Mùng Ba Tết Đến Chúc Tết, Mẹ Chồng Vu Oan Tôi Trộm Dây Chuyền Vàng

Chương 3



9

Không chỉ bàn tôi, cả quán lẩu đều đổ dồn ánh mắt sang phía họ.

Mẹ Đinh lập tức đứng dậy, giọng đanh lại:

“Đây là quà kỷ niệm cưới mà ông nhà tôi tặng, tận 60 gram vàng! Tiểu Tú, nãy giờ chỉ có con lục túi của mẹ thôi — chẳng lẽ con lấy?!”

Tiểu Tú rút người vào góc tường, vừa khóc vừa giải thích:

“Không… không phải con đâu ạ…”

Quản lý quán lập tức cho kiểm tra camera giám sát, nhưng vẫn không phát hiện được gì.

Các thực khách bắt đầu bàn tán xôn xao — người thì chửi Tiểu Tú tham tiền, người thì chửi mẹ Đinh vu oan.

Cuối cùng, Đinh Nhất Hải lại kéo bạn gái vào nhà vệ sinh.

Tôi lặng lẽ tiến tới, đứng ngoài nghe lén.

Lại là kịch bản quen thuộc.

Lại là màn ép đối phương phải đứng ra nhận tội thay.

Tôi suýt nữa không kiềm được mà xông vào.

Nhưng nghĩ lại, họ là người một nhà. Nếu cô gái kia cam tâm tình nguyện thì tôi cũng chẳng giúp được.

Không lâu sau, Tiểu Tú bước ra, mắt đỏ hoe, run rẩy nói:

“Dạ… là con lỡ tay lấy…”

Mẹ Đinh lại như con gà trống vừa thắng trận:

“Trời ơi, con là dâu mẹ rồi thì của mẹ chẳng phải của con sao? Gấp gì!”

Đinh Nhất Hải cũng lên giọng dạy dỗ:

“Tiểu Tú, em làm anh quá thất vọng!”

Thực khách xung quanh lập tức xì xào:

“Nhìn hiền lành vậy mà cũng làm chuyện đó được à…”

“Con dâu gì đâu, trộm cắp thì đúng hơn, tôi mà là phụ huynh là bắt chia tay ngay!”

“Lúc nãy còn bênh nó, giờ thấy xấu hổ thay. Báo cảnh sát là đúng rồi!”

Dưới ánh mắt khinh bỉ của đám đông, lưng Tiểu Tú càng lúc càng cúi gập lại.

10

Về đến nhà, tôi kể lại chuyện đó cho ba mẹ.

Cảm thấy day dứt, nếu lúc đó tôi báo cảnh sát thì đã không có chuyện này xảy ra.

Nhưng mẹ tôi lắc đầu:

“Con không sai. Một bên tình nguyện diễn, một bên cam tâm chịu, cảnh sát đến cũng không giải quyết được gì.”

“Cùng một chiêu trò, sao không ai đè ép được con? Vì con dám phản kháng. Còn con bé kia đã quyết gả vào nhà đó thì ai cũng bó tay.”

Tôi thở dài thật sâu.

Công việc ngày càng bận, tôi dần quên đi chuyện cũ.

Cho đến gần đây, đối tác cung ứng làm việc với công ty tôi suốt 8 năm bỗng dưng ôm tiền bỏ trốn.

Tôi gọi điện đòi nợ suốt mấy ngày vẫn không có tin gì.

Đúng lúc này, tôi nhận được thiệp mời cưới của Đinh Nhất Hải.

Hắn biết địa chỉ công ty, còn đàng hoàng nhờ lễ tân chuyển tận tay tôi.

Gửi kèm theo mảnh giấy:

【Coi như kết thúc đẹp cho năm năm chúng ta.】

Tôi thở dài, đúng ngày cưới vẫn đến khách sạn.

Mọi thứ cực kỳ xa hoa.

Y hệt lễ cưới trong mơ mà tôi từng mong.

Hoa tươi, thảm đỏ, rượu vang, lời chúc…

Kết hôn thật đẹp — nhưng nếu được làm lại, tôi vẫn sẽ báo cảnh sát và chia tay không do dự!

