Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Tôi

Chương 2



04

Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, mẹ tôi đã vượt qua giai đoạn nguy kịch và được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt.

Trong thời gian đó, mẹ chồng và Kỷ Nhiên gọi điện liên tục, nhưng tôi thẳng tay dập máy.

Không kiên nhẫn nổi, họ kéo nhau tới bệnh viện.

Vừa bước vào phòng, mẹ chồng đã đảo mắt khắp nơi, mặt sa sầm, không chờ lâu đã bắt đầu xỉa xói:

“Phòng đơn hạng sang này mỗi ngày tiêu bao nhiêu tiền, cô có biết tiết kiệm không hả?”

Tôi mỉm cười, giọng lững lờ:

“Giá hòm tro và đất nghĩa trang còn đắt hơn nhiều. Sau này mẹ tôi mất, tôi đem tro rải biển cho rẻ, khỏi tốn chi phí chôn cất.”

Mẹ chồng tức thì hằm hằm xắn tay áo định lao vào, bị Kỷ Nhiên giữ lại.

Tôi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt chồng, giễu cợt:

“Số tiền tiết kiệm đó, chẳng phải dùng để nuôi bồ cho anh à? Em chu đáo chưa?”

Kỷ Nhiên đứng sững, mặt đỏ bừng rồi tái xanh.

Mẹ chồng thấy con trai lúng túng, vội vàng đỡ lời:

“Nói bậy bạ cái gì thế! Chỉ là hiểu lầm thôi mà. Hôm đó Kỷ Nhiên đi công tác về, vô tình thấy người ta bắt gian nên chạy ra xem thôi.”

“Còn cái vụ ban quản lý đến ngăn lại, nhận ra nó… ai biết được là tên nào giấu thông báo diễn tập?”

Ồ, vậy ra tôi – kẻ âm thầm giấu thông báo – chính là con “khốn” trong lời bà ta?

Kỷ Nhiên bước đến, đặt bó hoa hồng lên tủ đầu giường mẹ tôi, gượng cười lấy lòng:

“Thanh Thanh à, chỉ là hiểu nhầm thôi. Làm gì có chuyện mẹ anh lừa em. Tháng rồi anh vắng nhà là vì lo mở rộng làm ăn.”

Anh ta giơ ba ngón tay, trịnh trọng thề:

“Anh hứa sẽ không có lần sau! Mình là vợ chồng mà, em nên tin anh chứ?”

“Đây là hoa hồng em thích nhất, coi như lời xin lỗi từ anh.”

Thật nực cười.

Ngay cả đứa con ba tuổi của tôi cũng biết tôi dị ứng phấn hoa.

Thế mà người gọi là chồng, và bà mẹ chồng tôi hết lòng phụng dưỡng, lại chẳng mảy may hay biết.

Tôi giận đến sôi máu, chẳng buồn kiềm chế nữa.

Tôi giật lấy bó hoa, ném thẳng vào mặt Kỷ Nhiên, hét lớn:

“Kỷ Nhiên! Anh lén lút cắm sừng tôi, còn định đóng kịch đến bao giờ nữa hả?”

“Tôi muốn ly hôn! Anh đã ngoại tình trong lúc còn là chồng tôi. Con, và cả tiền, đều thuộc về tôi. Anh và mẹ anh — CÚT KHỎI NHÀ TÔI!”

05

Gai hoa hồng cào rách mặt Kỷ Nhiên, máu loang lổ đầy má, nhưng vẫn không thể che giấu được nỗi hoảng loạn khi nhận ra mọi thứ sắp tuột khỏi tay.

Hắn sững người, môi run lên:

“Em… em có bằng chứng gì? Dựa vào đâu bắt anh ra đi trắng tay?”

Mẹ chồng vừa lau máu cho hắn, vừa như phát cuồng quay sang chửi tôi:

“Người phải cút đi là cô! Nhà tôi ba đời độc đinh, đến đời cô thì tuyệt tự, tôi còn chưa đá cô ra đường là nhân đạo rồi! Cô còn dám đòi chia tài sản?”

Mẹ tôi, vẫn đang thở bằng ống, cố gắng mở mắt, ho vài tiếng yếu ớt.

Mụ ta càng được thể, xông lại đứng ngay đầu giường mẹ tôi, giơ tay chỉ thẳng mặt mà tru tréo:

“Tỉnh rồi à? Đúng lúc lắm! Tôi hỏi bà: bà sinh ra thể loại gì vậy? Con gái bà không đẻ được con trai, con tôi phải cưu mang nó là phúc phần rồi! Thế mà còn xài tiền nhà tôi cho bà nằm phòng đơn? Đúng là cả nhà vô liêm sỉ!”

Mẹ tôi không nói nổi lời nào, nước bọt trào ngược khiến bà ho rũ rượi, mặt đỏ gay.

Nhìn bà quằn quại như thế, trong đầu tôi chỉ vang lên một suy nghĩ:

Xé nát cái miệng độc địa của mụ đàn bà này ra!

Tôi túm lấy cằm bà ta, mạnh tay bẻ miệng ra mà kéo:

“Cái mồm chuyên phun lời thối tha, không biết ngậm lại thì tôi giúp ngậm luôn! Tôi đã nhịn bà bao lâu, coi bà như mẹ ruột — bà tưởng tôi dễ bị bắt nạt lắm hả?”

Bà ta hét lên đau đớn, nước dãi chảy dài, khóe miệng rạn nứt, máu bắt đầu rỉ ra.

Kỷ Nhiên vội lao tới kéo tôi lại, hốt hoảng khuyên can:

“Thanh Thanh, em bình tĩnh lại đi!”

Bình tĩnh?

