Dao Quang

Chương 2



4.

Nhìn sắc mặt Tạ Trường Phong khi thì trắng bệch, khi lại tối sầm, ta vẫn mặt không đỏ tim không loạn.

Trong mắt ta, chỉ cần được ăn no, bị sờ một chút thì cũng chẳng đáng gì.

Huống hồ người ra tay lại là bậc nhân trung long phượng như chàng, rõ ràng thiệt thòi là hắn mới đúng.

“Buông tay…”

Hắn nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

“Vâng, đại ca!”

Ta lập tức buông tay, làm bộ ngoan ngoãn như mèo con nghe dạy.

Hắn rút tay về, thở hắt ra một hơi thật mạnh. Đột nhiên nhớ đến chuyện ta vừa nói về cái chết của trượng phu, hắn vội vã kéo tay ta, dẫn qua một cửa nhỏ gần đó quay về trong tường phủ.

Ta theo bản năng ngoái đầu nhìn lại. Sau lưng đâu phải là bên ngoài Tạ phủ, rõ ràng là một tiểu viện khác.

Ra là, ta vẫn tưởng vượt qua bức tường cao kia là ra khỏi Tạ phủ, hóa ra chỉ từ viện của trượng phu, leo nhầm sang viện của Tạ Trường Phong.

Cuộc sống của nhà giàu thật khiến người không sao thấu nổi.

Lúc bị Tạ Trường Phong kéo trở lại ngoài tân phòng, đám nha hoàn bà tử canh giữ bên ngoài nhìn thấy ta trong bộ dạng y phục rách rưới, ai nấy đều sững sờ. Rồi sau đó đồng loạt vã mồ hôi lạnh, quỳ sụp xuống cầu xin tha tội.

“Thiếu gia, là nô tỳ thất trách, xin người trách phạt!”

Là không canh chừng được ta nên mới phải chịu tội sao?

Lòng ta thoáng chùng xuống, liền rụt rè kéo nhẹ tay áo Tạ Trường Phong, khẽ nói.

“Đừng trách họ, lúc ta chuồn đi, động tác nhẹ lắm, bọn họ không nghe thấy cũng là chuyện thường. Về sau… ta sẽ không chạy nữa đâu.”

Ta vốn đã là kẻ mệnh khổ, cớ gì còn kéo theo người khác chịu liên lụy?

Tạ Trường Phong dường như chẳng hề nghe ta nói, chỉ nhàn nhạt liếc đám nha hoàn bà tử đang quỳ rạp dưới đất, lạnh lùng hừ một tiếng.

“Một lát tự đến lĩnh phạt.”

Nói đoạn, hắn sải bước vượt qua họ, đẩy cửa phòng ra, nhanh chóng đi tới bên giường, đưa hai ngón tay đặt dưới mũi trượng phu thăm dò.

Quả nhiên không còn hơi thở.

Hắn khẽ nhắm mắt, vẻ mặt đau đớn, rồi quay sang nhóm hạ nhân vừa mới lồm cồm đứng dậy.

“Bảo quản sự chuẩn bị tang sự. Chuyện bên lão phu nhân, để sáng mai hẵng báo.”

Sắc mặt đám nha hoàn càng thêm tái nhợt, vội vã run rẩy chạy ra ngoài.

Tạ Trường Phong cũng không nấn ná thêm, chỉ dặn ta ở lại trong phòng trông coi, rồi xoay người trở về tiểu viện của mình.

Lúc rời đi, vành mắt đỏ ửng.

Ta thật không hiểu nổi nam nhân các người, rõ ràng trong lòng bi thương, cớ gì không chịu khóc ra?Lại phải quay về phòng mà lén lau nước mắt…

Ta thở dài, ngồi xuống bên mép giường trải chăn đỏ rực, nhìn vị trượng phu yểu mệnh nằm bất động trên giường, trong lòng không khỏi có chút hâm mộ hắn.

