Ta vẫn còn nhớ rõ, nửa tháng trước ngày xuất giá, ta đã tìm đến Thẩm Dục, nhưng hắn lại viện cớ bệnh, nhất quyết không gặp.
Ngày hôm sau, theo ý chỉ của phụ hoàng, Lục Giang Lâm đón ta ra khỏi cung, dẫn ta đi chọn mua trang sức.
Suốt dọc đường, ta chẳng hứng thú mấy, chỉ có duy nhất một chiếc vòng ngọc dương chi khiến ta dừng chân.
Ngọc trắng tinh khôi, chất ngọc mịn màng, chỉ cần chạm nhẹ đã cảm nhận được sự tinh xảo.
Có lẽ thấy ta rất thích chiếc vòng, Lục Giang Lâm mỉm cười bảo chủ tiệm gói lại.
Chàng là người chu đáo, mọi chuyện đều sắp xếp kỹ lưỡng, để ta không phải khó xử.
Ta khẽ cười với chàng, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua một bóng hình quen thuộc – Thẩm Dục và Lý Gia Mẫn.
Hắn không phải đang bệnh sao…
Ta sững sờ nhìn họ cùng nhau chọn lựa trang sức, lòng bỗng chua xót, muốn tiến lên chất vấn, nhưng lại nghĩ đến việc ta đã bị ban hôn mà hắn chẳng thèm gặp mặt, nỗi oán hận đầy ắp trong lòng khiến ta nghẹn ngào không thở nổi.
Ta giận dỗi nắm lấy tay Lục Giang Lâm bước ra khỏi tiệm, nhưng hai người họ vẫn chẳng hề hay biết sự hiện diện của ta.
Cho đến khi đi đến bên xe ngựa, Lục Giang Lâm mới chậm rãi lên tiếng, giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc.
“Điện hạ thích Vương gia.”
Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định không thể phủ nhận.
Lòng ta chấn động, lập tức lắc đầu phủ nhận, “Không phải.”
Lục Giang Lâm vẫn điềm tĩnh, ánh mắt hiền hòa, nghe vậy cũng không chút ngạc nhiên, chỉ đáp, “Vậy sao.”
“Vậy thì,” chàng nhìn sâu vào mắt ta, “Điện hạ có thể buông tay thần ra chưa?”
Ta ngẩn người, lúc này mới nhận ra mình đã nắm tay chàng đi suốt dọc đường, không khỏi bối rối, vội vàng buông tay, mặt nóng bừng bừng.
Chắc chắn mặt ta lúc này đỏ lắm rồi.
Ta nghe thấy tiếng cười khẽ của chàng bên tai, như tiếng nước chảy róc rách, bất giác làm lòng ta bình yên một cách kỳ lạ.
Ngày thành hôn dần cận kề.
Để tránh dị nghị, Lục Giang Lâm cũng không xuất hiện bên ta nữa, chàng bận rộn lo liệu mọi thứ, không ngơi tay chân.
Sơ Vân giúp ta chuẩn bị giá y, mũ phượng khăn đỏ, nhìn vào chúng mà lòng ta dâng lên nỗi chua xót.
Ta sắp lấy chồng, nhưng không phải người mà ta yêu.
Ba ngày trước lễ thành thân, Thẩm Dục hẹn gặp ta, ta đồng ý.
Đến Tấn vương phủ, hắn đứng quay lưng về phía ta, sau khi hắn cho lui hạ nhân, ta nhìn bóng lưng hắn cuối cùng ta không nhịn được mà nói:
“Thẩm Dục, ta sắp lấy chồng rồi.”
Ta gọi hắn là Thẩm Dục chứ không phải Hoàng thúc, hắn chắc hẳn hiểu được ý ta.
Nghe vậy, hắn im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Tốt.”
Ta siết chặt tay, bước đến trước mặt hắn, lấy hết can đảm hỏi: “Ngươi thật sự không có gì muốn nói với ta sao?”
Hắn đột nhiên nắm lấy tay ta, bảo rằng hắn cần ta giúp.
Hắn nói hắn không thể kháng chỉ, nhưng hắn thực lòng yêu ta, hắn muốn cưới ta, nên bảo ta giúp hắn đoạt quyền.
Ta sững sờ, “Vậy còn Lý Gia Mẫn? Nàng ấy là gì?”
