Từng Là Mảnh Trăng Xa

Chương 2



Đích mẫu chưa dừng lại, thì Thẩm Lưu Tô đột ngột gào lên.

Nàng lao tới, nắm chặt lấy tay ta, giọng âm trầm lạnh buốt:

“Con tiện nhân! Tại sao vòng ngọc tổ truyền của họ Phó lại nằm trong tay ngươi?!”

Một trận ớn lạnh lan khắp sống lưng, ta theo phản xạ lùi về sau, nhưng không kịp.

Thẩm Lưu Tô giận dữ đến cực điểm, túm lấy tóc ta lôi tuốt ra sân.

Ta vừa đau vừa sợ, hai tay chỉ biết ôm bụng, mặc nàng ta kéo đi.

Ra đến sân, nàng đẩy mạnh khiến ta ngã dúi dụi xuống đất.

Ngay sau đó, một thùng nước bẩn bị dội thẳng lên người ta.

“Đi rửa sạch cái mùi dơ bẩn của kỹ nữ đi, đừng để ô uế phủ Tướng quân!”

“Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, ai mới là nữ chủ nhân đích thực của nơi này!”

Toàn thân ta ướt sũng, nhục nhã không lời nào tả xiết.

Xuân Hạnh lao đến che chắn, lại bị đám bà tử đá mấy cái.

“Có chuyện gì vậy?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên — Phó Tranh đã tới.

Ánh mắt hắn lướt qua ta, thoáng hiện lên nét phức tạp.

Thẩm Lưu Tô lập tức đổi sắc, vội vàng khoác tay hắn:

“A Tranh, không có gì nghiêm trọng. Mẫu thân chỉ đến thăm muội muội, bị nàng ấy vô lễ làm phật ý, nên mới dạy dỗ đôi chút thôi.”

Nàng ta vừa nói, vừa liếc ta một cái đầy cảnh cáo.

Thực ra nàng cũng chẳng cần phải e ngại.

Dù Phó Tranh có biết rõ sự tình, hắn cũng chỉ đứng về phía nàng mà thôi.

Có lẽ vì thấy ta quá thảm hại, hắn mới lạnh nhạt nói một câu:

“Dạy bảo như vậy là đủ rồi. Dù sao cũng chỉ là một tiểu thiếp, về sau từ từ dạy tiếp cũng được.”

Tim ta như bị đông cứng, tro tàn lạnh lẽo.

Trong mắt họ, ta chỉ là món đồ — cần thì lấy, không cần thì vứt.

“A Tranh, chàng đau lòng vì ả sao?” Thẩm Lưu Tô cau mày, bất mãn hỏi.

Phó Tranh khẽ thở dài, cười dịu dàng, đưa tay véo nhẹ mũi nàng:

“Ta sợ nàng tức giận mà ảnh hưởng đến sức khỏe, nên mới đau lòng.”

Nghe vậy, Thẩm Lưu Tô mới nở nụ cười.

“A Tranh, chàng đưa thiếp đi xem hỉ phòng đi, thiếp muốn tự tay trang trí.”

Nói rồi, nàng kéo tay hắn rời khỏi sân.

Đám người phía sau cũng lần lượt rút đi.

Chỉ còn lại trong sân… một mảnh hỗn độn tơi tả.

6

Sau một phen bị Thẩm Lưu Tô gây rối, hành lý đã thu dọn xong cũng bị xáo tung. Ngay cả mấy món trang sức mẹ để lại cho ta, nàng ta cũng không tiếc tay phá hỏng quá nửa.

Ta lau nước mắt, khe khẽ thở dài, lại cùng Xuân Hạnh nhặt nhạnh, sắp xếp lại từ đầu.

Phải rời khỏi nơi này sớm bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu.

Bận rộn mãi đến khi trời ngả chiều.

Chỉ đến khi bụng cồn cào vì đói, ta mới nhớ mình vẫn chưa ăn bữa tối.

Trước kia, hậu viện phủ Tướng quân đều đặn đưa cơm đúng giờ. Còn nay, khi ta sắp bị đuổi ra khỏi đây, chẳng ai buồn nhớ đến tiểu viện vắng vẻ này nữa.

Xuân Hạnh thấy bất bình, định đi đến hậu trù xin chút đồ ăn.

Không ngờ, Phó Tranh lại bất ngờ xuất hiện.

Trong phòng đã được dọn sạch, nhưng bàn ghế nhiều thứ vẫn hư hại.

Phó Tranh đưa mắt nhìn khắp một lượt, rồi dừng ánh nhìn nơi gò má ta đang sưng tấy, khẽ ho nhẹ một tiếng:

“A Tô tính khí hơi nóng nảy, nàng là muội muội nàng ấy, nên nhẫn nhịn chút thì hơn.”

