10.
Ta không chờ được tin Đoạn Nghiệp tố cáo Hoàng thượng, đòi lấy đầu ta.
Mà ngược lại, tin Hoàng thượng nguy kịch, thoi thóp chờ chết lại đến.
Khi Đoạn Nghiệp hoảng hốt bước ra khỏi cửa ngục, khóe miệng ta khẽ cong lên.
Xem ra kế hoạch tiến triển thuận lợi.
Bây giờ, ta chỉ cần chờ đợi.
Trong căn ngục tối tăm, ta ung dung trải qua ba ngày.
Đoạn Nghiệp bận rộn vì bệnh tình của Hoàng thượng, không có thời gian quản ta.
Đến đêm ngày thứ ba, khi ta đang mơ màng ngủ, tiếng bước chân hối hả vang lên trong hành lang.
Rồi hàng chục ngọn đuốc cùng chiếu sáng trước cửa ngục của ta.
Đoạn Nghiệp ra hiệu cho ngục tốt mở cửa.
Ta giả vờ ngơ ngác, ngồi dậy hỏi:
“Có chuyện gì thế? Chuẩn bị thẩm vấn ta à?”
Đoạn Nghiệp bực bội đáp:
“Hoàng thượng muốn gặp ngươi, mau theo Lý công công đi một chuyến.”
Lý công công vội bước tới, khoác cho ta một chiếc áo ngoài thêu chỉ bạc.
“Ôi chao, Chu đại nhân mấy ngày nay thật chịu khổ. Hoàng thượng nhớ tới ngài, bảo mời ngài vào cung một chuyến.”
Ta cúi đầu nhìn bộ y phục tù nhân lấm lem của mình, giả vờ không hài lòng:
“Diện bộ đồ này gặp Hoàng thượng, e rằng không ổn.”
Lý công công cười hiểu ý, vội gọi người:
“Mau chuẩn bị nước, để Chu đại nhân tắm rửa chỉnh tề một chút.”
“Ta muốn tắm trong thư phòng của hắn.” Ta chỉ tay về phía Đoạn Nghiệp, nói:
“Ta không thích bị nhiều người vây quanh, bảo hắn kỳ lưng cho ta đi.”
“Ngươi!” Đoạn Nghiệp tức đến phát điên, lao tới định động thủ với ta.
Lý công công bước lên ngăn giữa hai chúng ta, nói:
“Đoạn đại nhân, Chu đại nhân mấy ngày qua chịu oan ức rồi. Đây là nhà ngục, đi đâu cũng không tiện. Chu đại nhân muốn tắm trong thư phòng của ngài cũng không sao mà.”
“Còn chuyện kỳ lưng…” Lý công công cười nịnh với ta:
“Để ta làm thì sao? Đoạn đại nhân chưa từng làm chuyện này, tay chân thô vụng.”
“Không cần.” Ta phất tay, nói:
“Sao dám phiền Lý công công? Tìm một tiểu thái giám giúp ta là được rồi.”
Khi đi ngang qua Đoạn Nghiệp, nhìn thấy gương mặt đỏ gay như gan lợn của hắn, ta vô cùng thoải mái.
Ai bảo ta thực sự muốn hắn kỳ lưng, chỉ là nói ra để làm hắn khó chịu thôi.
Thực sự để hắn làm, ta sợ hắn nhấn ta vào nước, không cho ta ngoi lên.
11.
Ta bị đưa đến tẩm cung của Hoàng thượng.
Hoàng thượng nằm trên long sàng rộng lớn, trông như sắp hết hơi đến nơi.
Sắc mặt xám ngoét, nhợt nhạt, dường như chỉ có hơi vào mà không có hơi ra.
Ta làm bộ ngơ ngác, ngạc nhiên hỏi:
“Hoàng thượng làm sao vậy? Bị thích khách ám hại à?”
Lý công công thở dài một tiếng:
“Chu đại nhân, bây giờ chỉ có ngài mới cứu được Hoàng thượng.”
“Ta?” Ta chỉ vào mình:
“Nhưng ta đâu biết y thuật?”
Lý công công chỉ vào một lão đạo nhân hiền từ ở góc phòng:
“Vị đạo trưởng này nói, Hoàng thượng trúng cổ độc, cần máu của người sinh vào năm, tháng, ngày dương, mỗi bảy ngày nuôi dưỡng một lần mới giữ được mạng. Nếu không thì…”
“Nếu không thì thế nào?” Ta giả vờ sốt ruột hỏi.
“Nếu không thì long thể sẽ băng hà.”
Lý công công vừa nói dứt lời, các đại thần, nô tài vây quanh long sàng không rõ thật giả, đồng loạt bật khóc nức nở.
