ngạc, nói:

“Ta sống với ca ca muội bao năm, chưa từng thấy nam nhân nào yêu thương thê tử như Bùi Triệt yêu muội.”

Ta ôm con, mỉm cười lặng lẽ, không dám nói gì.

Cứ như thế, ngày qua ngày, hắn không nhắc gì đến việc rời đi, mọi thứ vẫn như xưa.

Thế nhưng trong lòng ta lại có một cảm giác bất an.

Và cuối cùng, sự bất an đó trở thành hiện thực.

Sau một tháng hắn ở lại, sáng hôm ấy, ta vừa tỉnh giấc đã nghe tiếng huyên náo ngoài sân.

Quan viên triều đình quỳ rạp, rầm rĩ kêu gọi:

“Xin Cảnh vương về triều! Hoàng thượng không thể thiếu ngài!”

Ta lập tức ngồi dậy, không khỏi hốt hoảng:

“Bên ngoài là ai vậy?”

Bùi Triệt từ tốn bước vào, nhẹ nhàng ôm lấy vai ta, trấn an:

“Chẳng có gì quan trọng đâu. Chỉ là Thừa tướng, Thái phó, với cả Tướng quân Vinh Uy thôi.”

Thừa tướng… Thái phó…

Trời ơi! Những cái tên chỉ nghe qua đã thấy như sấm động.

Phụ thân và ca ca đã quỳ ngoài sân, ta sợ những quan viên kia sẽ làm khó dễ họ, vội vã lao ra ngoài.

Vừa ra đến nơi, cả đám quan lại đột nhiên quỳ rạp trước mặt ta.

Thừa tướng dẫn đầu, khẩn cầu:

“Vương phi, xin người khuyên bảo Vương gia. Nếu ngài không trở về triều, kinh thành sẽ loạn mất!”

Ta hốt hoảng xua tay:

“Không, không phải đâu. Ta không phải là Vương phi…”

Lời chưa kịp nói hết, Cố Kiếm đã bước lên, quỳ trước mặt ta:

“Vương phi, thuộc hạ nghĩ phu thê ai mà chẳng có lúc tranh cãi. Nếu Vương phi không hài lòng với Vương gia, xin hãy trực tiếp nói ra. Nhưng đừng nhắc lại chuyện hòa ly nữa.”

Hòa ly?

Ta mở to mắt, không hiểu chuyện gì.

Quay người lại, kẻ đầu têu chính là Bùi Triệt, đang đứng khoanh tay dựa vào cửa, vẻ mặt nửa cười nửa không.

Hắn lạnh nhạt nói:

“Đúng vậy, ta đâu có làm sai gì, sao lại có thể dễ dàng bị Tiểu nương tử bảo bỏ là bỏ?”

19

Ta chưa bao giờ nghĩ rằng một căn nhà tranh tồi tàn như thế lại có thể trở thành nơi tiếp đón những nhân vật quan trọng như Thừa tướng, Thái phó, hay Tướng quân Vinh Uy.

Ngay cả Cảnh vương cũng không chịu rời đi.

Bùi Triệt nhất quyết rằng nếu không hủy tờ thư hoà ly, hắn sẽ không quay về triều đình.

Ta tức giận đến mức đấm vào ngực hắn hai cái. Hắn không những không bực mà còn bước đến gần, chỉ vào mặt mình nói:

“Tiểu nương tử, nhẹ tay thôi, mặt ta mềm lắm, đánh vào đây này.”

Nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, ta không nỡ hạ tay.

Vậy là Bùi Triệt vui vẻ đi khoe với Thừa tướng và Thái phó:

“Nhìn đi, Tiểu nương tử thương ta lắm, ngay cả đánh ta cũng không nỡ.”

Ta tức đến phát run, đêm đó liền đuổi hắn ra khỏi phòng.

Tên vô sỉ!

20

Đứa trẻ được đặt tên là Trường Ức.

Bùi Triệt nói rằng những tháng ngày ngô nghê ở làng là quãng thời gian đáng nhớ nhất trong đời hắn.

Trước đây, hắn sống trong cảnh tranh đấu, không có mấy ai thật lòng với hắn. Nhưng ở làng, hắn đã có những ngày tháng yên bình, đặc biệt là sau khi kết hôn với ta.

Vì vậy, hắn đặt tên cho con là Trường Ức, với mong muốn giữ lại ký ức quý giá ấy mãi mãi.

Ta hỏi hắn, liệu thân phận của ta có thể sánh với hắn được không? Nếu một ngày ta làm điều gì thất lễ, khiến hắn mất mặt thì phải làm sao?

Bùi Triệt chỉ cười, không trả lời.

Sáng hôm sau, Thừa tướng và những người khác vì tranh giành cơ hội thuyết phục Bùi Triệt mà lao vào giằng co ngay trước cửa nhà. Trong lúc kéo qua kéo lại, có người suýt rách cả quần áo, lộ ra mông trắng hếu.

Bùi Triệt đúng lúc che mắt ta lại, giọng điềm đạm nói:

“Không được nhìn.”

Hắn bảo, trên đời này không có ai hoàn toàn đúng lễ nghi, chỉ là có muốn bảo vệ nhau hay không.

Hắn còn bảo, nếu một ngày nào đó ta thấy buồn chán, muốn rời đi, hắn sẽ để ta tự do. Nhưng chỉ cần nhớ mang hắn theo là được.

Ngay khi hắn nói xong, cả ba quan lại lập tức quỳ xuống, nước mắt lã chã:

“Vương phi, xin người thuyết phục Vương gia trở lại kinh thành! Không có ngài ấy, kinh thành thật sự không thể yên ổn.”

Ta nhìn cảnh tượng này, thực sự choáng váng.

Tối hôm đó, sau khi tế lễ tổ tiên, ta đưa ra một quyết định:

Đi kinh thành.

21

Dù bận rộn ở triều đình, Bùi Triệt vẫn luôn quay về phủ đúng giờ dùng bữa tối.

Ban đêm, hắn ôm con và dạy ta chơi cờ.

Kinh thành có rất nhiều điều mới lạ. Mặc dù ta không giỏi cầm, kỳ, thi, họa như các tiểu thư thế gia, nhưng ta may mắn có một phu quân toàn năng.

Bùi Triệt dạy ta cầm kỳ thi họa, thậm chí trồng cả một vườn rau trong hậu viện để ta vui vẻ.

Trong các dịp lễ, hắn thường hái rau xanh mang vào cung để dâng cho các quý nhân. Lâu dần, các quý nhân trong cung quen miệng, còn sai người đến phủ ta hái rau.

Ta kinh ngạc, nhưng cũng cảm thấy vinh dự.

Bùi Triệt chỉ mỉm cười, bảo:

“Chuyện nhỏ, đây là vinh hạnh của ta.”

Và trước mắt ta, một dòng bình luận cuối cùng hiện lên:

“Tạm biệt Tiểu nương tử, chúc người luôn toả sáng.”

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.