Chọn Hòa Thân, Lại Gặt Hạnh Phúc

Chương 1



1

Lưỡi đao rơi xuống, ta rõ ràng cảm nhận được đầu mình rời khỏi cổ, vẽ nên một đường vòng cung trong không trung, sau đó rơi xuống đất, lăn vài vòng, cuối cùng dừng lại trước đám dân chúng đang vây quanh.

Ta nhìn họ — có kẻ ôm đầu khóc rống, trong tiếng nức nở lộ rõ khoái cảm khi đại thù được báo; có kẻ vỗ tay hoan hô; lại có người dường như vẫn chưa hả giận, nhặt đá bên đường ném mạnh lên th/i th/ể của ta.

Những gương mặt quen thuộc ấy lần lượt hiện lên trước mắt. Ý thức dần tan biến, trong cơn mê man, ta mơ hồ nhớ lại — ta từng là vị công chúa được sủng ái nhất của toàn bộ nước Vinh, là Trưởng công chúa được bách tính tôn kính yêu mến. Đáng tiếc, tất cả đã thay đổi từ ngày sứ thần nước Tùy đặt chân đến.

Lần nữa mở mắt, ta lại thấy mình đang đứng giữa thời điểm sứ thần Tùy quốc đến cầu thân.

Trên điện Kim Loan, các đại thần đang tranh luận về việc Tùy quốc dâng thư cầu thân Trưởng công chúa. Mà ta lúc ấy, đang đứng sau bức bình phong trong tẩm điện bên, tay siết chặt lấy cổ tay tỳ nữ Lục La, trong lòng tràn đầy sợ hãi — sợ phải hòa thân, lại càng sợ phụ hoàng xem ta như món hàng đem ra đổi lấy hòa bình.

“… Thần cho rằng việc Trưởng công chúa hòa thân là hợp lẽ. Như thế không chỉ có thể hóa giải tranh chấp giữa hai nước, kết mối giao hảo trăm năm, mà còn cứu vạn dân khỏi khói lửa chiến chinh.”

“Bệ hạ, thần cho rằng không thỏa đáng. Nếu chúng ta dễ dàng đồng ý gả Trưởng công chúa đi, há chẳng phải khiến Tùy quốc cho rằng nước Vinh ta bạc nhược? Huống hồ nước ta là đại quốc hùng cường, đâu thiếu anh hùng má/u nóng, sao phải lấy một nữ nhi đổi lấy sự bình yên của xã tắc?”

“Nghe thì hay lắm! Nhưng đánh trận, lương thảo lấy đâu ra? Năm trước gặp nạn đói, năm nay lại lũ lụt, ngân khố còn chưa đủ cứu tế, nào còn dư bạc để khởi binh?”

“…”

Nghe những lời tranh luận quen thuộc của triều thần, ta rốt cuộc cũng xác định — mình thật sự đã sống lại. Sống lại vào lúc mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu.

Kiếp trước, triều đình vì chuyện ta có nên hòa thân hay không mà chia làm hai phái: một phái chủ hòa, ủng hộ ta hòa thân đổi lấy thái bình trăm năm; một phái chủ chiến, cho rằng chấp thuận hòa thân là cúi đầu trước Tùy quốc, tổn hại thể diện quốc gia. Cả hai bên tranh cãi không ngừng, chẳng ai thuyết phục được ai.

Vì chuyện này liên quan đến đại sự cả đời của ta, phụ hoàng đặc biệt để ta đứng sau bình phong nghe hết ý kiến các đại thần rồi tự mình quyết định.

Nay nghĩ lại, hành động ấy của phụ hoàng, e là người muốn ta hiểu rõ thời cục, tự nguyện gánh vác trọng trách công chúa một nước. Đáng tiếc, ta không lĩnh hội được thâm ý của phụ hoàng, ngây thơ cho rằng người đang cho ta cơ hội cự tuyệt. Thế nên khi người thanh mai trúc mã của ta – Triệu Tùng Lệ – đứng ra cầu thân trước mặt phụ hoàng, ta liền không chút do dự bước ra đáp ứng.

Chính hành động ấy đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của nước Vinh: chẳng những tạo cớ cho Tùy quốc khởi binh, mà còn khiến lê dân bá tánh chìm trong chiến hỏa suốt bảy năm trời.

Kiếp này, ta không chỉ phải tự mình xin hòa thân, mà còn phải bù đắp tất cả những gì từng phụ bạc, để những người ta từng nợ, có thể có một đoạn kết tốt đẹp.

“Bệ hạ, thần có việc khẩn tấu.”

Đúng lúc ta xuất thần, Triệu Tùng Lệ cất lời, cắt đứt cuộc tranh luận đang dâng cao trong điện.

