Vạch Mặt Chồng Cũ Ngay Trong Lễ Cưới

Chương 3



9

Tôi gọi cho cô bạn thân làm ở công an. Vài phút sau, cô ấy gõ cửa phòng làm việc của tôi.

Vừa mở cửa, cô ấy giật mình: “Mắt cậu đỏ thế kia? … Trương Địch lại làm gì nữa?”

Tôi đưa tai nghe cho cô ấy, bật đoạn vừa rồi trong xe.

Nghe xong, cô ấy cũng tức đến nghẹt thở, mắng không ngừng: “Thằng khốn, đồ rác rưởi, cặn bã!” rồi hỏi tôi định làm gì tiếp.

Làm gì ư?

Đây không còn là chuyện ngoại tình trong hôn nhân đơn thuần nữa.

Trương Địch công khai chê tôi xấu, còn nói “chỉ sống với tôi vài năm”. Chu Nguyệt thì nhắc đến “tiền” và “nhà” — rõ ràng:

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là một vụ tính toán.

Nhà là của tôi! Tiền tiết kiệm là của tôi!

Con mắt đầu tư là của tôi!

Thậm chí, cả tài sản của ba mẹ tôi nữa!

Ba mẹ tôi chỉ có mình tôi là con, ở quê có ba căn nhà — hai căn đã đứng tên tôi.

Mấy “căn nhà” mà bọn họ nhắc đến, chắc chắn bao gồm cả hai căn đó.

Tôi nhìn cô bạn thân hơn mình vài tuổi, nghiến răng: “Chị… giúp em!”

10

Mắt tôi đỏ đến đáng sợ, gần như chẳng còn thấy lòng trắng — toàn máu là máu.

Tôi đến bệnh viện khám, kê một đống thuốc, sau đó danh chính ngôn thuận thành “bệnh nhân”, không còn “nghĩa vụ vợ chồng”, mỗi đêm đều quay lưng về phía Trương Địch mà ngủ.

Hắn cũng đỡ phải nhìn mặt tôi. Nhưng Trương Địch là kiểu đàn ông có nhu cầu cao, không được giải tỏa thì mỗi tối lại tìm đến Chu Nguyệt.

Chu Nguyệt thì cực kỳ bận — một thân “phục vụ” hai người đàn ông.

Chuyện lên giường chẳng sao, cái mệt là: cô ta còn đang cố gắng để xứng với danh xưng “bạn gái nhà giàu”.

Cô ta thiếu tiền. Rất thiếu.

Không chỉ hỏi Trương Địch, mà còn hỏi cả tôi — khi nào chọn được mã cổ phiếu ngon? Tốt nhất là ngày nào cũng tăng trần.

Chu Nguyệt muốn tranh thủ trước Tết rút ra một khoản tiền lớn, rót vào công ty của bạn trai “rich kid”, rồi nhân dịp Tết sẽ “cùng là đối tác, kiêm bạn gái”, theo hắn về ra mắt nhà.

Dĩ nhiên, chuyện này cô ta không nói với Trương Địch.

Với Trương Địch, cô ta kể một phiên bản khác:

Chỉ cần nghĩ đến việc Trương Địch cưới tôi là thấy đau lòng…

Cô ta muốn kiếm một khoản thật lớn, không phải vì tiền, mà là để không phải uất ức bản thân…

Chỉ mong Trương Địch sớm ly hôn, để hai người được đường hoàng bên nhau.

Trương Địch cảm động rớt nước mắt, chiều hôm đó bỏ luôn làm, vào khách sạn “quấn lấy” Chu Nguyệt, rồi còn gọi cho tôi:

“Nay phải tăng ca, về muộn lắm.”

Tôi chỉ cười khẩy.

Trong tất cả các nhân vật, bận nhất… là cái tên “rich kid”.

Hắn ta đúng kiểu trai đẹp đa tình chính hiệu — ngoài Chu Nguyệt, còn có A, B, C, D… cả dàn bạn gái.

Hắn thông minh hơn Trương Địch nhiều.

Tự xây dựng hình tượng cao sang: con nhà giàu, công ty gia đình, start-up thành công, ở biệt thự, đi siêu xe, lời lẽ ngọt ngào, tiêu xài rộng rãi.

