Đập Vỡ Mặt Nạ Của Chồng

Chương cuối



Ở phía trước, các nhân viên bày vài chai nước suối lên bàn cho dàn khách mời họp báo.

Lộ Lộ mỉm cười gật đầu, rồi “vô tình” đẩy một chai nước về phía Trương Hiền.

Anh ta đang chìm trong ánh hào quang do chính mình vẽ ra, hoàn toàn không để ý hành động của cô ta.

Đối mặt với hàng loạt ống kính, Trương Hiền giữ được phong thái rất đĩnh đạc, nói năng đâu ra đấy – nếu không biết rõ con người anh ta, tôi cũng suýt tin anh ta thật sự có bản lĩnh.

Nhưng chính sự “xuất sắc” đó lại khiến tôi thấy mình… thất bại đến ê chề.

Trong lúc tạm nghỉ giữa các câu hỏi, Trương Hiền cuối cùng cũng nhấc chai nước lên uống mấy ngụm lớn, rồi đặt lại bàn.

Ở hậu trường, Đại Mỹ đi đi lại lại như kẻ phát cuồng, nghiến răng nghiến lợi, lầm rầm nguyền rủa trong không khí.

Tôi nhìn hai màn hình đối lập ấy – một đầy ánh hào quang, một đầy căm giận – chỉ nghĩ đến chuyện sắp xảy ra thôi mà đầu da gà tôi đã rần rần nổi lên.

Mười phút sau, Trương Hiền bắt đầu bồn chồn, không ngồi yên nổi trên ghế.

Năm phút tiếp theo, anh ta nới cổ áo, cầm chai nước lên uống cạn.

Nhưng càng uống càng khát, càng khát càng nóng bức, ngọn lửa trong cơ thể cứ thế bùng lên không dập nổi.

Rồi, trước bao ánh nhìn, Trương Hiền loạng choạng đứng dậy đi thẳng về hậu trường.

Mọi người vẫn đang tiếp chuyện phóng viên, có người thoáng ngạc nhiên nhưng không ai ngăn lại.

Vừa bước vào phòng nghỉ, anh ta đã bị Đại Mỹ – người đang sẵn sàng bùng nổ – chặn lại.

Hai người lời qua tiếng lại vài câu, Trương Hiền lập tức nhào tới, ép cô ta vào bàn trang điểm.

Đại Mỹ giãy giụa nhưng không chống nổi sức mạnh của một gã đàn ông đang phát tình.

Tôi nhìn qua màn hình thấy Trương Hiền như con chó điên, lao vào Đại Mỹ, chuyển động điên cuồng. Cô ta còn lấy tay bịt miệng cố không bật ra tiếng.

Khoảnh khắc đó, tôi suýt mềm lòng.

Nhưng nhớ lại sự phản bội, nhẫn tâm của họ, tôi hiểu – lòng tốt lúc này chính là điều ngu xuẩn nhất.

Khi thuốc phát tác, Trương Hiền hoàn toàn không còn là người.

Bác bảo vệ quay lại, đứng chết trân nhìn vào màn hình.

Sau mấy giây sững sờ, ông ta mới lắp bắp rút điện thoại ra quay lại:

“Họ… họ… tôi… tôi có nên báo công an không?!”

Trong camera, khuôn mặt Đại Mỹ nhăn nhúm vì đau đớn, một dòng chất lỏng đen ngòm chảy dọc hai chân, cô ta trượt khỏi bàn trang điểm như một con cá chết.

Chỉ vài giây sau, không chịu nổi nữa, tiếng khóc và gào thét của cô ta vang lên.

Tiếng thét đó như sấm nổ giữa buổi họp báo, khiến các phóng viên sửng sốt quay nhìn xung quanh tìm kiếm nguồn âm thanh.

Lộ Lộ là người duy nhất lập tức nhìn thẳng vào camera.

Ánh mắt giễu cợt của cô ta xuyên qua ống kính, đâm thẳng vào tim tôi, khiến tôi nghẹt thở trong khoảnh khắc chân không đó.

Tôi tắt màn hình giám sát, rút USB, quay người rời khỏi phòng điều khiển – tiến thẳng đến chiến trường sắp biến thành địa ngục.

Khi tôi đến nơi, Lộ Lộ đã biến mất. Tôi biết cô ta đã mang theo hộ chiếu và vé máy bay mà tôi chuẩn bị sẵn, đang trên đường đến sân bay xuất cảnh.

Còn những người còn lại, hoàn toàn hỗn loạn.

Tiếng la hét, ánh flash, tiếng bấm máy ảnh, cùng tiếng gào rống của Trương Hiền như chó bị đánh… tất cả hòa vào nhau tạo thành một dòng nước lũ nhấn chìm toàn bộ không gian.

Tôi chen vào đám đông, bước tới chỗ Trương Hiền đang quỳ gối, trần truồng nửa thân dưới, giữa vũng máu đỏ bầm đến chói mắt.

Đại Mỹ đã ngất, nằm bất động giữa vũng máu. Có người đang sơ cứu, có người gọi xe cấp cứu, có kẻ sợ hãi che mắt… nhưng cũng không ít người lạnh lùng bấm máy, chụp lấy từng khoảnh khắc đắt giá.

Trương Hiền chẳng khác gì một con nghiện vật vã – người dính đầy máu tanh tanh của sản phụ, miệng lắp bắp, người run rẩy, ánh mắt hoảng loạn.

Đột nhiên anh ta ngẩng lên, trông thấy tôi.