“Sinh thời, ngươi mặc gấm lụa, ăn sơn hào hải vị, kẻ hầu người hạ đầy viện. Chết rồi còn có ta theo bồi táng. Đúng là số mệnh tốt đến kỳ lạ. Nào giống ta, vừa chào đời đã bị phụ thân ném vào núi sâu cho lang sói. Nếu không có mẫu thân và các tỷ tỷ liều mình giữa trời tuyết đi tìm, chỉ e ta đã sớm làm mồi cho dã thú.”

Thế nhưng, khi đó đang giữa mùa đông giá rét, mẫu thân và các tỷ tỷ đều bị lạnh đến thương tổn thân thể.

Đặc biệt là mẫu thân, vừa sinh ta không bao lâu, thân thể còn yếu ớt, lại chỉ khoác trên mình mấy lớp áo mỏng, chạy một ngày trời trong gió tuyết. Về đến nhà thì phát sốt không dứt, may mắn lắm mới giữ được tính mạng, nhưng từ đó về sau… không thể mang thai lần nào nữa.

Nếu không, e rằng dạo trước phụ thân cũng chẳng nhẫn tâm đem người bán đi.

Còn các tỷ tỷ…

Các nàng vì muốn nuôi sống ta, lần lượt thay phiên đến hầu hạ đám mục dân trong thôn, chỉ để đổi lấy từng chén sữa dê nuôi lớn ta khi mẫu thân không còn sữa cho bú.

Nghĩ đến đây, ánh mắt ta nhìn về phía vị trượng phu yểu mệnh dần lạnh xuống.

“Nhà các ngươi rõ ràng nhiều tiền như vậy, cớ sao khi nạp tức phụ lại không thể cho nổi mười lượng bạc sính lễ? Cho dù là mua một thông phòng tỳ nữ, với dung mạo thanh tú thế này của ta, nam nhân trong thôn bên còn nguyện ý trả tới năm lượng.”

“Vậy mà quản sự của các ngươi lại một mực chê ta thân hình gầy gò, khó sinh nở, không xứng giá, chỉ chịu xuất ba lượng bạc.”

Ban đầu, phụ thân vốn cũng không muốn bán ta. Thế nhưng bên kia vừa đưa ra danh tiếng Tạ phủ, ông ta không dám đắc tội, liền rối rít cười làm lành, nhận ba lượng bạc rồi đẩy ta ra khỏi cửa.

Còn mẫu thân, vì tuổi tác đã cao, dung mạo lại bình thường, rốt cuộc chỉ bán được một lượng bạc.

Hai vị tỷ tỷ bị mụ tú bà tra ra thân thể đã không còn nguyên vẹn, dung mạo một người giống phụ thân, một người giống mẫu thân, đều không lấy gì làm bắt mắt, vậy nên cũng chỉ được trả hai lượng bạc mỗi người.

Nói ra cũng lạ, ta sinh ra da trắng môi đỏ, ngũ quan thanh tú, đến nay vẫn chẳng rõ mình rốt cuộc là giống ai.

5.

Đêm đã khuya.

Đám nha hoàn bà tử trong viện đều đã rút lui sạch sẽ, thế nhưng ta vẫn nghe thấy không ít tiếng bước chân vọng lại từ bên ngoài tường viện.

Từng đợt, từng đợt, rõ ràng là đang tuần tra.

Bề ngoài có vẻ như không ai canh chừng, kỳ thực đã sớm không có đường thoát thân.

Ta bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Ngáp một cái dài, ta đảo mắt nhìn quanh bốn phía. Trong căn phòng này chỉ có duy nhất một chiếc giường.

Trên giường, cái tên chết yểu kia vẫn đang nằm đó.

Dù ta có gan lớn đến mấy, cũng không thể nào ngủ cùng một kẻ xa lạ đã chết được.

Huống hồ, ta còn đang mang trong lòng ít nhiều oán hận đối với cái người đã tắt thở kia.

Dẫu sao thì… ta còn chưa kịp thủ thỉ bên gối, chưa kịp mượn miệng hắn nói giúp một lời để cứu mẫu thân và các tỷ tỷ thoát khỏi hố lửa, mà hắn đã vội vàng đi chầu trời.