Chỉ qua thiết bị nghe lén, tôi đã nghe thấy — hắn tặng nào là mỹ phẩm cao cấp, nào là túi xách hàng hiệu cho từng cô một.

Mấy cô bạn gái của hắn dạo này đều có chung một mục tiêu:

Về nhà ra mắt ba mẹ vào dịp Tết.

Tiếc là — thời cơ không thuận!

Khi thì hắn nói công ty sắp mở rộng quy mô.

Khi thì lại nói bị thanh tra vì trốn thuế.

Khi lại bảo sắp đầu tư vào đất nền…

Tóm lại, thiếu tiền quay vòng.

Mà lúc túng thiếu thế này, dắt bạn gái về nhà chắc chắn bị “mất mặt”.

Vậy nên, các bạn gái của hắn — người thì ngỏ ý đầu tư làm cổ đông, người thì cho mượn tiền.

Và “rich kid” cũng không ngại hứa hẹn:

Với tất cả những cô sẵn sàng móc hầu bao, Tết này sẽ đưa về ra mắt, bất chấp tất cả!

Tôi và cô bạn thân nhìn nhau, đồng thanh ba chữ:

“Sát heo lừa!”

(Sát trư bàn – trò lừa đảo tình tiền kiểu “giăng lưới, thu hoạch” như giết heo.)

11

“Bàn giết heo” – là cái tên do chính những kẻ lừa đảo đặt ra.

Các cô gái là “heo”, nhân vật và tình yêu là “cám”, quá trình yêu đương là “vỗ béo”, đến khi moi được tiền thì chính là “giết heo”.

Tên “rich kid” kia định giết heo hàng loạt.

Tôi và chị bạn thân phản ứng đầu tiên là: báo công an.

Là nhà báo lâu năm, nhất là chị làm mảng an ninh, cái gọi là chính nghĩa đã ăn sâu vào máu.

Phản ứng thứ hai là: dựa vào “rich kid” để trả thù Trương Địch và Chu Nguyệt một vố thật đau.

Chọn A (báo án) hay B (trả thù), hai chị em tôi đều lưỡng lự.

Giống như một số tập tranh luận của “Tôi là diễn thuyết gia”, từng đưa ra giả thiết:

“Bảo tàng bốc cháy, chỉ có thể cứu một: một bức tranh nổi tiếng hay một con mèo – bạn chọn gì?”

Bức tranh là tiếng kêu xa xôi, là những nạn nhân chưa lộ diện, những người có thể sẽ bị lừa.

Còn con mèo là tiếng gào bên cạnh, là tình yêu bị phản bội, là lòng tự trọng của tôi bị chà đạp không thương tiếc.

Cuối cùng, chúng tôi chọn ích kỷ — lên lại kế hoạch trả thù chi tiết từng bước, và biến vụ “giết heo” thành mắt xích quan trọng trong toàn bộ kế hoạch.

Tôi thề, đời này chưa từng làm chuyện gì mà lại sảng khoái đến thế!

12

Muốn lấy được, phải biết cho trước.

Tôi cẩn thận chọn ra 5 mã cổ phiếu ngắn hạn, giới thiệu cho Trương Địch và Chu Nguyệt. Sau đó, tôi cố tình làm bộ “tin tưởng tuyệt đối”, chuyển toàn bộ tiền trong tài khoản vào ngay trước mặt họ.

“Chị dâu giàu quá nha!” Chu Nguyệt nhìn số dư tài khoản của tôi, ánh mắt sáng rực, “Giá mà em quen chị sớm hơn thì hay biết mấy!”

“Sớm hơn cũng chẳng để làm gì đâu!” Tôi cười hì hì, “Hồi mới chơi chứng khoán, em còn chẳng giữ nổi cái quần lót, lỗ sạch luôn! Nếu lúc đó em theo chị, chắc ngày nào cũng chửi chị to đầu. Mấy năm gần đây thị trường tốt, mới kiếm được chút đỉnh.”

“Lúc đó coi như học phí!” Trương Địch bá vai tôi, đắc ý nói, “Tiền cọc căn nhà bọn anh đang ở chính là Thắng Nam kiếm từ chứng khoán đó!”