Trong khoảnh khắc, vẻ mặt anh ta như vừa từ địa ngục ngoi lên mặt đất, thay đổi liên tục.

Rồi bất ngờ hét lên và lao về phía tôi.

Tôi tưởng anh ta định tấn công, liền lùi lại theo bản năng — ai ngờ, anh ta ôm chầm lấy tôi.

“Vợ ơi cứu anh, cứu anh với!!!”

Người đàn ông từng oai phong, từng điển trai ngút trời, giờ đây quỳ giữa đám đông, không khác gì một đống rác rưởi ngoài đường.

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu anh ta, như một người vợ hiền.

Rồi kề sát tai, thì thầm bằng giọng dịu dàng đến đáng sợ:

“Trương Hiền, sao anh không đi chết đi?”

Ngày hôm sau, bê bối của Trương Hiền không chỉ phủ sóng mục giải trí… mà còn chiếm trọn tiêu đề trang nhất chuyên mục xã hội.

Trên các trang báo lá cải và tài khoản mạng xã hội, câu chuyện Trương Hiền lừa gạt tiểu thư nhà giàu, ngoại tình, rồi lên cơn thú tính cưỡng hiếp một phụ nữ đang mang thai được thêu dệt sống động đến mức… ngay cả tôi – người trong cuộc – cũng phải vỗ tay tán thưởng vì quá “tài tình”.

Cảnh sát điều tra suốt một thời gian dài.

Họ phát hiện trong cơ thể Trương Hiền có chứa thành phần chất cấm, nhưng lần theo manh mối cũng chỉ tìm được chi tiết: chai nước khoáng được Lộ Lộ đẩy đến trước mặt anh ta.

Mà Lộ Lộ thì sao?

Cô ta đã thong dong sang châu Âu, nằm dài trên một hòn đảo vô danh, bắt đầu kỳ nghỉ, tiếp tục thả câu với “con cá” mới.

Mọi đầu mối đều chấm dứt ở đó.

Nhưng Trương Hiền… đã mang trên người cái tội danh không thể nào rửa sạch.

Lần kế tiếp tôi gặp lại Trương Hiền, đã là qua tấm kính trong trại tạm giam.

Tôi đẩy tờ đơn ly hôn qua khe cửa nhỏ.

Trương Hiền gầy gò, râu ria xồm xoàm, già đi cả chục tuổi. Anh ta cúi đầu, ánh mắt đờ đẫn, không nhìn tôi cũng chẳng nhìn tờ giấy.

“Mẫn Mẫn… anh xin lỗi em.”

“Tôi vẫn không hiểu nổi.” – Tôi nhìn thẳng anh ta. – “Sao trên đời lại có người ngu ngốc đến thế.”

Nói xong, tôi cầm lại tờ đơn, đeo kính râm, quay người rời khỏi trại giam.

Ngay sau đó, tôi xách giỏ trái cây và thuốc bổ, đến thăm cô bạn thân yêu dấu vừa bị tình nhân khiến sảy thai.

Đứng ngoài cửa phòng bệnh, tôi thấy cô ta nằm bất động trên giường, khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trông cô ta lúc này, chẳng khác gì Trương Hiền – cạn kiệt, trơ lì.

Nhưng ngay khi tôi bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt cô ta lập tức sống lại – lấp lánh thù hận.

Thù hận.

Mà tôi thì có bao giờ không căm hận bọn họ?

“Chắc mày rất tò mò vì sao tao lại làm như vậy.”

“Từng rất tò mò.” – Tôi mỉm cười, đặt từng món đồ bổ lên tủ đầu giường, giọng dịu dàng. – “Nhưng giờ thì không còn quan trọng nữa rồi. Đời mày và tao, từ nay không còn liên quan. Mà đã là người xa lạ, thì tao việc gì phải tò mò.”

“Phải thôi. Mày sinh ra đã là thiên kim tiểu thư, muốn gì có nấy, tất nhiên sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến đám người tầng dưới như bọn tao, phải sống chết giành giật mới có chỗ đứng.” – Nước mắt cô ta chảy ra, trong mắt tôi chỉ là thứ bẩn thỉu. – “Tao yêu Trương Hiền. Mày không xứng với anh ấy! Anh ấy là người có thể tự lập, còn mày dùng tiền để mua chuộc anh ấy! Mày sẽ bị báo ứng! Không lần này thì cũng sẽ là lần sau!”

“Mày yêu một gã đàn ông dễ dàng bị tiền mua chuộc, rồi lại mơ mộng có được tình yêu chân chính à?” – Tôi bật cười, không kìm được mà cong cả khóe miệng.

Tôi đứng dậy, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cô ta.

“Vừa sảy thai xong, đừng xúc động quá. Lo tẩm bổ đi.”

Đại Mỹ gần như bật dậy khỏi giường, nhưng tôi nhanh tay ghì lại.

Một người yếu ớt như cô ta, giãy giụa cũng chẳng có tác dụng.

Tôi nghiêng người, ghé vào tai, chậm rãi nói từng chữ:

“Không thì lấy gì mà đẻ thêm cho Trương Hiền – giờ đang nằm trong trại – một đứa nữa?”

Cô ta khóc gào điên dại, lao tới muốn cắn tôi.

Y tá và bác sĩ nghe tiếng chạy vào, vội vàng tách chúng tôi ra.

Tôi bước ra khỏi phòng bệnh.

Điện thoại rung. Tin nhắn WeChat bật sáng.

Lộ Lộ gửi cho tôi một tấm hình phong cảnh tuyệt đẹp.

Khung cảnh bên đó trông thật nên thơ, thanh thản.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.