Muốn đi thì đi đi.

Vấn đề là mẫu thân hắn còn định kéo ta chôn cùng.

Ta có thể không oán giận sao?

Số mệnh đúng là bất công đến cùng cực.

Ngay lúc ấy, bụng ta lại đánh trống, réo lên òng ọc.

Bánh trái trong phòng đều đã bị bỏ lại ở viện của Tạ Trường Phong cả rồi.

Lúc này trong phòng chỉ còn thứ có chữ “sinh quý tử” để ăn…

Nghĩ đến bánh điểm tâm, ta lại không nhịn được nhớ đến Tạ Trường Phong.

Rồi lại nghĩ đến gương mặt kia, phong hoa như thể tiên nhân…

Ta chợt nảy ra một ý nghĩ vô cùng to gan.

Mẫu thân từng nói, chỉ cần sớm ngày sinh cho Tạ gia một đứa con trai bụ bẫm, ta mới có cơ hội không bị bán rẻ, mới có thể giữ được mạng.

Phụ thân cũng thường nhắc, nam hài là gốc rễ của một gia tộc.

Nói vậy, chẳng phải cũng có thể hiểu rằng… chỉ cần ta sinh được một đứa con trai cho Tạ gia, thì sẽ có cơ hội sống sót?

Dù cho lui một vạn bước mà nói.

Trong thôn có lão Lý đầu chuyên kể chuyện thường nói một câu rằng: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”

Dù sao cũng là một con đường chết…

Chi bằng đánh liều một phen?

Thế là, ta lại một lần nữa trèo qua tường, rón rén trở lại viện của Tạ Trường Phong. Nhìn thấy trong thư phòng vẫn còn ánh đèn le lói, lòng ta rộn lên.

Ta nhẹ nhàng bước đến gần, dán sát vào cửa sổ ngó vào bên trong.

Quả nhiên, Tạ Trường Phong đang tựa người trên nhuyễn tháp bên cửa sổ, khẽ day trán, nhắm mắt dưỡng thần.

Khóe môi ta cong lên, mỉm cười khoái trá, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Ngay khoảnh khắc hắn mở mắt vì nghe thấy động tĩnh, ta đã lập tức chộp lấy hai tay hắn, đè chặt xuống dưới thân.

“Ca ca ngoan, mẫu thân nói ta phải sớm sinh cho Tạ gia một đứa con trai khỏe mạnh thì mới sống được. Hài tử của ca hay của trượng phu, chẳng phải đều là cốt nhục Tạ gia sao, đúng không?”

“Ngươi…”

Tạ Trường Phong hiển nhiên bị ta dọa cho ngẩn người.

Sau khi nhận ra rõ ràng ý đồ của ta, hắn lập tức vùng vẫy kịch liệt.

Nào ngờ, ta bất ngờ phát hiện hai tay mình chẳng khác nào hai cái kìm sắt, kẹp chặt lấy hắn, khiến hắn không sao nhúc nhích được.

Sắc mặt hắn đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận, trông vô cùng quẫn bách.

“Ngươi thật không biết xấu hổ! Ngươi mới có mười hai… ngươi…”

Ta chẳng buồn để tâm đến lời hắn nói, cúi đầu xuống, nghiêm túc hôn một cái lên má hắn.

Hôn xong, để phòng ngừa hắn giãy thoát, ta liền đè hẳn lên người hắn, ghì tay hắn xuống, tựa như ôm một cái gối ôm mà tìm cho mình một tư thế dễ chịu để ngủ.

Trước khi khép mắt, ta còn ghé sát xuống, hôn nhẹ lên cái cổ đỏ như gan heo của hắn một cái nữa.

“Ngoan nào, nhanh thôi mà… Mẫu thân từng nói, nam nữ mà hôn nhau, rồi ngủ với nhau, là sẽ có hài tử…”

Có lẽ là vì quá buồn ngủ, nên ta vừa lẩm bẩm, vừa ôm lấy hắn mà chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.

6.

Sáng hôm sau, ta bị một trận tiếng khóc vang dội khắp viện làm cho tỉnh giấc.