“Tụi anh không biết vì sao tôi không thể mang thai nữa à? Hôm sinh con gái, tôi suýt chết vì băng huyết, từ đó khí huyết suy kiệt, bác sĩ bảo không còn khả năng sinh thêm nữa! Vậy mà các người vẫn mặt dày đổ lỗi lên đầu tôi?”

“Anh thì cả ngày bặt tăm, về nhà chỉ chê bai dè bỉu, còn chẳng thèm ngủ chung, tôi sinh con bằng niềm tin chắc?”

“Anh bảo tôi bình tĩnh? Mẹ kiếp! Vậy thì cùng nhau xuống địa ngục đi!”

Tôi lao đầu húc thẳng vào sống mũi hắn, “rắc” một tiếng rõ mồn một, hắn ôm mặt rú lên như lợn bị cắt tiết.

Bác sĩ, y tá ùa vào can, còn mẹ chồng thì khóe miệng đã rách toạc, máu thịt nhầy nhụa.

Tôi chẳng quan tâm. Lúc ấy, tôi chỉ thấy nhẹ người.

Mẹ chồng được đưa sang khoa ngoại khâu miệng, nguyên tháng sau không dám hó hé nửa câu.

Còn Kỷ Nhiên thì sống mũi gãy, chọn điều trị bảo tồn.

Nửa năm bị dồn nén, hôm nay tôi cuối cùng cũng được xả hết một lần.

Bây giờ, tôi bình tĩnh rồi.

Tôi biết rõ, Kỷ Nhiên chưa thể ly hôn với tôi lúc này.

Hắn vẫn đang giấu tài sản, tôi chưa nắm đủ thông tin. Nếu ly hôn bây giờ, phần của tôi sẽ bị hụt.

Vì vậy — vở diễn này, tôi vẫn phải tiếp tục.

06

Kỷ Nhiên dán băng trắng trên sống mũi, ánh mắt nhìn tôi như muốn nghiền thành tro, nhưng giọng thì vẫn cố ra vẻ dịu dàng lấy lòng:

“Vợ à… đánh cũng đánh rồi, em nguôi giận chưa?”

Tôi hất tay hắn ra, lôi mấy tấm ảnh trong túi xách ném thẳng vào mặt:

“Đây, bằng chứng anh bao nuôi gái đấy! Tôi phòng bị ngày đêm, cuối cùng anh lại dây vào loại đàn bà đó?”

Hắn nhíu mày, tay run run nhặt ảnh lên xem.

Chỉ mấy giây sau, lông mày dãn ra, thở phào nhẹ nhõm:

“Em muốn nghi ngờ ai cũng được, sao lại nghi đúng chị Lan? Chị ấy là giám đốc kỹ thuật công ty đấy!”

Chị Lan lớn hơn hắn vài tuổi, sau ly hôn thì theo hắn làm việc, quản toàn bộ kỹ thuật.

Con trai chị ta bị bệnh thận bẩm sinh, phải điều trị lâu dài.

Với kinh nghiệm đó, chị ta thừa sức vào công ty lớn làm chức tương đương, nhưng lại chọn ở lại công ty nhỏ này.

Lý do chẳng ngoài hai chữ: “người” và “tiền”.

Mấy bức ảnh tôi có, không phải dựng chuyện cho vui.

Chị ta cần chỗ gửi gắm, Kỷ Nhiên thì giỏi nói lời ngọt, lại có tiền — vừa vặn thành điểm tựa “tinh thần”.

Tôi tin chắc, giữa hai người không chỉ là mập mờ cảm xúc, mà hắn còn hứa hẹn không ít lợi ích.

Chị Lan chính là mắt xích quan trọng trong kế hoạch tẩu tán tài sản của Kỷ Nhiên — người này, tôi phải nắm bằng được.

“Tháng vừa rồi anh biệt tích, có phải đưa chị ta đi cùng không? Đừng chối, ảnh rành rành ra đấy.”

Tôi giả vờ nổi điên, diễn vai vợ ghen đến phát cuồng.

Hắn vội vã ôm lấy tôi, làm vẻ chân thành giải thích:

“Chị Lan lớn tuổi rồi, em nghĩ xem, cỡ mẹ anh rồi, anh sao xuống tay nổi?”

“Anh chỉ hứa, khi công ty chuyển đổi xong sẽ thưởng chị ấy một trăm vạn. Giữa hai bên là mối quan hệ công việc minh bạch.”

Ừ, nghe cũng hay đấy. Tôi gật đầu, ra vẻ trách móc mà ngầm moi tin:

“Anh thật sự định đưa chị ta trăm vạn? Còn mẹ em nằm viện, anh không rút nổi lấy một đồng! Vậy ai mới là người ngoài?”

Hắn cười nhạt, trêu ngươi:

“Nói miệng chẳng có giá trị pháp lý. Đến lúc đó anh không thừa nhận, chị ấy làm được gì?”

“Nếu chị ta làm căng, thì đưa mười vạn bịt miệng là xong.”

“Vợ à, giờ anh kẹt tiền thật. Mẹ em bệnh thì cứ ghi sổ đi, sau này có thì đưa chị Lan bao nhiêu, anh cũng trả mẹ em bấy nhiêu.”

Từng lời hắn nói, từng câu từng chữ — chính là bằng chứng sống.

Tôi mỉm cười dịu dàng, khiến hắn tưởng mình đã trấn an được tôi hoàn toàn.

Ngay lúc ấy, tôi bấm ngừng ghi âm.

Cả đoạn hội thoại đã được lưu trọn vẹn trong điện thoại.

Bắt đầu rồi đấy, Kỷ Nhiên. Màn kết cho vở kịch này, tôi sẽ đích thân viết.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.