Cố Nhân Hồi Tâm

Chương 2



3

Ta đang thu dọn vài món đồ nhỏ chuẩn bị mang sang Trung Nguyên thì Tang Nha đột nhiên vén rèm bước vào.

“Đan Châu, sao muội lại ngồi ngẩn ra một mình trong trướng thế này?”

Việc hòa thân đã giải quyết xong, tâm trạng của Tang Nha hiển nhiên tốt hơn nhiều. Nàng bước tới bên cạnh ta, nhìn đống đồ lộn xộn trên giường, thoáng hiện vẻ nghi hoặc trên mặt.

“Đan Châu, muội đang dọn gì vậy?”

Ta lập tức bịa một lý do: “Tỷ tỷ, đồ của muội nhiều quá, nghĩ nên dọn dẹp lại, cái nào không cần thì bỏ đi thôi mà.”

Tang Nha không nghi ngờ gì, gật đầu nói: “Muội đó, suốt ngày mua mấy món đồ lặt vặt này, đúng là nên thu xếp lại.”

Nói rồi, nàng kéo tay ta lên.

“Nhưng mà thôi, để tối dọn cũng được. Lạc Tang muốn cùng chúng ta cưỡi ngựa, giờ đang chờ ngoài trướng đấy!”

Nghe thấy tên Lạc Tang, tim ta chợt lỡ một nhịp.

Nhưng ngay sau đó, ta lại hiểu rõ, hắn đến tìm chúng ta đi cưỡi ngựa, người hắn thật sự muốn gặp là Tang Nha tỷ tỷ, ta chỉ là đi cùng mà thôi.

Nếu là trước đây, nơi nào có Lạc Tang, ta nhất định cũng phải đi. Nhưng bây giờ, biết hắn thích Tang Nha tỷ tỷ, ta không còn lòng dạ để bám theo nữa.

Tỷ tỷ tốt như vậy, dịu dàng hiền lành, lại xinh đẹp, là đóa hoa rực rỡ nhất thảo nguyên, là giấc mơ của bao thanh niên thảo nguyên.

Không giống ta, luôn tùy hứng gây chuyện khiến Lạc Tang phiền lòng, lại còn cứ bám riết lấy hắn. Hắn thích tỷ tỷ cũng là điều dễ hiểu.

Ta không muốn tự chuốc lấy bẽ mặt.

“Muội không đi đâu, hai người cứ đi chơi đi.”

Ta rút tay khỏi tay Tang Nha, lắc lắc đầu, chỉ vào đống đồ lộn xộn dưới đất.

“Những thứ này phải dọn lâu lắm.”

Tang Nha nhíu mày, khẽ gõ vào trán ta: “Tiểu Đan Châu, muội sao thế? Không vui à?”

Chỉ trong chớp mắt, ta nhìn thấy trên tay Tang Nha một sợi dây đỏ, treo chiếc mặt dây sừng bò độc nhất vô nhị, được khắc thành hình lưỡi liềm.

Sợi dây đỏ này, ta đã từng thấy trên bàn của Lạc Tang.

Khi ấy, ta nhân lúc hắn không để ý đã mở chiếc hộp gỗ tinh xảo trên bàn. Bên trong là sợi dây đỏ này. Ta từng nghĩ đó là quà sinh thần hắn chuẩn bị cho mình.

“Lạc Tang, sợi dây này đẹp quá, là tặng ta phải không?”

Nhưng Lạc Tang chỉ lặng lẽ lấy hộp lại từ tay ta. Trong ánh mắt nghi hoặc của ta, hắn thản nhiên đáp: “Công chúa Đan Châu, xin đừng tùy tiện chạm vào đồ của ta.”

Thì ra, sợi dây đó không phải dành cho ta, mà là cho tỷ tỷ.

Dù đã quyết định chúc phúc cho bọn họ, nhưng khi biết sự thật, lòng ta vẫn cảm thấy chua xót như bình giấm bị đổ tràn.

Đúng lúc này, giọng nói lạnh nhạt của Lạc Tang từ bên ngoài vọng vào: “Tang Nha, còn chưa xong sao?”

Gọi tỷ tỷ là Tang Nha, nhưng lại gọi ta là công chúa Đan Châu. Cách xưng hô ấy đã phân biệt rất rõ thân sơ, hắn thật sự phân định rạch ròi như vậy.

Bị Lạc Tang thúc giục, Tang Nha cũng không còn để ý kéo ta qua kéo ta lại, nàng lập tức nắm tay ta: “Hôm nay trời đẹp như vậy, muội đi cùng đi.”

Nói rồi, nàng cứ thế kéo ta ra ngoài.

Bất ngờ không kịp trở tay, ta đối mặt với Lạc Tang. Hắn vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt xa cách ấy, chỉ khẽ gật đầu: “Công chúa Đan Châu.”

Ta chỉ kịp đáp một tiếng lúng túng, sau đó bị Tang Nha kéo về phía chuồng ngựa.

Lạc Tang mang theo con ngựa trắng của hắn, Tang Nha chọn một con ngựa đen, còn ta vẫn cưỡi chú ngựa đỏ của mình.

Ba người chúng ta nhảy lên ngựa, và sau một tiếng huýt gió, ba con ngựa đưa chúng ta lao nhanh trên thảo nguyên rộng lớn.

Gió thổi ù ù bên tai, ta nhìn Tang Nha và Lạc Tang dần chạy vượt lên phía trước.

Lạc Tang thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn Tang Nha, khóe môi luôn thấp thoáng nụ cười.