Mở mắt ra, mới phát hiện mình vẫn còn đang nằm đè trên người Tạ Trường Phong.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, vị đại ca tựa thần tiên hạ phàm kia lại biến thành một nam nhân mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, bộ dạng tiều tụy chẳng khác gì kẻ mấy năm không được ngủ ngon.

Ta hoảng hốt bật dậy, vội vàng che miệng kinh hô.

“Đây… đây chính là hình dạng của người quá độ chuyện ấy sao? Cũng coi như hôm nay ta được mở rộng tầm mắt rồi…”

“Câm miệng!”

Hắn như muốn trợn trắng mắt, nhưng dường như sự giáo dưỡng đã ăn sâu vào máu, khiến hắn cố nhẫn nhịn mà nuốt cơn giận vào lòng.

Ta khẽ bật cười.

“Đừng xấu hổ mà. Đại phu trong thôn ta – lão Trương đi chân đất – từng nói rằng, nam nhân thật ra phần lớn đều không giỏi mấy chuyện này đâu. Chứ như chúng ta đây mà suốt cả một đêm… thì chắc phải uống thuốc mới cầm nổi…”

Hắn cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, trừng mắt nhìn ta một cái. Sau đó đưa tay xoa xoa cổ tay đã bị ta giữ suốt đêm qua, ngồi dậy trên nhuyễn tháp, trầm mặc nhìn ta hồi lâu.

Trầm ngâm rất lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng:

“Chuyện xảy ra đêm qua, từ nay về sau, không được tái phạm với bất kỳ ai.”

Ta nghiêm túc gật đầu, như thể chuyện đó là điều hiển nhiên.

“Ta chỉ cần mang thai cốt nhục của Tạ gia mới có thể không bị đưa đi bồi táng. Mà Tạ gia chỉ có hai huynh đệ, giờ trượng phu đã về chầu tiên tổ, ngoài huynh ra, chẳng lẽ ta còn có thể chọn ai?”

Tạ Trường Phong dường như là kiểu người nói không giỏi. Nghe xong lời ta, hắn nhìn ta trân trân hồi lâu rồi mới thở dài một tiếng rất nhẹ.

“Ngươi yên tâm, sẽ không để ngươi phải chết.”

Ta gật đầu, làm bộ như thật lòng tin tưởng.

Dù sao thì… mẫu thân từng dặn: miệng nam nhân, lời của quỷ.

Tối qua hắn còn hứa, chỉ cần ta ngoan ngoãn nghe lời, muốn ăn bao nhiêu bánh điểm tâm cũng được mà.

Kết quả là, ta đói cả một đêm, chẳng thấy một cái bánh nào được đưa đến.

Tạ Trường Phong thay một bộ trường sam màu nhạt, sau đó dẫn ta trở về tiểu viện bên cạnh.

Vừa bước vào cửa, liền thấy Tạ lão phu nhân ngã quỵ bên giường, vừa khóc vừa gọi:

“Hài nhi đáng thương của ta ơi!”

Vừa nhìn thấy ta theo sau Tạ Trường Phong bước vào, sắc mặt bà lập tức trầm xuống, xông tới tát ta một cái như trời giáng.

“Tiện nhân thất đức, vừa vào cửa đã khắc chết nhi tử của ta, ngươi phải đền mạng!”

Ta ôm lấy gò má nóng rát, trong lòng bốc hỏa, chỉ hận không thể nhào lên tung cho mụ già ấy một cước, nhưng lại bị Tạ Trường Phong giữ chặt lấy eo.

Hắn trầm mặt nhìn Tạ lão phu nhân, giọng nói nặng nề:

“Mẫu thân, nhi tử đã nói rồi, chuyện xung hỉ chẳng thể cứu được đệ đệ, người không chịu nghe. Nay lại còn muốn đổ hết lên đầu người vô tội…”

“Câm miệng, chuyện ta đã quyết, đến lượt ngươi can thiệp hay sao? Một kẻ thôn phụ ngu dốt chui từ xó núi ra, có thể được làm vật bồi táng cho nhi tử ta, đã là phúc phận của nó.”

