Thành Toàn

Chương 1



1

Cho đến khi bước ra khỏi thang máy, chân tôi vẫn còn run.

Tôi chưa từng nghĩ, Tô Uyển Ninh sẽ quay lại.

Lại còn ngang nhiên đứng ở cửa nhà tôi, làm như mình mới là nữ chủ nhân.

Nhớ đến gương mặt ửng đỏ của cô ta, trong đầu tôi liền hiện ra cảnh tượng dưới lớp sơ mi trắng phẳng phiu của Phó Tư Hàn là cơ thể rắn rỏi, từng cơ bắp rõ ràng.

Và cả tiếng thở dốc khàn khàn của anh khi chìm trong dụ/c vọn/g…

Nghĩ đến đây, tôi tự giày vò mình quay bước lại —

Tôi phải nói với anh rằng tôi đã mang thai.

Khi tôi đứng lại trước cửa nhà, Phó Tư Hàn đã tỉnh.

Qua cánh cửa, giọng anh khàn khàn, gợi cảm vang lên:

“Giản Khê?

Lại mang mấy món ăn trình bày cầu kỳ nhưng khó nuốt đến nữa à?”

Tô Uyển Ninh cười khẽ:

“Em không có ở đây mà anh cũng nỡ phung phí tấm lòng con gái thế này sao?”

Giọng điệu cô ta ung dung, thản nhiên,

Không giống đang nói chuyện với tổng tài quyền thế, mà như đang dạy dỗ một cậu thiếu niên chưa trưởng thành.

“Em nhìn ra rồi, cả công ty chẳng ai ưa cô ấy.

Mà cô ấy cứ cố chấp bám lấy anh. Anh cứ bảo bảo vệ đừng cho cô ta gặp anh là xong mà?”

Lòng tôi lạnh dần.

Phó Tư Hàn thậm chí còn không nói cho cô ta biết… tôi là vợ anh.

Quả đúng như tôi đoán, tay anh khựng lại giữa chừng khi đang cầm ly cà phê, mãi sau mới thấp giọng:

“Cô ấy…

Là vợ tôi.”

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Tô Uyển Ninh, anh từng chữ rõ ràng:

“Năm thứ tư sau khi em rời đi, tôi làm theo di nguyện của ông nội, kết hôn với Giản Khê.”

Cả gian phòng lặng đi.

Không ai lên tiếng.

Cho đến khi trợ lý Lý đi ngang qua, kinh ngạc kêu lên:

“Phu nhân? Cô chưa đi sao?”

Cửa mở.

Chúng tôi bối rối đối diện nhau vài giây.

Tô Uyển Ninh cực kỳ lúng túng, cầm túi xách, gượng cười một tiếng:

“Tôi còn việc, hai người cứ nói chuyện đi…”

Lúc đi ngang qua Phó Tư Hàn, anh đưa tay muốn kéo tay cô ta, nhưng bị cô ta hất mạnh ra.

Thay vào đó là khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận:

“Đừng chạm vào tôi!”

Ngay cả tôi cũng bị va phải, suýt ngã.

Trợ lý Lý đỡ lấy tôi, khẽ nói: “Cẩn thận.”

Lúc này Phó Tư Hàn mới nhìn thấy tôi.

Anh mệt mỏi day trán, lạnh giọng:

“Hôm nay không có tâm trạng dây dưa với em.

trợ lý Lý, tiễn cô ấy đi.”

“Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói.” Tôi đưa tay vào túi xách.

Phó Tư Hàn càng mất kiên nhẫn: “Cút ra ngoài.”

“Liên quan đến một sinh mạng…” — nó đã hai tháng rồi.

Nửa câu sau còn chưa kịp nói ra,

Đã bị anh cắt ngang bằng giọng lạnh như băng:

“Không muốn sống thì đi chế/t đi.”

Phó Tư Hàn hờ hững liếc mắt, giọng nói vô tình và lạnh lùng:

“Lại dở trò đe dọa? Thấy thú vị lắm sao?”

Cuối cùng, anh gõ nhẹ lên mặt bàn, ra hiệu cho trợ lý Lý:

“Dẫn cô ta đi.”

Tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Quay người, xé đơn khám thai ném thẳng vào máy hủy tài liệu.

2

Suốt dọc đường,

Mọi người vẫn bàn tán.

Lần này Phó Tư Hàn lại định dùng chiêu gì để ép tôi ly hôn?

Suốt ba năm qua, anh từng dùng tiền bạc dụ dỗ, từng đe dọa, thậm chí giả chế/t.

Cả công ty đều phối hợp diễn cùng anh.

Mỗi lần cuối cùng, tôi đều kiên định, si tình nói: “Tôi không ly hôn.”

Tôi luôn cho rằng, chỉ cần Phó Tư Hàn đồng ý cưới tôi,

Thì sớm muộn gì anh cũng sẽ bị tôi làm cảm động.

“Đúng rồi, trợ lý Lý.” Tôi dừng bước, lòng chua xót chưa từng có:

“Nhớ nhắc Phó Tư Hàn, về nhà ký vào tài liệu trong phòng làm việc.”

Lúc lên xe,

Tôi nghe rất rõ tiếng trợ lý Lý và đồng nghiệp phía sau thì thầm:

“Có gì thì tự nói, tưởng mình là phu nhân tổng giám đốc thật chắc?”

“Chiê muốn bắt phải buông này chơi đến lần thứ 800 rồi, tôi nhìn còn mệt giùm.”