Ngắm bóng dáng hắn, lòng ta rối bời không yên.

4

“Đan Châu! Mau đuổi ta nào!”

Tang Nha chơi hứng chí, quay đầu lại giơ roi lên, vẫy tay với ta.

Lạc Tang khi đó mới quay đầu, nhìn thoáng qua ta rồi lại nhanh chóng thu ánh mắt về.

“Được!”

Ta không muốn làm mất hứng của Tang Nha, chỉ có thể cố gắng phấn chấn lên, chăm chú cưỡi ngựa.

Đúng lúc này, bất ngờ xảy ra.

Con ngựa đen của Tang Nha bỗng dựng thẳng hai chân trước, phát ra tiếng hí vang, như thể sắp hất nàng văng xuống đất.

“Tỷ tỷ!”

“Tang Nha!”

Ta và Lạc Tang đồng thời mở to mắt, kinh hoàng kêu lên.

Còn chưa kịp phản ứng, con ngựa đỏ của ta dường như cũng bị ngựa đen của Tang Nha làm cho hoảng sợ, bắt đầu chạy loạn không kiểm soát được.

“Cứu với!”

Ta hoảng loạn ôm chặt cổ ngựa đỏ, sợ hãi đến nỗi không dám buông tay.

Lạc Tang nghe thấy tiếng ta kêu cứu, trên mặt lóe qua một tia do dự. Thấy Tang Nha phía trước sắp bị ngựa đen hất ngã, hắn cắn răng, vung roi tăng tốc đuổi theo ngựa đen.

“Bám lấy ta!”

Hắn vươn tay về phía Tang Nha.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tang Nha nắm lấy tay hắn, được hắn kéo từ lưng ngựa đen sang ngựa trắng, rơi vào vòng tay hắn.

Mà con ngựa đỏ của ta, cũng vào đúng lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, hất mạnh ta ngã xuống đất cỏ.

“Đan Châu!”

Trước khi mất đi ý thức, ta chỉ nghe thấy tiếng hét thất thanh của Tang Nha.

Khi tỉnh lại, toàn thân ta như rệu rã, đau nhức khắp nơi. Ta cố gắng cử động ngón tay, làm Tang Nha, người đã ngủ thiếp bên cạnh ta, tỉnh dậy.

“Đan Châu! Đan Châu, muội không sao chứ!”

Thấy ta tỉnh lại, nước mắt Tang Nha tức khắc rơi xuống. Nàng ôm lấy ta, nức nở: “Là tỷ tỷ không tốt, Đan Châu, xin lỗi muội, tỷ tỷ đã không bảo vệ được muội.”

Ta muốn mở miệng, nhưng chẳng biết nói gì, chỉ đành đưa tay ôm lấy vai Tang Nha, khẽ vỗ về.

Tang Nha lại kéo ta kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, xác nhận ta không bị thương gì nghiêm trọng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, như vừa nhớ ra điều gì, bèn nói: “Lạc Tang vẫn đang quỳ ngoài lều, nói chuyện này là lỗi của hắn, thế nào cũng không chịu đứng lên.”

Ta mím đôi môi nhợt nhạt, khoác một chiếc áo đi ra ngoài lều.

Lạc Tang quả thật vẫn còn quỳ ở đó.

“Ta không sao rồi, ngươi về đi.”

Ta khác hẳn thường ngày, không cáu kỉnh, cũng không khóc lóc, chỉ nhàn nhạt bảo hắn rời đi.

Lạc Tang sửng sốt, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Hắn vẫn không đứng lên, mở miệng xin lỗi ta: “Công chúa Đan Châu, thật xin lỗi.”

Ta lắc đầu: “Ta không trách ngươi, ngươi đã bảo vệ tỷ tỷ của ta, ta còn phải cảm ơn ngươi.”

Ta bảo thị vệ đỡ Lạc Tang đứng dậy, nở một nụ cười nhợt nhạt: “Xin mời về, Quốc sư.”

Lạc Tang chăm chú nhìn ta, ánh mắt màu hổ phách lộ vẻ bối rối, nhưng không hỏi gì, chỉ lần chuỗi hạt trong tay nhanh hơn.

Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, xoay người rời đi.

Ta tuy không tổn thương gân cốt, nhưng vẫn nằm nghỉ ngơi ba bốn ngày. Đến khi hoàn toàn hồi phục, lại đúng dịp lễ Triều Sơn trên thảo nguyên.

Ta ăn mặc chỉnh tề, khi đến ngôi chùa trên núi nơi tổ chức lễ triều cống, đã thấy Lạc Tang và Tang Nha đứng ở cửa.

Hôm nay cả hai đều mặc đồ đỏ, từ xa nhìn lại, trông chẳng khác nào một đôi uyên ương.

Tim ta như bị kim đâm một cái, lập tức thu lại ánh mắt.

Nhìn thấy ta, Lạc Tang chắp tay chào, giọng điệu ôn hòa: “Công chúa Đan Châu.”

Ta khẽ đáp một tiếng, coi như trả lời.

Đi bên cạnh hai người, ta cùng bước vào trong chùa.

Quỳ trước tượng Phật, ngửi hương thơm lan tỏa trong chính điện, ta khép mắt, chắp tay, chân thành cầu nguyện:

“Mong tỷ tỷ Tang Nha và Quốc sư Lạc Tang sớm ngày kết thành lương duyên, mong chuyến đi mười ngày tới của ta đến Trung Nguyên thuận buồm xuôi gió, mong phụ vương mạnh khỏe.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.