Tưởng rằng tôi sẽ ngồi đó đau lòng khổ sở, nào ngờ vào tiệc rồi thì tôi ăn uống nhiệt tình nhất.

Đến lúc cô dâu chú rể trao nhẫn, tôi còn đang bận gặm chân giò.

Lúc ngẩng đầu lên thì đã tới phần phát biểu của gia đình cô dâu.

Tiểu Tú hai tay cầm mic, mắt rưng rưng nói:

“Bố em vì bận công việc không thể đến dự, nên đã quay một đoạn video chúc mừng. Xin mời mọi người xem VCR…”

“Đây chẳng phải là nhà cung cấp bỏ trốn kia sao?!”

Trên màn hình lớn, bố của Tiểu Tú đang đứng trước Nhà thờ Đức Bà ở Paris, gửi lời chúc mừng con gái thành hôn.

Khách mời trong sảnh cưới đều ngạc nhiên — không ngờ bố vợ của Đinh Nhất Hải lại là ông chủ lớn, còn làm ăn tận nước ngoài.

Ai nấy thi nhau đến bắt chuyện, tâng bốc. Đinh Nhất Hải cũng vì thế mà ngẩng cao đầu, như thể thật sự cưới được một nàng “bạch phú mỹ”.

Tôi không vạch trần ngay tại chỗ. Lau miệng chuẩn bị rời đi.

Vừa quay người, mẹ Đinh lập tức gọi giật lại:

“Tiểu Hứa gấp gì thế, còn chưa chúc phúc cho cô dâu chú rể mà.”

“Ui chà, sao mặt dài thế kia? Hối hận rồi à? Muộn rồi cô gái ơi!”

“Con trai tôi là hàng hot đấy! Cô không biết quý trọng thì khối người xếp hàng chờ cưới nó!”

Tôi nở nụ cười không mặn không nhạt:

“Chúc cô dâu chú rể trăm năm hạnh phúc, vô sinh vô dưỡng, con cháu đầy nhà!”

Nói xong không thèm quan tâm bà ta gào mắng thế nào, tôi quay lưng bỏ đi.

Về lại công ty, tôi lập tức báo cáo vụ “nhà cung cấp bỏ trốn” cho tổng giám đốc.

Chuyện còn lại để cấp trên xử lý.

11

Một tháng sau, bạn thân đột nhiên gửi tin nhắn:

“Tin vui đây! Vợ của Đinh Nhất Hải… bỏ trốn rồi!”

Tôi gửi ba dấu hỏi.

Cô ấy đáp lại bằng một đoạn video.

Trong video, mẹ Đinh đang gào khóc ầm ĩ ở đồn công an:

“Con dâu tôi ăn trộm dây chuyền vàng rồi bỏ trốn!”

Người tiếp nhận đơn vẫn là cảnh sát từng xử lý vụ tôi. Nghe xong chỉ cười nhạt:

“Bác gái à, hay là bác lấy dây chuyền ra luôn đi. Làm khó con bé tội nghiệp lắm.”

Mẹ Đinh đập mạnh mông xuống đất, vỗ đùi chan chát:

“Không phải thử lòng đâu! Nó thật sự ăn trộm đấy! Còn cả tám trăm nghìn tệ trong tài khoản nữa, cũng bị lấy sạch!”

Vừa nói vừa cởi áo khoác, để lộ chiếc áo gile bên trong bị vẽ chi chít.

“Con khốn đó còn viết bậy lên áo tôi nữa! Tìm được nó, tôi phải trát nó vào tường!”

Tôi bấm tạm dừng video, căng mắt nhìn rõ dòng chữ:

“Đi mà ăn cứt đi, con mụ già chết tiệt.”

Suýt nữa tôi cười lăn.

Tiếp tục phát đoạn clip, cảnh sát cũng không nhịn được bật cười:

“Nó viết chữ đầy áo bà, bà không biết à?”

Đinh Nhất Hải nổi giận quát:

“Nó bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn, tôi ngủ mê man không biết gì!”

“Giờ mấy người định làm gì? Đừng hỏi nhiều nữa, mở camera lên đi, tìm người nhanh lên!”

Tuy nhiên, cảnh sát phải theo quy trình. Sau khi lập án, mới phát hiện Tiểu Tú đã bay ra nước ngoài cùng toàn bộ tài sản và trang sức.