Nói rồi, bà ta lập tức ra lệnh cho gia đinh bắt ta lại.

Ta hất tay Tạ Trường Phong ra, dùng hết sức ngăn bọn gia đinh đang áp sát, thậm chí có vài tên còn bị ta đá văng ra đất, hồi lâu chưa bò dậy nổi.

“Nữ nhân này khí lực lớn quá, lui lại!”

Tên vệ sĩ dẫn đầu thấy đám gia đinh tay không tấc sắt không thể khống chế được ta, liền lập tức bảo người mang trường mâu tới.

Đối mặt với binh khí, dù ta có khỏe đến đâu cũng không phải đối thủ. Chỉ trong chốc lát, thân thể đã trúng mấy vết thương do mũi giáo quét phải.

Tên vệ sĩ thấy ta dần kiệt sức, liền nắm lấy thời cơ, siết chặt trường mâu trong tay, đầu mũi nhọn nhắm thẳng vào giữa ngực ta.

Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tạ Trường Phong lao vào vòng vây, dùng thân mình che chắn trước mặt ta.

“Ưm…”

Dù thị vệ đã kịp thời thu tay lại, nhưng mũi trường mâu vẫn đâm vào lưng hắn, khiến máu đỏ lập tức thấm ướt trường sam màu nguyệt bạch.

Tạ lão phu nhân trông thấy vậy, hai mắt lập tức đỏ bừng vì giận dữ.

“Quả nhiên là hồ ly tinh từ nơi thâm sơn dã lĩnh đến, mới đến có một ngày mà ngay cả hồn phách trưởng tử ta cũng bị nó câu mất!”

Ta đẩy Tạ Trường Phong ra, lặng lẽ đứng thẳng đối mặt với bà ta.

“Nếu ta nói… trong bụng ta đang mang cốt nhục của Tạ gia thì sao?”

Gương mặt Tạ lão phu nhân lạnh như sương, bật cười đầy khinh miệt.

“Vậy thì càng không thể để ngươi sống. Cốt nhục Tạ gia tuyệt đối không thể để một thứ hạ tiện như ngươi sinh ra. Cho dù ngươi thật sự mang thai, ta cũng sẽ không để nó ra đời. Mà nếu ra đời, cũng sẽ bị vứt vào núi sâu cho lang sói xé xác.”

Ta khẽ rũ mắt, khẽ thở dài một tiếng trong lòng.

Quả nhiên, mẫu thân vẫn còn quá ngây thơ.

Lão Lý đầu kể chuyện trong thôn từng nói, ngưỡng cửa thế gia cao hơn trời, người như ta và bọn họ… khác biệt chẳng khác chi đất với trời.

Xem ra, kế hoạch ban đầu… không thể thực hiện nữa rồi.

Ta khẽ cười, một tay nắm chặt lấy trường mâu đang cắm trên lưng Tạ Trường Phong, rút phắt ra, gãy cán, chỉ còn lại mũi nhọn.

Trong ánh mắt bàng hoàng của mọi người, ta lạnh lùng giơ mũi giáo sắc lẻm lên, kề sát vào cổ Tạ Trường Phong.

Lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ lão phu nhân.

“Ta có thể ngoan ngoãn theo con trai bà xuống mồ, nhưng… ta có một điều kiện.”

Tạ lão phu nhân nhìn thấy ta kề mũi nhọn vào cổ trưởng tử, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Muốn gì?”

Bà ta đã mất một nhi tử, hiển nhiên không thể chịu nổi việc mất đi cả trưởng tử.

Ta tuy có chút áy náy với Tạ Trường Phong, nhưng vẫn không chùn tay, đẩy mũi nhọn thêm một chút, khiến da cổ hắn rách ra, rỉ một tia máu mảnh như tơ.

“Đem mẫu thân và hai vị tỷ tỷ của ta chuộc ra khỏi kỹ viện.”

Tạ lão phu nhân nghe xong, không chần chừ liền gật đầu.

“Được, ngươi mau thả Trường Phong ra.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.