“Người sinh vào năm, tháng, ngày dương ở đâu! Bản quan sẽ đi tìm ngay để cứu Hoàng thượng!”
Nghe ta nói vậy, Lý công công lau khóe mắt, đáp:
“Chu đại nhân, chính là ngài đó.”
“Ta?”
“Đúng vậy, khắp kinh thành trên dưới đều tìm cả rồi, chỉ có mỗi đại nhân ngài là sinh vào năm, tháng, ngày dương. Nếu không, chúng ta đâu nỡ làm tổn hại đến thân thể đại nhân.”
Hừ.
Trong lòng ta khẽ cười lạnh.
Mấy hôm trước tên cẩu Hoàng đế này còn thưởng cho ta mấy đại bản.
“Chu… ái… khanh.”
Lúc này Hoàng thượng lại từ từ tỉnh lại, đưa tay về phía ta.
Ta lập tức bước lên, làm ra vẻ thành kính quỳ trước long sàng của hắn.
“Chu… ái khanh, trẫm… trước đây… hiểu lầm… ngươi rồi… còn làm…”
“Hoàng thượng.” Ta vội cắt lời hắn:
“Ngài đừng nói nữa. Đừng nói là cần máu của thần, mà ngay cả mạng sống thần cũng nguyện dâng.”
Nói xong, ta lặng lẽ nhổ một bãi nước bọt trong lòng.
Nhổ nhanh để không bị tính sổ.
“Lý công công, mau lấy bát lại đây, ta cắt cổ tay lấy máu ngay.”
“Ôi chao!” Lý công công vui mừng gật đầu, định bước ra ngoài.
“Khoan đã!”
Vị đạo trưởng nãy giờ nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở miệng ngăn lại.
“Người sinh vào năm, tháng, ngày dương phải còn thân đồng nam.”
Đạo trưởng nhìn ta từ trên xuống dưới:
“Người này, ta nghe danh, hình như đã thành thân rồi?”
Hoàng thượng nghe vậy, hai mắt trừng lớn, giận đến mức như muốn bật dậy khỏi long sàng.
“Chao ôi!” Lý công công vỗ đùi:
“Đạo trưởng sao ngài không nói sớm! Chu đại nhân đã thành thân bốn năm năm rồi!”
Có hy vọng rồi lại bị dập tắt, cảm giác thật khó chịu.
Khí thế trong điện vốn đã dịu đi đôi chút, nghe tin này lại rơi vào bế tắc.
“Mau mau, bảo Nội vụ phủ tìm thêm người sinh vào năm, tháng, ngày dương, nhớ là còn đồng nam!”
“Không cần đi nữa.”
Ta cắt ngang lời Lý công công.
“Dùng ta là được rồi.”
“Chu đại nhân, ngài đừng gây rối nữa. Ngài vẫn là đồng nam sao?”
Nói đến đây, Lý công công như bị ai bóp cổ, mặt cứng đờ nhìn ta.
Hắn khó tin, từ trong cổ họng chật vật thốt ra mấy chữ:
“Ngài… thực sự… vẫn là đồng nam à?”
Ta cười nhẹ, bước đến trước long sàng của Hoàng thượng, thể hiện lòng trung thành:
“Hoàng thượng đã sủng ái thế tử của thần, sao thần dám động đến nàng? Thần chưa từng viên phòng cùng công chúa.”
Nghe vậy, Hoàng thượng có vẻ vô cùng hài lòng, lần đầu tiên ta thấy hắn cười thân thiện với ta như thế.
Hắn lúc này hẳn là rất mãn nguyện.
Mọi thứ đều đang tiến triển theo đúng kế hoạch.
12.
Hôm đó, sau khi ta cắt máu cho Hoàng thượng, liền được đưa về phủ.
Ngay trong đêm, một đạo thánh chỉ đến, không chỉ khôi phục chức vụ cho ta, mà còn phong ta làm Thượng thư Bộ binh, nắm giữ toàn quyền Bộ binh.
Trở thành vị Thượng thư Bộ binh trẻ tuổi nhất trong triều.
Ngoài việc cứ bảy ngày phải vào cung cắt máu một lần, ta chẳng cần bận tâm gì thêm.
Những ngày qua có thể nói ta vô cùng đắc ý.
Một thời gian, số người đến phủ ta bái phỏng tăng lên đáng kể.
Ta cũng trở thành nhân vật được săn đón nhất kinh thành.
Những lễ vật mang đến, ta đều không chối từ, cứ thế nhận vào.
Kho riêng của phủ ta gần như đầy ắp.
Người kinh thành ai nấy đều nghĩ ngày tháng sẽ tiếp tục yên bình như thế.
Nhưng hôm nay, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên khắp các con phố trong kinh thành.