2

Hắn tay cầm hốt ngọc, lưng thẳng tắp như tùng, một thân triều phục đỏ thẫm càng tôn thêm vẻ phong tư tuấn lãng khuynh quốc khuynh thành. Hắn bước ra khỏi hàng ngũ bá quan, quỳ xuống hành lễ, dõng dạc thưa rằng:

“Thần, Lễ bộ Thị lang Triệu Tùng Lệ, đã sớm một lòng ngưỡng mộ Trưởng công chúa Lạc Dương, đặc biệt khẩn thỉnh thánh ân, cầu xin Bệ hạ ban hôn.”

Đây chính là cách hắn đã dùng ở kiếp trước để phá cục diện rối ren này.

Bên cạnh, tỳ nữ Lục La như đời trước, mừng rỡ nắm lấy tay ta, khẽ lay lay: “Công chúa, thật tốt quá! Triệu đại nhân đã cầu hôn rồi. Chỉ cần Hoàng thượng chấp thuận, người sẽ không cần phải hòa thân nữa!”

Nhìn gương mặt rạng rỡ của nàng, ta không khỏi nhớ lại kiếp trước — khi thiên hạ quay lưng lại với ta, chính nàng đã đứng chắn trước mặt ta mà bảo vệ, kiên định không rời.

Nàng nói: “Mọi chuyện đều không phải lỗi của công chúa.”

Nàng nói: “Người là vị công chúa tốt nhất thiên hạ.”

Thế nhưng một người như nàng, lại bị dân chúng cuồng nộ ném đá đến chế/t…

Nghĩ đến đây, khóe mắt ta nóng lên, siết chặt tay nàng, lắc đầu: “Cảm ơn ngươi, Lục La. Nhưng ta đã nghĩ thông rồi — ta sẽ hòa thân. Đó là trách nhiệm của một công chúa.”

Dứt lời, mặc kệ nàng níu kéo, ta bước ra khỏi bình phong.

Thấy ta xuất hiện, các đại thần lập tức im bặt.

Ta cẩn thận nhìn thần sắc của mọi người — có dò xét, có tiếc nuối, có nghi hoặc, có bất nhẫn, nhưng không ai đứng ra ngăn cản một nữ tử bước lên Kim Loan điện.

Giờ khắc này, so với lề luật hậu cung không được can chính, điều quần thần muốn biết hơn là lựa chọn của Trưởng công chúa — sẽ chọn đại nghĩa hay tư tình.

Về phần phụ hoàng — nay nước Vinh suy nhược, nếu ta nguyện ý hòa thân thì tự nhiên là tốt nhất. Nhưng làm cha, người sao nỡ để nữ nhi độc nhất phải gả đi nơi xa xứ? Thế nên đời trước khi ta đáp ứng lời cầu hôn của Triệu Tùng Lệ, người cũng thuận theo. Song làm vua, phụ hoàng lại mong ta tự giác gánh lấy trách nhiệm của một công chúa.

Như kiếp trước, ta quỳ xuống bên cạnh Triệu Tùng Lệ, dập đầu hành lễ thật sâu, cảm tạ người vì đã che chở cho ta suốt hai đời.

Sau đó, ta điềm nhiên mở lời:

“Phụ hoàng, nhi thần không nguyện gả cho Triệu đại nhân, thỉnh phụ hoàng hạ chỉ, chuẩn cho nhi thần hòa thân cùng Tùy quốc.”

Trong khoảnh khắc, cả triều đường tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi. Ánh mắt Triệu Tùng Lệ thoáng sửng sốt lướt qua ta, nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại như chưa từng có gì xảy ra.

Một lúc sau, thanh âm nghiêm nghị của phụ hoàng mới vang lên giữa đại điện:

“Lạc Dương, con thật sự nguyện ý hòa thân cùng Tùy quốc sao?”

“Thật sự nguyện ý. Phụ hoàng, nhi thần thân là công chúa, thụ vạn dân phụ dưỡng, thì khi quốc gia hữu sự, lại càng nên vì dân mà dấn thân. Lấy thân nữ nhi đổi lấy quốc thái dân an, giang sơn vững bền, điều ấy rất đáng.”

“Lạc Dương của trẫm trưởng thành rồi, biết vì phụ hoàng mà chia sẻ nỗi lo rồi…” Phụ hoàng xúc động, vành mắt đỏ hoe, trong đôi mắt đã đục vẫn không giấu được niềm vui lẫn tự hào.

Từ đầu đến cuối, phụ hoàng luôn yêu thương ta nhất. Kiếp trước, dù đến phút cuối cùng, người vẫn muốn giữ thể diện cho ta, toan dùng độc tửu chấm dứt đau khổ. Nhưng bá tánh không thuận, đồng loạt quỳ ngoài cung môn, yêu cầu xử trảm ta để trấn an dân tâm.

“Phụ hoàng, không thể được!”

Một giọng nam thanh trong trẻo vang lên phía sau. Dù đã chuẩn bị tâm lý, khi nghe lại tiếng ấy, ta vẫn không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Vĩnh An — đệ đệ của ta — người đã vì ta mà chiến tử nơi sa trường, đến tro cốt cũng chẳng còn, là người mà suốt hai kiếp này ta luôn hổ thẹn nhất.