Muốn lấy lại số tiền đó? Khó như lên trời.

Nghe tin, mẹ Đinh trợn trắng mắt ngất xỉu tại chỗ, cả cục cảnh sát rối như canh hẹ.

Kết thúc đoạn video, bạn thân nhắn:

“Tra nam rồi cũng bị ác nữ dạy dỗ! Quả báo đúng không?”

Tôi tò mò hỏi sao cô quay được video đó.

Cô bạn nhắn lại:

“Đánh thằng người yêu cũ nên bị nhốt 3 ngày, vừa ra khỏi đồn thì gặp màn kịch hay này!”

Tôi chẳng biết nói gì, chỉ giơ ngón cái:

Không hổ là bạn thân của tôi — đúng là ‘chị đại’!

12

Có lẽ cú sốc này quá lớn, khiến mẹ Đinh… loạn trí.

Bà bắt đầu tới khu chung cư của tôi đứng chờ, cứ thấy tôi là khóc lóc gọi:

“Tiểu Diệp à, mẹ sai rồi… Mẹ không nên lấy dây chuyền ra thử thách con. Về nhà với Nhất Hải sống tử tế đi con…”

Mẹ tôi lập tức tát thẳng mặt:

“Phi! Con mụ già điên! Ai là con dâu bà? Con dâu bà mang hết tiền trốn đi rồi! Đừng có mà đến lừa con gái tôi nữa, biến!”

Cuối cùng, Đinh Nhất Hải phải tới kéo mẹ mình về.

Sau chuyện đó, bố mẹ tôi sợ đến mức ngày nào cũng thay nhau đưa đón tôi đi làm.

Nhưng mẹ Đinh vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Lần này bà còn thuê kiệu hoa mang đội nhạc đến trước nhà tôi rước dâu.

Tôi vừa ngán ngẩm vừa bực:

“Muốn điên thì tôi đưa bà vào viện tâm thần! Đừng tới nhà tôi làm loạn!”

Bà ta lại quay về cái vẻ ngạo mạn thường ngày:

“Cô nhận sính lễ nhà tôi thì phải làm con dâu nhà tôi chứ!”

Rồi quay sang đám người vây xem:

“Mọi người nhìn đi, nhận sính lễ rồi mà còn trơ tráo ở nhà mẹ đẻ, không về hầu hạ bố mẹ chồng. Không phải trò cười thì là gì?”

Xung quanh toàn là cô chú hàng xóm từng nhìn tôi lớn lên, ai nấy cau mày:

“Linh Diệp, cháu nhận sính lễ của họ thật à?”

“Trả lại đi con, có bà mẹ chồng như thế thì sống không nổi đâu.”

Tôi quay sang hỏi thẳng:

“Tôi nhận sính lễ nhà bà hồi nào?”

Mẹ Đinh hí hửng rút điện thoại ra, giơ sao kê:

“Lúc tôi mở tính năng thanh toán thân mật cho cô đó! Cô xem đi, tôi đã tiêu hơn 50 ngàn rồi! Đây chính là sính lễ! Cô nhận sính lễ thì phải về làm con dâu!”

“Xót chết tôi rồi, hơn 50 ngàn đó! Từ giờ cô phải ngoan ngoãn ở nhà hầu hạ Nhất Hải, nấu cơm giặt giũ, nghe rõ chưa?!”

Tôi tức đến bật cười.

Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào:

“Thanh toán thân mật là cái gì?”

“Là kiểu tôi trả tiền, cô quẹt thẻ đó.”

“Ủa vậy mà gọi là sính lễ á?”

“Nhưng mà tiêu tiền người ta rồi thì cũng hơi kẹt. Người ta tới xin cưới cũng không lạ.”

Tôi lập tức gỡ chặn Đinh Nhất Hải, gọi thẳng:

“Anh tới đây ngay.”

Thấy kiệu cưới, hắn tức đến đỏ mặt.

Nhưng vừa nghe nhắc tới “thanh toán thân mật”, lại bắt đầu mềm mỏng:

“Linh Linh, thật ra anh vẫn luôn nhớ em. Hay là mình quay lại đi? Năm mươi ngàn đó không tính là sính lễ, anh đưa thêm ba trăm ngàn nữa, được không?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.