Mẹ Khóc Lóc Gọi Tôi Về Nhà Dọn Dẹp Tàn Cuộc

Chương cuối



09

Vài năm trước, bà nội bị chẩn đoán mắc chứng suy giảm trí nhớ nhẹ do tuổi già.

Bố tôi muốn đón bà về chăm sóc.

Mẹ tôi không đồng ý.

Thế là bố tôi quyết định ly hôn, dọn ra khỏi nhà họ Triệu, sống cùng bà nội.

Mẹ tôi không để tâm.

Bà nghĩ lần này cũng như mọi lần trước — dù bố có tức giận đến đâu, rồi cũng sẽ nguôi ngoai và quay về như cũ.

Nhưng lần này, bố tôi có vẻ đã thực sự quyết tâm. Ông không quay lại nữa.

Tôi đoán, một phần lý do khiến ông quyết tuyệt như vậy là vì mẹ tôi từng không đồng ý để tôi kế thừa tập đoàn, thậm chí còn cấu kết với người ngoài để tranh quyền với bố tôi.

Khi đó, nhà họ Triệu trải qua một phen sóng gió lao đao.

Sau cùng, chính tôi là người gánh vác, dứt khoát loại mẹ ra khỏi hệ thống công ty, mới giữ được cục diện.

Qua chuyện ấy, bố tôi thấy tôi đã có thể tự lo liệu mọi việc nên mới yên tâm lui về hậu trường.

Giờ đây, cuộc sống về hưu của ông khá an nhàn.

Nhờ có người chăm sóc chuyên nghiệp, bệnh của bà nội không tiến triển nặng thêm.

Chỉ có điều, bà nội rất ghét mẹ tôi.

Người chăm bà là một phụ nữ trạc tuổi mẹ tôi, trong nhận thức rối loạn của bà, người đó mới là con dâu thật sự.

Mẹ tôi từng có lần hiếm hoi chịu hạ mình đến tìm bố tôi, nhưng chưa kịp vào cửa đã bị bà nội ném đồ đuổi đi.

Cứ nhìn thấy mẹ tôi là bà lại phản ứng dữ dội, như thể bà là một con quái vật khủng khiếp.

Mẹ tôi quay về nhà, khóc lóc gọi điện cho tôi, than rằng bố tôi đang lén lút với người giúp việc, rằng bà nội lú lẫn không nhận ra con dâu chính thống, lại đi ủng hộ chồng mình ngoại tình.

Tôi từng hỏi bố.

Ông chỉ nói: người giúp việc đó rất tận tâm, chăm sóc bà nội rất tốt.

Ngoài ra, không thêm một lời.

Trợ lý đã đặt cho tôi vé máy bay chuyến 9 giờ tối.

Còn thời gian, nên tôi đến nhà bố.

Vừa hay, ông đang đưa bà nội đi dạo về.

Người giúp việc chào hỏi tôi xong liền vào bếp chuẩn bị cơm cho bà.

Bố tôi thì hồ hởi kéo tôi ra chợ bán cá.

Ông khoe, hôm nay câu được cả thùng cá, theo giá thị trường chắc bán được ít nhất 200 tệ.

Thế là tôi theo ông ra phố, cùng ngồi bày hàng.

Cá của bố tươi, giá lại rẻ, nên bán rất chạy.

Chẳng mấy chốc đã hết sạch. Tổng cộng lời được 218 tệ.

Bố rút ra 18 tệ đưa tôi:

“Đây, tiền công của con.”

Tôi vui vẻ nhận lấy:

“Cảm ơn ông chủ!”

Dọn dẹp xong, hai cha con cùng nhau về nhà.

Trên đường về, tôi nói đến lý do lần này quay lại, nhắc đến mẹ.

Nụ cười trên mặt bố tôi lập tức biến mất, ông im lặng.

Tôi đi cạnh ông, nhìn con đường dưới chân, chậm rãi mở lời:

“Mỗi lần nhắc đến mẹ, bố lại im lặng.”

“Triệu phu nhân là người mạnh mẽ, ích kỷ, nhiều tật xấu, thật sự khó chịu.”

