Thương Nữ Hoàn Triều

Chương 1



1

“Phó hầu gia định xử trí ta thế nào đây?”

Ta thu tay lại, cất đi lễ vật vốn định trao tặng, đẩy cửa bước vào, nửa cười nửa không mà hỏi.

Sắc mặt Phó Cảnh khựng lại một thoáng, men say trong mắt cũng tản đi không ít, hắn thản nhiên nhìn ta, không chút áy náy:

“Ngươi đã nghe được cả, vậy ta cũng không giấu nữa.”

“Ta sẽ thành thân cùng đích nữ phủ Vệ Quốc công – Tống Thanh Dao, từ nay sẽ không đến tìm ngươi nữa.”

“Ta cho ngươi một ngàn lượng bạc, coi như bồi thường.”

“Thẩm Ly, chúng ta chia tay trong êm đẹp, đừng dây dưa thêm.”

Ta khẽ gật đầu, giọng thản nhiên:

“Ngài đã nói thế, ta đương nhiên không tiện quấn lấy.”

“Chỉ là… một ngàn lượng, có phải hơi ít chăng?”

Hắn bỗng trừng mắt: “Một ngàn lượng còn chê ít? Thẩm Ly, ngươi chớ có tham lam quá độ!”

Ta mỉm cười, quay ra cửa gọi: “Mang sổ sách và bàn tính vào đây.”

Không lâu sau, tiểu nhị liền mang tới.

“Ba năm trước, ngài mình đầy thương tích ngã xuống trước cửa tiệm ta, van cầu ta cứu mạng.”

“Ở lại quán ta hai tháng, tiền thuốc men cùng cơm nước, tổng cộng năm trăm lượng.”

“Ba năm qua, ngài mượn bạc của ta cộng lại là mười hai ngàn năm trăm lượng.”

“Ồ… còn mấy năm nay dẫn bạn bè đến tửu lâu ta ăn uống, chỉ ghi sổ chứ chẳng thấy trả đồng nào, cho ngài bớt một phần, tính năm ngàn lượng.”

“Còn nữa…”

Vừa gảy bàn tính, ta vừa chậm rãi báo số, khiến mặt Phó Cảnh dần dần đỏ bừng như gan lợn.

Chưa chờ ta nói xong, hắn đã đập bàn quát lớn:

“Thẩm Ly, ngươi thật hiểm độc! Ngươi nói yêu ta, vậy mà lại âm thầm ghi sổ?”

Ta buông bàn tính xuống, nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội:

“Ta là con buôn, quen tay ghi chép là chuyện thường.”

“Vả lại, chẳng phải ngài từng hứa rằng, mỗi đồng bạc tiêu của ta đều sẽ hoàn trả gấp mười sao?”

“Giờ ta không đòi gấp mười nữa, cả gốc lẫn lãi, năm vạn lượng là đủ.”

Hắn trợn mắt há miệng, môi run rẩy hồi lâu mới thốt lên:

“Năm vạn lượng? Sao lại nhiều đến thế?!”

“Trong sổ rõ rành rành, còn chưa tính mấy món quà ta tặng ngài và người nhà.”

Ta khẽ gõ tay lên quyển sổ, thờ ơ nói.

“À phải, bảo mẫu thân ngài trả lại bộ san hô đỏ và mười chiếc đèn lưu ly đã mượn, phụ thân ngài cũng nên hoàn cho ta mấy bức cổ họa quý hiếm, còn muội muội ngài thì mượn không ít bộ trang sức, phiền cùng mang trả.”

Lời ta vừa dứt, đám bạn rượu của Phó Cảnh đã há hốc mồm kinh ngạc.

“A Ly cô nương, cô… thật giàu có!”

Rồi tất cả lại quay sang Phó Cảnh bằng ánh mắt khinh miệt:

“Phó hầu gia, ngài xử sự vậy là không phải, A Ly cô nương đã vì ngài mà bỏ ra từng ấy bạc.”

“Giờ ngài không nói không rằng đã đính ước với người khác ư?”

Phó Cảnh thẹn quá hóa giận, lật bàn nổi đóa:

“Thẩm Ly, tất cả là ngươi tự nguyện! Giờ lại lấy những thứ đó ra uy hiếp ta?”

“Ngươi tưởng thế là có thể ép ta cưới ngươi sao? Không soi lại thân phận mình, có xứng làm hầu môn chủ mẫu không?!”

Nếu sớm biết Phó Cảnh là kẻ tiểu nhân đắc chí liền đổ đốn, năm xưa ta tuyệt chẳng cứu hắn.

Nhưng đời vốn chẳng có hai chữ “nếu như”.

“Hơi tiền hôi mũi, cả ngày chỉ biết bạc trắng bạc đen, làm sao bước vào chốn thanh quý?”

“Ngươi yên tâm, mấy món đó phủ Cảnh Dương hầu không thèm giữ! Ngày mai sẽ trả ngươi đầy đủ!”

Dứt lời, hắn hậm hực đá đổ ghế, vung tay áo bỏ đi.