“Đúng đó, giả vờ giận dỗi, mặt lạnh một tí, chứ về nhà rồi lại quấn lấy tổng giám đốc như cũ thôi.”

Tôi định bảo tài xế dừng xe, xuống chất vấn.

Nhưng rồi chợt nhận ra —

Phó Tư Hàn đã sớm mặc kệ để người ta không coi tôi ra gì.

Có cãi nhau cũng chỉ thiệt thân mình.

“Đi thôi.” Tôi tựa vào cửa sổ xe, cảm thấy mệt mỏi khôn cùng.

Tôi không dám tưởng tượng,

Một đứa con gái ngoài giá thú như tôi, nếu chọc giận một kẻ có thế lực như Phó Tư Hàn, thì hậu quả sẽ ra sao.

Nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lướt qua nhanh chóng,

Tôi – người luôn nhút nhát – lần đầu tiên có ý nghĩ nổi loạn:

Tôi muốn bỏ trốn.

Trốn khỏi nơi có mẹ kế độ/c á/c, cha lạnh lùng, và cả Phó Tư Hàn.

3

Đơn ly hôn là do chính tay Phó Tư Hàn soạn ra.

Rải rác khắp phòng làm việc.

Tôi chọn bản có điều kiện chia tài sản hậu hĩnh nhất, dứt khoát ký tên.

Tôi nghĩ, khi Phó Tư Hàn thấy tôi chủ động ký đơn ly hôn,

Anh sẽ vui mừng đến mức nào?

Tôi để đơn ly hôn ngay vị trí dễ thấy nhất trên bàn.

Sau đó đặt vé máy bay, thu dọn hành lý.

Bận rộn đến tận khuya, tôi mệt đến thiếp đi trên giường.

Phó Tư Hàn trở về đúng lúc ấy.

Anh đứng ở cửa, không biết vì sao lại nhìn căn phòng tối om rất lâu.

Tôi không như trước kia để đèn chờ anh, cũng không nhào vào ôm anh làm nũng.

Tôi quay lưng, kéo chăn che ánh sáng ngoài cửa, tiếp tục ngủ.

“Giản Khê?”

Không biết có phải ảo giác hay không, tôi nghe thấy trong giọng anh có chút bất an.

Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng nghe tiếng gọi ấy,

Mũi tôi vẫn chợt cay xè.

“Giản Khê.” Anh thong thả cởi áo vest, bước đến bên giường.

Từ trên cao nhìn xuống tôi.

Sau đó tháo đồng hồ đeo tay.

Chưa kịp phản ứng, nụ hôn dồn dập đã trút xuống.

Phó Tư Hàn hôn dọc theo cơ thể, miệng gọi mãi tên “Khê Khê”.

Thấy tôi không chủ động ôm lấy cổ anh,

Anh thì thầm dụ dỗ bên tai tôi:

“Khê Khê ngoan…”

Tôi nhìn gương mặt tràn đầy ham muốn của anh, lòng bất an.

Bác sĩ đã dặn kỹ, thời kỳ đầu mang thai tuyệt đối không được quan hệ. Rất nguy hiểm.

Tôi đẩy anh mấy lần, nhưng chỉ chạm vào cơ ngực rắn chắc.

Tôi lo lắng đến mức sắp bật ra lời…

Thì điện thoại anh đổ chuông.

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, âm thanh ấy sắc bén chói tai.

“Phó Tư Hàn.” Là Tô Uyển Ninh, giọng cô ta nức nở:

“Anh là đồ khốn!”

Cô ta lại bật khóc:

“Phó Tư Hàn…

Em nhớ anh lắm…”

4

Tay Phó Tư Hàn đang đặt sau lưng tôi khựng lại, dục vọng trong mắt tan biến trong nháy mắt.

Anh nhanh chóng ngồi dậy, giọng nghiêm lại:

“Em đang ở quán bar à?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng sột soạt lẫn tiếng nức nở khe khẽ của Tô Uyển Ninh.

Phó Tư Hàn hỏi vài lần, đều không ai trả lời.

Đến khi anh sắp hết kiên nhẫn, cuộc gọi mới được kết nối trở lại:

“Anh là Phó Tư Hàn đúng không? Tôi là bạn của Uyển Ninh.”

Giọng phụ nữ bình tĩnh nhưng mang theo ý trách móc rõ rệt:

“Chuyện đầu tiên cô ấy làm khi về nước là đi tìm anh, còn nói lần này nhất định phải cho mình một danh phận. Nhưng đến khi trở về thì mặt mũi xám xịt, hỏi gì cũng không nói, chỉ im lặng uống rượu…”

“Tôi không biết anh đã làm gì khiến cô ấy tổn thương.”

“Chỉ biết, bây giờ cô ấy rất cần anh.”

Không khí như đông cứng lại.

Phó Tư Hàn cầm điện thoại đứng bật dậy, im lặng không nói một lời.

Tôi lại nhìn rất rõ — gân xanh trên trán anh đã nổi lên.

Cuối cùng, anh hạ quyết tâm:

“Địa chỉ.”

Anh bước vào phòng tắm, chỉnh lại tóc tai trước gương, rồi vội vàng rời đi.

“À đúng rồi,” Phó Tư Hàn lùi lại một bước, giọng bình thản hỏi:

“Lúc nãy em định nói gì?”

Tôi mỉm cười:

“Không có gì.”

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá rồi.

Ngày mai, tôi sẽ rời khỏi nơi này.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.