“Nhưng bố à, mẹ càng ngang ngược, bố lại càng nhún nhường. Chẳng phải là vì bố quá dung túng mẹ sao?”

“Bố có rất nhiều lý do để im lặng.”

“Bố không tán thành cách mẹ dạy em trai, nhưng cũng chưa từng ngăn cản.”

“Bố biết mẹ không có năng lực kinh doanh, vậy mà vẫn để mẹ can thiệp vào các quyết định lớn.”

“Có lúc con tự hỏi — nếu bố kiên quyết đứng ra, không để mẹ tự tung tự tác với việc dạy dỗ em, liệu nó có ra nông nỗi như bây giờ không?”

“Nếu bố kiên quyết gạt mẹ khỏi việc công ty, liệu nhà họ Triệu có đến mức sóng gió liên miên vậy không?”

“Bố là người nắm quyền nhiều năm, gạt mẹ ra không khó.

Vấn đề là, cứ đến chuyện có liên quan tới mẹ, là bố lại chọn trốn tránh.”

“Bố à, con gần đây mới ngộ ra một điều: trốn tránh, thật ra cũng là một loại vô trách nhiệm.”

“Mình nên thay đổi. Đừng trốn tránh nữa.”

“Giữa bố và mẹ, sớm muộn gì cũng phải có lời giải.”

“Thay vì cứ kéo dài không rõ ràng, chi bằng một đao cắt đứt cho dứt khoát.”

“Như vậy, ai cũng nhẹ lòng — bố thấy đúng không?”

10

Sau khi quay lại làm việc không lâu, tôi nhận được tin — bố tôi đã chính thức ngồi lại với mẹ để bàn chuyện ly hôn.

Sau vài lần thương lượng thất bại, ông đệ đơn ly hôn ra tòa.

Theo luật, ly thân lâu năm có thể là căn cứ khởi kiện ly hôn, nhưng phải thỏa mãn điều kiện là: tình cảm rạn nứt nghiêm trọng, ly thân trên hai năm và có bằng chứng liên quan.

Theo Điều 1079 Bộ luật Dân sự Trung Hoa, nếu vợ chồng thật sự rạn nứt tình cảm và không thể hòa giải, thì nên được phép ly hôn.

Mẹ tôi không ngờ bố tôi lại quyết liệt đến mức đó, thà làm ầm lên ra tòa còn hơn sống tiếp với bà.

Bố đã quyết rồi.

Ông không sợ mất mặt, không sợ người đời dị nghị, càng không sợ “vạch áo cho người xem lưng”.

Mà những điều đó — mẹ tôi sợ.

Bà là người sĩ diện hơn ai hết.

Kết quả tòa sẽ xử thế nào, ai cũng đoán được.

Cuối cùng, mẹ tôi chẳng còn cách nào khác, đành miễn cưỡng đồng ý ly hôn.

Chuyện này rùm beng suốt một năm rưỡi.

Trong thời gian đó, em tôi và Giang Linh xảy ra tranh chấp tài chính nghiêm trọng.

Theo thỏa thuận ban đầu, mỗi tháng tôi đều chuyển vào tài khoản Giang Linh năm mươi nghìn tệ.

Trong mắt cô ta, số tiền này là một món lớn — gấp nhiều lần lương tháng.

Nhưng khoản tiền đó chẳng mấy chốc đã bị em tôi tiêu sạch.

Năm chục nghìn chẳng thấm vào đâu với kiểu tiêu xài như nước của nó.

Xài hết tiền tôi chuyển, nó liền bắt đầu ăn vào tiền lương và tiền tiết kiệm của Giang Linh.

Ban đầu, dù có khó chịu, nhưng vì còn ôm mộng dài lâu, Giang Linh nhịn — không dám gây chuyện.

Một tháng có thể nhịn, nửa năm cũng có thể.

Nhưng khi tài khoản cạn sạch, Giang Linh cũng cạn luôn kiên nhẫn.

Cô ta bắt đầu cằn nhằn.

Hai người dần phát sinh mâu thuẫn.

Giang Linh sợ nếu tiếp tục thế này sẽ ảnh hưởng đến “tình cảm” giữa họ.