Ta không trả lời.

Hắn lại nói: “Hoàng thượng mới sai người đến ban thưởng, cũng hỏi thăm tình hình của nàng…”

Ta cúi đầu cười gượng.

Thảo nào hắn đích thân ghé qua — thì ra là vì bị hỏi tới.

“Xin tướng quân cứ yên tâm. Nếu trong cung có hỏi, ta sẽ nói mọi chuyện đều ổn cả.”

Ta cúi mí mắt, không hề ngẩng lên nhìn hắn.

Phó Tranh im lặng một lúc, rồi bất chợt trầm giọng:

“Khi chỉ có hai ta, đừng gọi là tướng quân, nghe xa lạ quá.”

Ta bất giác nhớ đến khi xưa, trong những ngày cuồng si, hắn từng bắt ta gọi hắn là “Phó lang”.

Cơn gió đêm lùa qua khiến đôi mắt ta cay xè, lý trí cũng dần trở lại.

“Lưu Tịch không dám. Nếu để tỷ tỷ nghe được, e rằng lại nổi giận.”

Phó Tranh cười khổ, không phủ nhận cũng chẳng biện minh.

“Năm đó tình hình gấp gáp, hoàng mệnh khó cưỡng, mới thành ra như vậy… làm nàng chịu ấm ức rồi.”

“Đợi A Tô chính thức gả vào, ta sẽ khuyên nàng ấy đồng ý cho nàng vào làm thiếp.”

“May mà nàng chưa mang thai, cũng chưa cần phải vội.”

Nghe đến đây, lòng ta chợt nghẹn đắng.

Không hiểu sao lại buột miệng hỏi:

“Nếu… nếu như ta đã có thai rồi thì sao?”

Vừa dứt lời, ta đã muốn nuốt lại ngay.

Phó Tranh thoáng sững người.

Ánh mắt hắn rơi xuống bụng ta, nhìn một lúc, rồi khẽ bật cười:

“Tỷ tỷ nàng tính tình nhỏ nhen, nếu thật có chuyện như vậy, sợ rằng lại gây ra một trận long trời lở đất.”

“Nếu thực sự mang thai, thì bỏ đi là được. Đợi A Tô sinh xong trưởng tử, nàng sinh tiếp một đứa nữa cũng không muộn.”

Ta nghẹn lời, không nói nên câu.

Chỉ biết siết chặt vạt áo, tay khẽ áp lên bụng, không để hắn trông thấy giọt lệ đã tràn khỏi hốc mắt.

Phó Tranh nói xong liền quay người toan rời đi, nhưng như sực nhớ điều gì, hắn lại quay lại:

“Giờ A Tô sắp qua cửa, chiếc vòng kia cũng nên trả về cho người xứng đáng. Vì cái đó mà A Tô nổi giận đến giờ.”

“Được.”

Ta không chần chừ, liền đưa tay tháo chiếc vòng ngọc.

Thứ không thuộc về mình, ta chẳng có lý do để giữ lại.

Chỉ là chiếc vòng hơi nhỏ, càng vội càng khó tháo.

Xuân Hạnh chạy tới giúp một tay. Hai người loay hoay mãi không được, Phó Tranh đứng một bên đã bắt đầu tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt lạnh nhạt mang theo vẻ giễu cợt:

“Thứ không thuộc về mình, đừng nên giữ trong lòng.”

Dứt lời, hắn phất tay áo bỏ đi.

7

Khi tháo được vòng, cổ tay ta đã sưng đỏ, đau đến mức nước mắt cứ thế tuôn ra, như thể cuối cùng cũng có một cái cớ để khóc thật to.

Xuân Hạnh cuống cuồng mang vòng ngọc giao lại cho quản gia đang chờ ngoài cửa.

Người nọ không nói gì, nhận lấy rồi xoay người lui xuống.

Trời đã về khuya, hậu trù vắng lặng không một bóng người.

Xuân Hạnh thương ta một thân hai mệnh, len lén tìm vài chiếc bánh nhỏ cho ta ăn tạm.

Hai người chia nhau ăn xong, nàng kiệt sức nằm lên ghế mềm, thiếp đi lúc nào không hay.

Ta đắp chăn cho nàng, lặng lẽ đặt bên cạnh vài món trang sức quý cùng khế ước bán thân.

Rồi một mình xách tay nải, âm thầm rời khỏi phủ.

Với một người như ta, mang danh ô nhục, không nơi nương tựa, con đường phía trước chắc chắn gập ghềnh, chẳng thể kéo Xuân Hạnh xuống nước cùng mình.

Lúc ra đi, trời hãy còn mờ sương.

Phủ Tướng quân bắt đầu rộn ràng, đám hạ nhân tất bật chuẩn bị cho đại hôn của Phó Tranh và tỷ tỷ ta ba ngày tới.