Tôi cười khiêm tốn, rồi nhắc nhở cả hai: đừng ôm lâu, lời tầm 20–30% là bán, đừng để sang năm.

Cả hai gật đầu răm rắp, nhất là Chu Nguyệt — mắt như muốn rớt ra ngoài.

Với cô ta, thời điểm hiện tại chính là vàng.

Tôi tranh thủ “tâm tình” một chút: khen Chu Nguyệt vừa xinh vừa thông minh, tương lai nhất định sẽ lấy được chồng đại gia.

“Lấy chồng nhà giàu khó lắm á!” Chu Nguyệt lấp lánh vẻ bí ẩn, như thể cô ta đã nắm chắc phần thắng.

“Nhưng mà thật ra, trở thành nhà giàu thì còn đã hơn là cưới vào nhà giàu ấy chứ!” Cô ta liếc nhìn Trương Địch, nịnh nọt thêm: “Chị dâu như chị mới là chuẩn nè, anh Địch lấy được chị đúng là có phúc!”

Tôi lắc đầu: “Chị thế này còn chưa tới mức trung lưu nữa là…”

Rồi tiện thể kể mấy câu chuyện “gái thường” cưới được đại gia.

Nhà mà người ta phải cày cả đời mới mua nổi, túi mà người ta đắn đo mãi không dám mua, với nhà giàu thì chỉ là: thích hay không thích, chẳng cần phải tính toán. Vì họ vốn không nhạy cảm với tiền.

Chu Nguyệt lắng nghe, ánh mắt đầy khao khát.

Yếu điểm lớn nhất của cô ta là “tiền”.

Giống như tôi – yếu điểm lớn nhất là “thiếu thốn tình cảm”.

Tôi khuyên nhủ: chọn bạn trai thì phải tinh mắt, gặp được người tốt thì nhất định phải giữ thật chặt.

Chu Nguyệt say sưa mơ về tương lai, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.

Còn khoé miệng Trương Địch thì xệ hẳn xuống — để che giấu, anh ta kêu thêm một chai bia.

“Gì mà nói mấy chuyện này?” Trương Địch hích cùi chỏ tôi.

“Quan tâm em gái anh chứ ai!” Tôi liếc anh ta, nửa đùa nửa thật.

“Chị mới nghe tin, hồi cấp ba mình có đứa học lớp 5, bình thường lắm, không nổi bật gì. Lên đại học yêu một anh nhà buôn, sau khi ra trường thì đầu tư làm ăn cùng anh ta, giờ giàu nứt đố đổ vách! Họp lớp, chi toàn bộ, nghe nói chạy Porsche Cayenne, mà đó còn là chiếc… cùi nhất nhà họ!”

Tôi nói thế để… tưới nước và bón phân cho hạt mầm “lấy chồng nhà giàu” trong đầu Chu Nguyệt.

“Thì cô ta mắt tinh, biết đầu tư!” Trương Địch nói chen.

“Cũng phải gặp được bạn trai có tiềm lực trước đã chứ! Từ nhỏ được tiếp xúc, được dẫn dắt, cơ hội đương nhiên hơn bọn mình nhiều!” Tôi cãi lại.

Trương Địch cứng họng, đành chép miệng: “Ngày nào cũng nói tiền với chả bạc!”

Tôi bĩu môi, sợ nói quá đà nên lại dịu xuống:

“Chị chỉ nói vớ vẩn vậy thôi, ngưỡng mộ cuộc sống của người giàu ấy mà. Mà này Nguyệt, kết hôn á, tiền là chuyện nhỏ, quan trọng là phải nhẹ nhàng, tử tế. Em xem anh Địch nè, người như vậy mới nên lấy làm chồng!”

Chu Nguyệt cười tươi, nhìn tôi rồi lại nhìn Trương Địch.

Tôi đoán trong lòng cô ta chắc đang cười khẩy:

Một thằng đàn ông ngủ với cô ta hai ngày một lần, làm gì có chuyện tốt với tôi?

Cái gọi là “nhẹ nhàng, tử tế”, toàn là giả.

Nhưng chính lời tôi nói ấy, lại là chất xúc tác cô ta cần:

“Đàn ông thường cũng phản bội, vậy thì sao không tìm thằng giàu mà yêu?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.