Cô ta nhanh trí nghĩ cách, xúi em tôi đi vay tiền.

Vay thì dễ — trả mới khó.

Em tôi tiêu tiền như rót nước, tiền vay chẳng đủ cho nó ăn chơi hưởng thụ.

Không lâu sau, chúng bắt đầu xoay vòng nợ — vay chỗ này đắp chỗ kia.

Cục nợ cứ thế phình to như quả cầu tuyết.

Cảm thấy tình hình bắt đầu mất kiểm soát, Giang Linh lại bày mưu, xúi em tôi về nhà khóc than với mẹ tôi để moi thêm tiền đắp vào cái hố nợ kia.

Mẹ tôi đúng là còn nắm một ít tài sản trong tay.

Bà đưa em tôi một khoản tiền.

Giang Linh thấy cơ hội tới, lập tức ra tay, tranh thủ rút một phần nhỏ cho riêng mình.

Nhưng mẹ tôi không phải dạng dễ lừa.

Bà lập tức phát hiện và vạch trần trò mèo của Giang Linh trước mặt em tôi.

Tới nước này, Giang Linh đã nhìn rõ tình hình trong nhà tôi.

Em tôi tuy là “con trai độc nhất”, nhưng toàn bộ Tập đoàn nhà họ Triệu đều nằm trong tay tôi.

Nó muốn sống tử tế, còn phải nhìn sắc mặt tôi.

Mẹ tôi thì coi con trai như sinh mạng, người làm dâu chẳng khác gì “tranh giành đàn ông” với bà.

Em tôi lớn lên trong sự nuông chiều của mẹ, sống vô trách nhiệm, gặp chuyện gì cũng chỉ biết trông chờ người khác giải quyết.

Lấy nó chẳng khác nào rước thêm một “đứa con trai biết tiêu tiền”, mà đứa con đó — tiêu còn nhiều hơn bố nó!

Muốn kiếm chác từ nó, phải đấu với mẹ chồng ít nhất ba trăm hiệp.

Sau khi nhìn rõ cục diện, Giang Linh từ bỏ giấc mộng gả vào hào môn.

Cô ta định “chốt đơn” rồi rút lui.

Tiếc là, còn chưa kịp giấu cho kỹ thì đã bị mẹ tôi bắt quả tang.

Kết quả, hai người lao vào cào cấu nhau không thương tiếc.

Em tôi thì nước mắt nước mũi gọi điện cho tôi.

Tôi hẹn riêng nó ra nói chuyện.

Nó thở dài thườn thượt, mệt mỏi nói:

“Chị ơi, chị có thể nói với mẹ và Giang Linh đừng cãi nhau nữa được không?”

“Cãi đến nhức đầu luôn…”

“Giang Linh muốn tiền thì cứ cho cô ta đi, nhà mình đâu có thiếu.”

“Chị nói đúng. Kết hôn đúng là không dễ chút nào, đàn ông phải gánh vác trách nhiệm.”

“Thật lòng mà nói, em không muốn gánh gì hết. Em chỉ muốn sống như trước đây, làm một thiếu gia không phải lo nghĩ gì cả.”

“Chị à, yêu đương mệt não lắm. Em thử một lần là đủ rồi. Sau này miễn cho em nhé!”

Đúng như em tôi mong muốn.

Tôi không làm khó Giang Linh, để cô ta mang theo thứ đã vơ được rồi rút lui.

Không vì gì khác — chỉ vì cô ta đã dạy cho em tôi một bài học nhớ đời:

Tình yêu đi kèm với trách nhiệm.

Bài học ấy đủ để cô ta “nhận lương”.

Đổi lại, tôi đặt điều kiện:

“Từ giờ, em chịu trách nhiệm chăm sóc mẹ. Nhớ canh chừng bà cho kỹ.”

Em tôi đồng ý ngay tắp lự.

Dù sao thì mẹ tôi cũng đâu cần nó chăm — mà là mẹ nó luôn sốt sắng chăm nó.

Còn chuyện hai mẹ con họ sống thế nào, tôi không quan tâm.

Chỉ cần bọn họ sống yên ổn, đừng gây phiền phức cho tôi làm ăn là đủ.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.