Thẩm Dục nắm chặt cổ tay ta, ánh mắt tràn đầy tình cảm: “Trong lòng ta chỉ có nàng.”
Những lời ấy khiến lòng ta thoáng rung động, nhưng ta vẫn lắc đầu từ chối.
“Thẩm Dục, ngươi đưa ta đi đi, ta không cần gì cả, chẳng cần vinh hoa phú quý.”
Hắn lại dịu giọng, nói với ta rất nhiều, nói về sự khó khăn của thân phận hắn, nói về tình cảm hắn dành cho ta.
“Đừng quên, mạng nàng là ta cứu.”
Phải rồi, mạng ta là hắn cứu.
Ta nhìn hắn, lần đầu tiên cảm thấy xa lạ, như thể trước nay ta chưa từng thật sự hiểu về con người hắn.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, ta không kìm được mà khẽ rùng mình. Thẩm Dục lại ôm chặt lấy ta, dịu dàng nói, “Giúp ta đi, chỉ lần này thôi.”
“Không…”
Chưa kịp nói hết, hắn cúi đầu hôn ta, chặn đứng mọi lời lẽ trong lòng.
Ta từng tưởng tượng biết bao lần cảnh hắn hôn ta – dịu dàng, lãng mạn, ngại ngùng – nhưng chưa bao giờ ta nghĩ đến việc ấy sẽ xảy ra trong tình cảnh này.
Ta từng nghĩ rằng mình sẽ vui sướng biết bao, nhưng giờ phút này, khi hắn thực sự ở gần ta như vậy, ta chỉ thấy lòng đau đớn đến mức muốn bật khóc.
Hắn nói yêu ta, nhưng liệu hắn thực sự yêu ta không?
Ta không biết.
Nhưng ta biết ta không thể làm hại người vô tội.
Trong đầu ta chợt hiện lên gương mặt thanh tú của Lục Giang Lâm – một người tốt đến vậy, sao ta có thể nhẫn tâm làm tổn thương chàng?
Ta đẩy Thẩm Dục ra, hắn thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng, đáng sợ.
“Ngươi không đành lòng sao? Vậy là ngươi yêu hắn rồi?”
Ta khẽ lắc đầu, lùi lại vài bước, “Ta… ta phải về rồi.”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, đột nhiên nắm chặt tay ta, kéo mạnh vào trong phòng.
“Ngươi định làm gì?” Ta vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích. Đây là lần đầu tiên ta cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ.
Hắn không nói lời nào, chỉ kéo ta về phía giường, đẩy mạnh ta xuống.
Chưa bao giờ ta thấy hắn như thế này. Hắn, người từng dịu dàng, ôn tồn, nay hành động thô bạo khiến ta cảm thấy sợ hãi.
Ta giãy giụa, van xin, thậm chí nổi giận – nhưng tất cả đều vô dụng. Hắn không nghe thấy gì, đôi mắt đỏ rực, tàn nhẫn x/é rách y phục của ta.
“Đừng, đừng mà…”
“Ta xin ngươi, đừng…”
“Ta muốn về nhà… xin ngươi thả ta về… Thẩm Dục, hoàng thúc… xin ngươi… đừng làm thế…”
Ta sắp phát điên, dùng hết sức đẩy hắn ra, nhưng vô vọng.
Hắn nặng nề, nặng nề như một khối đá đè lên ta.
“Nhà ư? Ngươi làm gì có nhà. Hoàng cung này chẳng phải là nhà của ngươi sao?” Hắn vùi mặt vào ng/ực ta, tham lam khám phá, “Đừng quên, tất cả những gì ngươi có hôm nay là nhờ ta.”
Hắn luôn nói như vậy, còn ta, giờ đây hoàn toàn bất lực, chỉ biết cắn chặt môi, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Cuối cùng, dù ta khóc đến khản giọng, cũng chẳng đổi lại chút thương xót nào từ hắn.
Sau khi đã th/ỏa mãn, hắn khẽ thở dài, dịu dàng hôn lên trán ta, “Cẩm Phượng, ta yêu nàng.”
Ta chỉ biết nhìn lên màn giường, lần đầu tiên cảm thấy căm hận hắn đến vậy.
Nỗi đau ê ẩm khắp thân thể, như bị ngh/iền n/át rồi ráp lại, nhưng cũng chẳng sánh nổi với sự tuyệt vọng trong lòng.