Đệ vội vàng quỳ xuống bên ta, dập đầu mà nói:

“Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh. Tùy quốc xa xôi, thế cục chưa rõ, sao có thể để hoàng tỷ gả đến đó được? Huống hồ phụ hoàng chỉ có một đứa con gái, mười sáu năm nâng niu như trân châu bảo ngọc, sao nỡ để người viễn hôn nơi biên cương…”

“Câm miệng.” Ta cố nén đau lòng, lạnh giọng ngắt lời.

“Phụ hoàng, Vĩnh An tuổi nhỏ, chưa hiểu đại cục, chỉ biết đau lòng cho tỷ tỷ, mong phụ hoàng chớ trách tội. Nhưng Vĩnh An có một câu nói rất đúng — nhi thần được phụ hoàng thương yêu mười sáu năm, càng phải vì phụ hoàng mà gánh vác ưu phiền, vì lê dân mà lo toan.”

“Hoàng tỷ…” Vĩnh An còn định lên tiếng, may thay bị Triệu Tùng Lệ nhanh tay ngăn lại.

Ta cúi người thật sâu, tiếp lời:

“Phụ hoàng, nhi thần ý đã quyết, thỉnh phụ hoàng hạ chỉ cho phép nhi thần hòa thân.”

Lâu lắm, phụ hoàng mới thở dài một tiếng nặng nề, chậm rãi đưa tay lên. Ngay sau đó, thái giám tuyên chỉ lấy ra thánh chỉ đã chuẩn bị từ trước, cao giọng tuyên:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Trưởng công chúa Lạc Dương ôn nhu hiền thục, lòng mang thiên hạ, đặc phong làm ‘Đôn Hậu Ôn Duệ Trưởng công chúa’, ban thưởng vạn lượng hoàng kim, phong vạn hộ đất đai. Chờ sứ thần Tùy quốc tới triều, sẽ nghị thân ước hôn. Khâm thử.”

“Hoàng thượng thánh minh, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Quần thần đồng loạt quỳ xuống hô to. Ta nghĩ, lần này, rốt cuộc ta cũng không cô phụ kỳ vọng của phụ hoàng nữa rồi.

3

Sau khi bãi triều, phụ hoàng dẫn ta đến ngự thư phòng, hỏi han rất nhiều điều, trong đó có cả chuyện vì sao ta không gả cho Triệu Tùng Lệ. Ta dùng đủ lời lẽ đạo lý để trấn an người, thuận tiện xin thêm một ân chuẩn, rồi mới lui ra.

Khi ngang qua ngự hoa viên, ta gặp Triệu Tùng Lệ đang đứng đợi sẵn nơi đó. Một thân triều phục đỏ tía, hắn đứng dưới gốc lê hoa, cánh hoa trắng muốt rơi rụng phủ lên vai áo, tựa hồ tuyết trắng phủ mỏng, càng khiến dáng vẻ hắn thêm phần thanh lãnh xuất trần.

Ta không khỏi nhớ đến một câu: “Nếu hôm nay cùng nhau dầm tuyết, thì đời này cũng xem như đã đầu bạc bên nhau.”

Chỉ tiếc, người hắn muốn cùng đầu bạc, xưa nay chưa từng là ta.

Nén lại chua xót trong lòng, ta ngước mắt nhìn hắn. Hắn cũng nhìn ta, ánh mắt bình lặng như mặt hồ giữa đêm, không gợn sóng.

Ta phất tay, Lục La hiểu ý liền dẫn cung nhân lui xa vài dặm.

Chờ khi người đã đi khuất, hắn bước đến, khom người hành lễ, nhẹ giọng gọi: “A tỷ.”

Những khi không có ai, hắn luôn gọi ta như vậy. Ban đầu ta tưởng là do ta lớn hơn hắn một tuổi, lại thêm hai người lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ, nhưng giờ ta đã hiểu — từng lời từng hành động của hắn, đều là để phân rõ ranh giới giữa ta và hắn.

Đối mặt với người từng là phu quân kiếp trước, lòng ta ngổn ngang trăm mối — có oán, có hận, có không cam tâm, nhưng nhiều hơn cả là xót xa.

Hắn chưa từng yêu ta. Việc cưới ta, chẳng qua là không muốn ta viễn gả.

Sau khi thành thân, hắn đối đãi với ta lễ độ có thừa nhưng xa cách lạnh nhạt, trước khi cưới mọi hồi đáp ta gửi đến đều bị ngó lơ: túi gấm thêu tay không nhận, điểm tâm tự làm không nếm. Sau khi thành thân, hắn chưa từng bước chân vào tẩm điện của ta, đêm đêm ngủ lại thư phòng, để mặc ta trở thành trò cười của cả kinh thành.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.