1.
Đại điện yên tĩnh lạ thường, một hàng người quỳ mọp dưới bệ rồng.
Trên ngai vàng, Hoàng đế ôm lấy vòng eo thon thả của giai nhân, tay mơn trớn dịu dàng.
Thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng rên khẽ, mềm mại như nước.
Quần thần không ai dám thở mạnh, sợ rằng làm phiền hứng thú của đấng chí tôn.
Qua một hồi lâu, tiếng lục tục mặc y phục mới từ trên truyền xuống.
“Ta nghe nói, Ái khanh họ Chu đã về, giờ ở đâu rồi?”
Nghe Hoàng thượng gọi, ta liền bước ra khỏi hàng, cung kính hành lễ một cách chuẩn mực.
“Thần Chu Tư Lễ, tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Trên cao vang lên một tràng cười sảng khoái, trong tiếng cười còn pha lẫn lời khen ngợi dành cho ta.
“Tư Lễ quả là trung thần! Xem cách khanh xử lý vụ lụt ở phương Nam lần này, thật là xuất sắc! Giang sơn của trẫm, nếu có thêm vài vị trung thần như Tư Lễ, còn lo gì nữa?”
“Khịt, chó săn.”
“Quan chó!”
Lời chế giễu của các đồng liêu khẽ vọng vào tai ta.
Nhưng bất kể lời khen của Hoàng đế hay nỗi căm ghét của đồng liêu, ta đều nghe mà sắc mặt không thay đổi.
Hoàng đế theo thường lệ ban thưởng vàng bạc, mỹ nhân, lại còn nhân tiện thăng ta lên chức Thị lang Bộ binh, chức vị tòng tam phẩm.
Ta nhập triều được năm năm, đã leo lên vị trí mà cả đời nhiều người cũng không với tới được.
Lại còn là nơi như Bộ binh nữa.
Không vì điều gì khác, mà chỉ nhờ Hoàng thượng tín nhiệm.
Đối với một tên bạo quân háo sắc, lười nhác lại dễ nổi nóng, không gì vừa ý hắn hơn những kẻ biết thuận theo ý hắn.
Ta tạ ơn ban thưởng, ngẩng mắt nhìn khuôn mặt tròn béo trên ngai vàng.
Trong lòng âm thầm hứa hẹn.
Vận Nương à, ngày hắn xuống hoàng tuyền bồi táng cùng nàng sắp đến rồi.
2.
Sau buổi triều sớm, Lý công công đưa ta vào thư phòng Hoàng thượng.
Hoàng đế vừa thấy ta liền ánh mắt đầy vui vẻ:
“Tư Lễ, thứ trẫm bảo ngươi tìm, ngươi thực sự tìm được rồi sao?”
Ta cúi thấp người đáp một cách cung kính:
“Thần đã tìm được.”
Vừa nói, ta vừa lấy từ trong áo ra một hộp gỗ trầm, hai tay dâng lên.
Hoàng thượng không chờ Lý công công đến nhận, mà đích thân bước xuống mở hộp.
Một mùi hương thuốc đậm đặc xộc lên.
“Thứ này thực sự giúp kéo dài tuổi thọ sao?”
“Thưa vâng, vật này do đạo trưởng Thanh Hư trên núi Côn Lôn chế thành. Nghe nói đạo trưởng Thanh Hư năm nay đã hơn 130 tuổi.”
“Sao ngươi không mời đạo trưởng Thanh Hư đến đây? Đồ vô dụng!” Hoàng thượng có phần phật ý.
Ta chắp tay cung kính, ôn hòa đáp:
“Đạo trưởng Thanh Hư đã ẩn cư trên núi Côn Lôn nhiều năm không gặp người đời. Nếu cố tình ép ngài ấy ra, e rằng sẽ đắc tội với thần tiên sống, khi ấy thuốc này…”
Nghe ta nói vậy, Hoàng thượng mới hiểu ra.
“Tư Lễ suy tính thấu đáo.”
“Vậy sau này chuyện thuốc men này cứ giao cho ngươi phụ trách, tuyệt đối không được để trẫm thiếu loại tiên dược này.”
“Vâng. Thần nhất định tận tâm tận lực.”
Hoàng thượng ôm hộp gỗ trở lại long ỷ.
Hắn vội vàng bảo Lý công công chuẩn bị nước uống thuốc.
Ta ngước lên nhìn hắn đưa thuốc vào miệng, lòng thầm dâng lên một cơn khoái chí.
Uống đi.
Uống thật nhiều vào.
Thân thể ngươi sẽ dần dần mục rữa, từ trong ra ngoài mà hủy hoại hoàn toàn.
3.
“Tối nay truyền Triệu công chúa vào cung, trẫm muốn gặp nàng.”
Lòng ta khẽ run lên.
Nhìn gương mặt phì nộn trên cao của Hoàng đế, túi mắt sưng húp vì những năm tháng đắm mình trong hoang lạc.
Một cơn buồn nôn dâng lên trong ngực.
Nhưng ta chỉ có thể cúi đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng:
“Tuân chỉ.”