Tiểu nhị liếc mắt nhìn ta, ta chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu đừng hành động nông nổi.

Đám bạn rượu cũng cạn hứng, rụt cổ vuốt mũi, lặng lẽ chuồn hết.

Chỉ còn Đoạn công tử– người vừa lên tiếng bênh vực ta – nán lại, giúp ta dựng lại bàn ghế, tiếc nuối nói:

“A Ly cô nương, chuyện này quả là Phó Cảnh sai trái.”

“Nhưng dân không đấu lại quyền, một cô nương như cô, sao địch nổi Vệ Quốc công phủ và hầu phủ?”

“Ta khuyên cô sớm liệu mà tránh đầu sóng ngọn gió.”

Ta mỉm cười với hắn: “Đa tạ Đoạn công tử nhắc nhở, nhưng ta tin rằng, dưới chân thiên tử, họ không dám làm càn.”

Đoạn công tử thở dài một tiếng, đặt lại một thoi bạc rồi rời đi, lúc bước qua cửa còn không quên dặn thêm:

“Nếu có gì cần giúp, cứ tới phủ Trường Đình hầu tìm ta.”

Hôm sau, quả nhiên mẫu thân và muội muội của Phó Cảnh kéo tới tận cửa.

2

Mẹ con họ Phó hôm nay hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ hiền hòa thường ngày, vừa tới đã hùng hổ quát tháo, xua sạch khách trong quán ta đi.

Tiểu nhị hớt hải chạy đến tìm ta. Khi ta ra tới cửa, liền thấy một hàng gia đinh mặt mày dữ tợn đứng chắn lối.

Bên trong tửu quán, cũng đã chật kín nha hoàn và mụ già đứng thành hai hàng.

Thế trận oai phong lẫm liệt, người không rõ tình huống còn tưởng Thái hậu giá lâm.

Ta thật khó lòng đem cảnh tượng trước mắt gắn với hình ảnh mẹ con nhà họ Phó trong ký ức.

Quả nhiên, cùng một giuộc thì sớm muộn cũng chung một nhà.

Khi sa cơ, hiền hậu như Phật. Vừa đắc thế, ánh mắt đã vênh váo tận trời xanh.

Thấy ta bị gia đinh chặn ngoài cửa, muội muội Phó Cảnh – Phó Oánh Oánh phẩy tay ra lệnh:

“Để nàng ta vào.”

Tựa như nơi này là sản nghiệp của họ vậy.

Khi ta bước vào, Phó Oánh Oánh liền liếc ta một cái đầy chán ghét, hừ lạnh rồi trở lại ghế ngồi.

Ta mỉm cười hỏi: “Lão phu nhân, Phó tiểu thư, chẳng hay hai vị tới đây là để hoàn trả đồ đạc cho ta chăng?”

Phó Oánh Oánh lập tức dựng mày trợn mắt: “Thấy chúng ta sao không quỳ? Ngươi không biết lễ nghi sao?”

“Trước kia cũng chưa từng bắt ta quỳ mà.” Ta mỉm cười đáp.

“Trước kia là trước kia, nay nhà ta đã là hầu phủ rồi. Mấy hôm nữa, mẫu thân ta sẽ được phong nhất phẩm cáo mệnh.”

“Ngươi chỉ là một kẻ thương nhân hạ đẳng, thấy chúng ta không quỳ là thất lễ, hiểu chưa?”

Phó Oánh Oánh kiêu căng lố bịch.

Mà mấy hôm trước thôi, nàng còn quanh quẩn nịnh nọt ta, chỉ vì muốn xin ta mua giúp một bộ y phục mới.

“Còn chưa phong phải không? Chưa phong thì vẫn là dân thường, ta cớ gì phải quỳ?” Ta thản nhiên ngồi xuống, hoàn toàn không đặt mẹ con họ vào mắt.

Phó Oánh Oánh bị ta nói nghẹn họng, liền quay sang nũng nịu với mẫu thân:

“Mẫu thân, người phải dạy dỗ nàng ta, nàng thật sự quá ngạo mạn vô lễ!”

Phó lão phu nhân thấy con gái lép vế, bèn đưa tay trấn an nàng, rồi thay bằng gương mặt tươi cười giả tạo:

“A Ly à, ngươi biết đấy, trong lòng ta từ trước tới nay vẫn luôn thương ngươi.”

Ồ… xem ra hôm nay bà ta đến để đóng vai người tốt.

“Oánh Oánh còn trẻ, lời nói thiếu suy xét, ngươi đừng chấp nhặt với nó.”

Ta mỉm cười, nhấp một ngụm trà: “Lão nhân gia yên tâm, chó cắn ta, ta cũng không hơi đâu cắn lại.”

Mặt bà ta thoáng biến sắc, song chỉ liếc mắt một cái rồi nén giận, cố vặn ra một nụ cười gượng:

“A Ly, ta biết ngươi có oán khí trong lòng, là nhà họ Phó ta phụ ngươi.”

“Nhưng ngươi cũng nên hiểu, ngày hôm nay mà Cảnh nhi có được chẳng dễ dàng gì. Nếu không nhờ Vệ Quốc công phủ nâng đỡ, nhà họ Phó ta sao có thể ngoi lên được?”