Từng hàng cờ xí, dải lụa đỏ được treo cao, từng chi tiết đều toát lên sự long trọng. Rõ ràng Phó Tranh vô cùng coi trọng lễ cưới này.

Ta nhìn xuống bụng, thì thầm như gió thoảng:

“Hài nhi à, kiếp sau nếu đầu thai, nhớ chọn kỹ, vào bụng của một đích nữ đoan chính, đừng nhầm vào một kẻ số khổ như mẫu thân nữa.”

Không ai chú ý đến dáng vẻ đơn sơ của ta.

Ta trà trộn vào đám người, thuận lợi rời khỏi phủ Tướng quân.

Không quay đầu nhìn lại.

8

Phó Tranh vừa hồi phủ từ triều đình, đã bị tiếng huyên náo nơi cổng lớn cản lại.

“Có chuyện gì mà ồn ào thế?”

Hắn bước vào sân, liền bắt gặp cảnh Thẩm Lưu Tô đang quát tháo, trách phạt Xuân Hạnh — tỳ nữ thân cận của ta.

Xem ra, phải sớm đưa Thẩm Lưu Tịch ra trang viên tránh đi.

Tính tình Thẩm Lưu Tô lại hay làm mình làm mẩy, trước ngày đại hôn tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

“A Tranh, chàng tới thật đúng lúc. Con nha hoàn này dám lén lấy đồ trong phủ, vừa bị thiếp bắt được khi đang định bỏ trốn.”

“Đồ còn bày ra cả đó, chàng nhìn xem.”

Nàng ta chỉ tay về đống hành lý bị vứt tung dưới đất, giọng đầy phẫn nộ.

“Không… không phải! Nô tỳ không lấy trộm gì cả! Là tiểu thư của nô tỳ đưa cho! Nô tỳ chỉ muốn ra ngoài tìm người, thật sự không hề trộm cắp gì!”

Xuân Hạnh khóc ròng, dập đầu giải thích.

Phó Tranh liếc qua, thấy toàn là trang sức quý cùng vài bộ y phục — thoạt nhìn cũng không phải chuyện lớn.

Hắn vừa định mở miệng xoa dịu Thẩm Lưu Tô, ánh mắt bỗng lướt qua một vật rất quen.

Hắn cúi người, nhặt lên một miếng ngọc bội từ dưới đất.

Sắc mặt lập tức biến đổi, nhìn chằm chằm Xuân Hạnh, giọng trầm xuống:

“Ngọc bội này, từ đâu ra?”

Xuân Hạnh vội vàng trả lời:

“Là tiểu thư cho nô tỳ mang theo! Đó là di vật mà mẫu thân nàng để lại, còn có khắc ký hiệu của y quán bên nhà ngoại nàng khi xưa…”

Y quán?

Năm đó hắn trúng độc trong miếu hoang, tỉnh dậy thì được phó tướng báo rằng có một tiểu thư họ Thẩm đã mang thuốc đến cứu mạng.

Hắn uống vào liên tục ba ngày, liền hồi phục.

Khi ấy hắn ráo riết truy tìm ân nhân, lại chỉ thấy Thẩm Lưu Tô đang thắp hương trong điện.

Dưới sự tra hỏi dồn dập, nàng ta nhanh chóng nhận là mình đã cứu hắn.

Chỉ là, chưa từng nói rõ về nguồn gốc bài thuốc kỳ lạ ấy.

Hắn vẫn luôn cho rằng đó là bí phương của nhà họ Thẩm, nên không tra cứu thêm, một lòng xem nàng như ân nhân.

Nhưng giờ đây, ký hiệu khắc trên ngọc bội…

Lại giống hệt hoa văn từng in trên lọ thuốc năm nào.

Hơn nữa, bên cạnh Thẩm Lưu Tô chưa từng xuất hiện vật gì như vậy.

Toàn thân Phó Tranh cứng đờ. Hắn lập tức hỏi gấp:

“Tiểu thư nhà ngươi hiện giờ ở đâu?”

Xuân Hạnh khóc không thành tiếng:

“Nô tỳ… nô tỳ cũng không rõ! Sáng dậy đã không thấy người đâu, chỉ để lại mấy món đồ…”

“Nô tỳ đang định đi tìm thì bị đại tiểu thư bắt lại…”

“Xin tướng quân thương tình! Tiểu thư hiện giờ đang mang thai, một mình bên ngoài, không ai nương tựa… Nô tỳ nhất định phải tìm nàng cho bằng được!”

Miếng ngọc trong tay Phó Tranh rơi xuống, phát ra âm thanh chát chúa.

Hắn ngẩng đầu, mặt mày tái nhợt.

“Có thai?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.