Dáng vẻ của Triệu công chúa dường như hiện lên trong tâm trí ta theo lời Hoàng đế.
Đó là một gương mặt tái nhợt, u ám.
Ta chỉ từng thấy nàng cười duy nhất một lần.
Nàng vốn là công chúa được một tiểu quốc lân cận dâng lên để hòa thân.
Dung mạo tuyệt mỹ.
Trong bữa tiệc, nàng chơi đàn cực kỳ điêu luyện.
Hoàng đế nhìn nàng như tìm được báu vật, dán chặt ánh mắt vào nàng.
Nàng không nhận ra sự mục ruỗng bên trong vẻ ngoài của Hoàng đế.
Nhận được lời khen, nàng vui vẻ nở nụ cười.
Đêm ấy, Hoàng đế uống say, hứng thú dâng trào, tiệc chưa tàn đã lừa nàng vào một sảnh phụ mà cưỡng bức.
Trong cơn thèm khát không kiềm chế, hắn còn gọi thêm vài tên thị vệ tham gia.
Ta vốn chỉ đến hành lang để giải rượu.
Khi nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết, ta như nhìn thấy Vận Nương của năm xưa.
Lúc đó, ta mất hết lý trí.
Ta đá văng cửa sảnh phụ.
Triệu công chúa không mảnh vải che thân, bị một đám đại hán đè xuống, tha hồ nhục mạ.
Đôi mắt từng tràn ngập niềm vui của nàng giờ chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
“Chu Tư Lễ, ngươi to gan lớn mật!”
Hoàng đế bị làm hỏng hứng thú, đứng phắt dậy, giận dữ quát ta. Gương mặt béo núc vì phẫn nộ mà rung lên bần bật.
Một chút lý trí quay trở lại trong ta.
Triệu công chúa thấy vậy liền nhìn sang, giơ cánh tay trắng nõn cầu cứu ta.
Nàng đang cầu ta cứu nàng.
“Sứ giả Hồ quốc đang đến đây.” Ta thuận miệng bịa ra một lý do.
Nghe vậy, Hoàng đế cũng có chút hoảng loạn, vội vã khoác áo ngoài định bỏ đi.
Nhưng không ngờ, sứ giả Hồ quốc thực sự xuất hiện.
Hoàng đế sai người lột áo ta, ném ta lên giường.
“Chu Tư Lễ! Ngươi đúng là đồ đạo đức giả! Sách ngươi đọc đều bỏ vào bụng chó cả rồi sao!” Hoàng đế mắng ta một câu rồi bỏ đi.
Không xa đó, sứ giả tìm công chúa nghe thấy động tĩnh liền bước vào.
Chỉ thấy công chúa của bọn họ và ta nằm trên một chiếc giường, quần áo xộc xệch.
Sứ giả trợn mắt, như muốn ngất tại chỗ.
4.
Hôm đó, công chúa được gả cho ta.
Ta không muốn cưới, bởi trong lòng ta, người vợ duy nhất chỉ có Vận Nương mà thôi.
Tại dịch quán, ta thành thật nói rõ với công chúa.
Nàng nhìn ta, trong ánh mắt đầy căm hận:
“Xin ngươi, cưới ta.”
“Ta muốn giế/t hắn.”
Ta sửng sốt trước lời nói táo bạo ấy.
Dù không muốn liên lụy một nữ nhân vô tội vào cuộc, nhưng ta biết rất rõ trong lòng.
Nếu có sự giúp đỡ của công chúa, con đường báo thù của ta sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Sau khi ta và công chúa thành thân, Hoàng đế vẫn không chịu từ bỏ dục vọng.
Có lẽ thân phận thê tử của thần tử càng khiến hắn thêm phần kích thích.
Hoàng đế thường xuyên hạ lệnh ta đưa công chúa vào cung.
Lần đầu nhận được chỉ dụ, ta sững người.
Ta vốn tưởng rằng gả cho ta, công chúa sẽ tạm thời có nơi nương thân.
Không ngờ Hoàng đế lại vô liêm sỉ đến mức này.
Ta hoàn toàn không biết phải nói với công chúa thế nào.
Trong lòng, ta không muốn nàng bước vào nơi địa ngục ấy thêm lần nào nữa.
Nhưng công chúa lại tự mình lên tiếng:
“Để ta đi.”
Ta ngây người:
“Ngươi biết điều gì sẽ xảy ra sao?”
“Hừ.”
Nàng nở nụ cười lạnh lùng:
“Chẳng qua cũng chỉ như ngày đó thôi, ta có thể chịu được.”
Nàng thì thầm:
“Vì báo thù, ta có thể nhẫn nhịn.”
Cuối cùng, công chúa vẫn đi.
Hoàng đế phái một kiệu nhỏ đến đậu trước phủ ta.
Nhìn bóng dáng công chúa dần khuất sau cỗ kiệu.
Ta lại nhớ đến Vận Nương.
5.
Ta vốn là một học trò ngày đêm dùi mài kinh sử, chỉ mong thi đỗ công danh, trở thành một vị quan mẫu mực cho một phương.