Tin khẩn từ biên cương truyền đến: Hồ quốc bất ngờ tấn công, chiếm lấy năm thành ở biên giới.
Nguyên nhân tiến quân là—
Hoàng thượng đã xâm phạm công chúa Hồ quốc.
Khắp kinh thành lập tức xôn xao bàn tán.
Nhìn gương mặt mờ ảo của công chúa trong ánh nến, ta hỏi:
“Ngươi không hối hận sao? Làm vậy danh dự của ngươi sẽ tổn hại.”
Dù sao, chuyện ta tự nhận mình còn là đồng nam, ngoài thân cận của Hoàng thượng, không ai biết.
Trong mắt mọi người, công chúa vẫn là thê tử chính danh của ta.
“Ta chỉ cần hắn chết.”
Giọng nói lạnh lùng của công chúa vang lên bên tai ta.
Ta cũng không nhịn được mà nở một nụ cười.
“Ta cũng muốn hắn chết.”
13.
Một tháng sau khi ta rời đi, kinh thành trong không khí sợ hãi đã đón nhận tin tức quân đội Hồ quốc rút lui.
Những con phố từng kinh hoàng vì giặc lại trở nên náo nhiệt hơn nhờ tin thắng trận.
Hoàng thượng, để mừng chiến công của ta, tổ chức một yến tiệc mừng công trong hoàng cung.
Lần này hắn cũng chẳng kiêng kỵ gì mà ngang nhiên mời công chúa lên.
Khi ta cầm kiếm lao đến nơi, công chúa đang bị Hoàng thượng đè dưới thân trước mặt các đại thần mà sỉ nhục.
Không nghĩ ngợi nhiều, ta khẽ nhún mũi chân, chỉ trong chớp mắt đã đến trên cao.
Rồi vung kiếm, đâm thẳng vào bả vai tên cẩu Hoàng đế.
Bị rượu làm mờ trí, giờ đây đầu óc Hoàng thượng bỗng trở nên tỉnh táo.
Hắn phẫn nộ hỏi ta:
“Ngươi làm gì vậy? Không ở tiền tuyến đánh trận, sao lại xuất hiện ở đây?”
Ta xoay kiếm thành một đường cong đẹp mắt, chỉ trong khoảnh khắc, mũi kiếm đã ngang trước cổ hắn.
“Đến lấy mạng chó của ngươi!”
“Chu Tư Lễ, ngươi muốn chết! Ngươi biết trẫm là ai không?”
Hoàng thượng với đôi mắt nhỏ như bị lớp mỡ đè nặng, tràn đầy phẫn nộ.
“Các ngươi còn không mau bắt tên phản tặc này lại.”
Thị vệ trong nội cung nghe lệnh, bước lên trước, rút kiếm chỉ vào ta.
“Chu Tư Lễ, người trong nội cung không phải kẻ dễ bắt nạt. Tốt nhất ngươi hãy ngoan ngoãn đầu hàng, trẫm sẽ để ngươi được toàn thây.”
“Hừ.” Nghe hắn đến lúc chết còn làm bộ ban ơn, ta khẽ cười khẩy.
“Vậy để xem là thị vệ của ngươi giỏi hơn, hay ám vệ của ta lợi hại hơn.”
Lời vừa dứt, đám thị vệ đang đứng thẳng, chĩa kiếm vào ta, giờ đều gục xuống, mắt vẫn mở nhưng không cách nào đứng dậy.
Thấy tình hình như vậy, Hoàng thượng kinh ngạc:
“Chuyện gì thế này? Mau đứng dậy bắt phản tặc, nếu không trẫm sẽ khiến cả nhà các ngươi đi bồi táng!”
Nhưng mặc hắn la hét thế nào, đám thị vệ dưới đất ngoài việc đảo mắt, chẳng làm gì được nữa.
“Hoàng thượng đừng gọi nữa. Bọn họ đã bị ám vệ của ta cắt gân tay gân chân, cả đời này chỉ còn biết nằm một chỗ mà thôi.”
“Ngươi!”
Hoàng thượng tức tối nhìn ta, chửi:
“Đồ vô ơn, chỉ vì một con đàn bà mà làm phản?”
“Đàn bà?”
Ta dùng kiếm nâng mặt Hoàng thượng lên, từ trên cao nhìn hắn, lặp lại.
Rồi một vết cắt sâu lộ cả xương hiện lên trên mặt hắn.
Ta thậm chí có thể thấy lớp mỡ vàng ươm bên dưới.
Chưa đợi hắn kịp phản ứng, ta đã rạch thêm một đường trên má còn lại của hắn.
“Đường thứ nhất là để trả cho Vận Nương. Đường thứ hai là để trả cho công chúa.”
“Ngươi không xứng để sỉ nhục các nàng!”