“Ngươi đối với A Cảnh thế nào, ta hiểu rất rõ. Nếu ngươi thực lòng thương nó, chắc hẳn cũng chẳng muốn cản trở tiền đồ của nó, phải không?”

“Trước khi đến đây, ta đã bàn bạc với A Cảnh. Đợi nó thành thân với thiên kim phủ Vệ Quốc công xong, qua một năm nửa, sẽ đón ngươi vào phủ.”

Ta nghiêng đầu, hỏi:

“Đón ta vào phủ? Chẳng lẽ pháp luật Đại Tần đã sửa, cho phép nam nhân cưới hai chính thê rồi sao?”

“Ngươi còn mơ làm chính thất? Thẩm Ly, ngươi thật đúng là cóc ghẻ mà vọng tưởng nuốt thiên nga! Có thể vào phủ làm thiếp đã là phúc phận tu mấy đời của ngươi rồi!”

Phó Oánh Oánh tức tối đứng bật dậy.

Ngược lại, lão phu nhân vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chẳng trách mắng nàng ta, mà chỉ cười với ta:

“A Ly, danh phận chẳng quan trọng, chỉ cần sau này ngươi sinh được một trai một gái, nhà họ Phó tuyệt đối không bạc đãi ngươi.”

“Nếu sinh được đứa có tiền đồ, tương lai vào triều làm quan, cũng có thể vì ngươi xin được cáo mệnh phong thưởng.”

“Người ấy à, phải nhìn xa trông rộng, đừng chỉ chăm chăm vào chút được mất trước mắt.”

Bà ta ra vẻ vì ta suy nghĩ, nhưng trong từng lời lại chẳng che giấu nổi sự khinh miệt đối với thân phận ta.

“Nhưng ta nhớ rõ, khi xưa lão phu nhân từng hứa với ta rằng, ba môi sáu sính, tám kiệu lớn rước ta vào cửa làm chính thê.”

Tất nhiên ta chỉ nói đùa cho vui.

Loại gia tộc như thế, có tặng ta cả núi vàng núi bạc, ta cũng chẳng buồn gả.

Sắc mặt Phó lão phu nhân rốt cuộc cũng cứng lại, giọng trầm xuống:

“Thẩm Ly, ngươi nói vậy là không biết điều rồi.”

“Lão thân đã cho ngươi bậc thang để bước xuống, nếu giờ không chịu xuống, đợi khi bậc thang bị rút, đến lúc đó e là ngươi cũng chẳng còn lựa chọn.”

Phó Oánh Oánh như tìm được cơ hội, vênh váo nói:

“Mẫu thân, con đã bảo người đừng cho mặt mũi kẻ thấp hèn như nàng ta.”

“Loại tiện nhân tầng đáy xã hội như nàng, chỉ biết được voi đòi tiên!”

“Với địa vị nhà ta bây giờ, muốn diệt nàng ta dễ như trở bàn tay, cần gì phải lãng phí lời lẽ!”

Phó lão phu nhân nhìn ta, hỏi:

“Thẩm Ly, ta hỏi ngươi lần cuối, là muốn chờ để được làm thiếp của con trai ta, hay muốn đối đầu với phủ Cảnh Dương hầu?”

Ta sắc mặt không đổi, đáp:

“Ta không muốn làm thiếp nhà các người, cũng chẳng có ý đối đầu. Ta chỉ muốn các người trả lại những gì đã nợ ta.”

Phó lão phu nhân hừ lạnh:

“Không uống rượu mời thì đừng trách uống rượu phạt. Lão thân không phí lời với ngươi nữa.”

“Oánh Oánh, đi!”

Bà ta giơ tay lên, làm bộ như thái hậu giá đáo, bảo nha hoàn đỡ mình dậy.

Phó Oánh Oánh nhếch mép cười gằn nhìn ta:

“Thẩm Ly, ngươi cứ chờ mà chịu khổ đi!”

Đợi họ đi đến cửa, ta mới chậm rãi hỏi:

“Nếu Vệ Quốc công biết nhà các người là phường vong ân bội nghĩa, không biết xấu hổ như thế, còn muốn kết thân nữa chăng?”

Lưng Phó lão phu nhân cứng đờ, quay lại nhìn ta, nghiến răng hỏi:

“Ngươi đang uy hiếp ta sao?”

Ta cười tươi rói:

“Không dám, chỉ mong lão phu nhân cân nhắc rõ nặng nhẹ mà thôi.”

Bà ta nếu đã chẳng cần thể diện, thì ta cũng chẳng cần giữ cho.

Sắc mặt Phó lão phu nhân vặn vẹo, nếp nhăn cũng như sắc lẹm, ánh mắt hằn học lướt qua người ta một lượt, cuối cùng phẫn nộ buông một câu:

“Thẩm Ly, có câu ‘lời khuyên hay khó cứu quỷ chết oan’, ngươi cứ tự lo cho mình đi!”

Dứt lời, hầm hầm bỏ đi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.