Nhưng cha mẹ ta lại bị cường đạo sát hại, cả hai đều không còn.
Chính Vận Nương—
Nàng là người mẹ ta mua về làm đồng dưỡng thê, đã nuôi ta khôn lớn.
Vào năm ta mười tuổi, khi cha mẹ qua đời, Vận Nương ôm ta vào lòng, nói rằng ta vẫn còn có nàng, một thân nhân duy nhất.
Nàng bảo rằng sẽ cố gắng kiếm bạc, chu cấp cho ta học hành.
Ta lao đầu vào sách vở.
Vận Nương thì cật lực kiếm tiền.
Ban đầu nàng thêu khăn tay cho người ta.
Mới làm chưa lâu, đôi tay nàng đã chi chít những vết kim đâm.
Ta ném văng cái rổ thêu đi.
Nói rằng ta không học nữa, ra bến cảng vác bao cát, ra đồng làm ruộng cũng nuôi sống được nàng.
Nhưng Vận Nương khóc.
Nàng khóc, bảo rằng điều ước lớn nhất của mẫu thân là mong ta nở mày nở mặt, có được công danh.
Nàng chịu ơn sâu của mẹ ta, dẫu phải hy sinh tính mạng cũng sẽ nuôi ta khôn lớn.
Hôm đó, đôi mắt đỏ hoe của Vận Nương dưới ánh nến giống như đóa đào thắm say trong ngày xuân.
Ta đành nhượng bộ.
Ta nói nàng hãy chờ ta sáu năm.
Sáu năm nữa, ta nhất định sẽ công thành danh toại, rước nàng về làm vợ một cách vinh quang.
Từ hôm đó, Vận Nương tiếp tục thêu khăn, chỉ là kỹ nghệ nàng đã tiến bộ hơn, không còn dễ bị kim đâm vào tay nữa.
Không lâu sau, Vận Nương khi đi chợ mua khăn tay, gặp một bà lão ngất xỉu bên đường, nàng cứu bà.
Bà lão báo ân, tặng nàng một phương pháp làm bánh.
Vận Nương là người có chủ kiến.
Thử thấy bánh ngon, nàng quyết tự mình buôn bán.
Lúc đầu, ta thấy nàng dậy sớm thức khuya nhào bột, gánh hàng ra phố.
Định khuyên nàng đừng làm nữa.
Nhưng thấy ánh mắt sáng ngời, tràn đầy vui vẻ của nàng, ta lại không nỡ nói ra.
Từ một sạp nhỏ ở chợ, rồi có được cửa tiệm, nàng dần dần mở rộng việc buôn bán bánh trái.
Cuộc sống của chúng ta cũng không còn khó khăn chật vật nữa.
Khi ta thi Hương xong, sắp lên kinh ứng thí, Vận Nương bán cửa tiệm bánh.
Nàng nói sẽ đi kinh thành cùng ta, tiếp tục làm bánh để buôn bán.
Ta hỏi nàng nếu ta không thi đỗ thì sao?
Đôi mắt Vận Nương cong lên như trăng khuyết:
“Vậy ta không quản. Ngươi đã nói rằng sáu năm sau sẽ cưới ta, cho dù không đỗ, ngươi cũng phải cưới ta trước đã.”
Nghe nàng nói, vành tai ta nóng ran, ấp úng mãi mới đỏ mặt gật đầu.
Thấy vậy, Vận Nương cười càng vui vẻ hơn.
Ta cứ ngỡ ngày tháng sẽ cứ thế mà bình yên trôi qua.
Hôm ấy, ta từ thư viện trở về, mang theo một gói bánh mai mà Vận Nương thích nhất.
Nhưng trong nhà lại không có ai.
Ta chạy đến tiệm bánh của Vận Nương, bà cô bên cạnh hoảng hốt nói rằng Vận Nương đã bị Thái tử bắt đi.
Nghe vậy, đầu ta như ong ong.
Danh tiếng của Thái tử ai ai cũng biết.
Hắn háo sắc hoang dâm, ai mà hắn vừa mắt sẽ lập tức bị cướp về.
Ta liều mạng chạy đến phủ Thái tử.
Ta muốn đập tan cửa phủ Thái tử.
Công danh ta không cần nữa, ta không thi nữa.
Ta chỉ muốn đưa Vận Nương về quê, cưới nàng làm vợ, sống một đời an yên.
Nhưng khi đến trước phủ Thái tử, trên con đường rộng thênh thang ấy, ta thấy Vận Nương nằm đó, quần áo tả tơi.
Khắp thân nàng đầy những vết nhơ bẩn.
Nàng đã chết rồi.
Chết trong tủi nhục, chết mà còn bị vứt ra đường phơi xác cho thiên hạ xem.
Ta ngước nhìn tấm biển vàng rực ba chữ “Phủ Thái Tử.”
Lòng ngập tràn oán hận.
Từ đó về sau, ta lao đầu học hành, ngày đêm đèn sách.
Trở thành vị trạng nguyên trẻ tuổi nhất triều.
Thái tử.
Không, Hoàng đế.
Ta đến rồi.
Đến để trả thù cho Vận Nương.