17
Phó Tư Hàn nhìn Giản Khê, bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng.
Cô gái nhỏ mềm mại đáng yêu, từng dính lấy anh, suốt ngày mè nheo khóc lóc, sao giờ lại trở nên như thế này?
Sao lại dùng ánh mắt căm hận như vậy để nhìn anh?
Năm năm trước.
Một đêm anh uống say, anh đã chạy đến căn nhà cũ.
Nhưng nửa tiếng trôi qua, không có ai ra mở cửa.
Thậm chí trong nhà còn chẳng có dấu vết sinh hoạt.
Lúc đó anh mới nhận ra—Giản Khê thật sự đi rồi.
Từ sau trận cãi nhau hôm đó, cô đã rời khỏi anh.
Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy Phó Tư Hàn.
Anh từng muốn đăng báo, phát thông cáo, tìm kiếm khắp thế giới để tìm Giản Khê.
Nhưng lòng kiêu hãnh không cho phép anh làm thế.
Huống chi, anh luôn nghĩ—Giản Khê yêu anh đến vậy.
Có lẽ chỉ là giở chút chiêu trò làm cao, đợi anh xuống nước mà thôi.
Thế là, anh dùng mọi cách phô trương để tốt với Tô Uyển Ninh.
Chỉ mong một ngày nào đó, Giản Khê sẽ ghen, sẽ không nhịn được mà đến tìm anh làm lành.
Và rồi anh cứ chờ—
Chờ đến tận năm năm.
Chỉ không ngờ rằng…
Giản Khê chủ động tìm anh—
Là vì… con gái của cô.
Đứa con cô sinh với người đàn ông khác.
Sau một khoảng lặng dài.
Phó Tư Hàn buông tay, thở ra một câu:
“Được.”
18
Nhìn thấy Tiểu Mãn, cảm xúc căng thẳng trong tôi cuối cùng cũng có lối thoát.
“Mẹ ơi~”
Tiểu Mãn tóc tai rối bời, gương mặt lấm lem nước mắt. Vừa thấy tôi, con bé lập tức nhào vào lòng tôi.
Tôi cuống cuồng cúi đầu kiểm tra khắp người con bé:
“Tiểu Mãn, xin lỗi con… mẹ đến muộn rồi…
Sợ lắm phải không?”
Tiểu Mãn thấy tôi bật khóc, liền vội kiễng chân, dùng bàn tay nhỏ trắng nõn của mình lau nước mắt cho tôi:
“Không sao đâu mẹ… Tiểu Mãn rất ngoan…
Không ai bắt nạt Tiểu Mãn cả.”
Nói đến đây, con bé cúi đầu, giọng hơi nghẹn ngào:
“Tiểu Mãn chỉ là… rất nhớ mẹ thôi…”
Tôi ôm chặt con bé vào lòng như báu vật.
Nhẹ nhàng vỗ lưng con, dỗ dành từng chút một.
Cuối cùng, Phó Tư Hàn cũng lên tiếng:
“Tôi không đến mức ra tay với một đứa trẻ bốn tuổi.
Ban đầu chỉ định cho phụ huynh một bài học.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Mãn được sắp xếp ở phòng khách sạn bên cạnh Phó Tư Hàn.
Người trông chừng còn chuẩn bị cả bánh kẹo, để con bé không khóc lóc gây rắc rối.
Khi tôi ôm Tiểu Mãn rời đi, đúng lúc gặp Tần Diễn đang dắt Tiểu Thạch đến.
Tiểu Thạch vừa nhìn thấy Tiểu Mãn, lập tức thoát khỏi vòng tay Tần Diễn, lao đến trước mặt chúng tôi.
Bập bẹ gọi: “Chị ơi!”
Khi cả ba cùng rời khỏi khách sạn, Phó Tư Hàn đứng sau, dõi theo bóng lưng chúng tôi.
Sắc mặt anh ta u ám đến cực điểm.
19
Tiểu Mãn kiệt sức.
Vừa lên xe đã gục trong lòng tôi ngủ thiếp đi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghĩ chỉ vài hôm nữa thôi là có thể hoàn toàn cắt đứt với Phó Tư Hàn.
Cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
“Mẹ ơi…”
Tiểu Mãn hình như đang mơ, khẽ giãy dụa trong lòng tôi.
Hai bàn tay nhỏ siết chặt lại.
Tôi cau mày, có phần lo lắng. Không biết có phải vì bị Tô Uyển Ninh dọa, để lại tổn thương tâm lý cho con không.
Khi tôi đang nhẹ giọng dỗ con, tay bé con đột nhiên thả lỏng.
Một sợi dây chuyền cũ kỹ nhưng vô cùng đắt giá nằm gọn trong lòng bàn tay Tiểu Mãn.
Lòng bàn tay con bé đẫm mồ hôi.
Mặt dây chuyền ngấm ẩm, ánh đá quý cũng vì thế mà trở nên mơ hồ.
“Mẹ ơi…
Cho mẹ nè…”
Nhìn Tiểu Mãn đang say ngủ, hơi thở tôi bỗng khựng lại.
Chiếc dây chuyền này…
Chính là sợi bị Tô Uyển Ninh giật đi, món đồ duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi.
Một tiếng “bùm” vang lên trong đầu tôi.
Tôi bỗng nhớ lại những đêm ôm con, Tiểu Mãn ngồi trong lòng tôi, nhìn tấm ảnh cũ rồi tò mò hỏi:
“Ngoại đi đâu rồi hả mẹ?”
Lần nào tôi cũng cố nén nước mắt, dịu dàng nói với con bé:
“Ngoại đi đến một nơi rất xa rồi.”
Mẹ tôi – cả đời khổ sở.
Thanh xuân bị lừa gạt, sinh ra tôi – một “đứa con ngoài giá thú”.
Sau đó mắc bệnh nặng, bất đắc dĩ phải gửi tôi cho người đàn ông mà bà hận nhất.
Tôi yêu mẹ hơn tất cả.
Tiểu Mãn cũng biết điều đó.
Con bé luôn thích ngồi thì thầm với tấm ảnh của bà ngoại.
Trong bức ảnh đó, mẹ tôi đeo chính sợi dây chuyền độc nhất vô nhị này.
20
Tin tức Phó Tư Hàn chia tay với Tô Uyển Ninh lan khắp mọi nơi chỉ sau một đêm.
Đặc biệt là khi giới truyền thông phát hiện anh ta vẫn chưa ly hôn, làn sóng phẫn nộ càng bùng nổ dữ dội.
Các phương tiện truyền thông tràn ngập những lời mắng nhiếc và chỉ trích nhắm vào Tô Uyển Ninh.
Nhiều người không chịu nổi đã tìm đến cô ta chất vấn:
“Làm tiểu tam vui vậy sao?”
“Mười tám tuổi thì đá người ta chạy mất, giờ chơi chán rồi quay lại đòi người ta gánh nợ tình? Không thấy ghê tởm à?”
“Còn bày đặt giả vờ thanh cao, đi khắp nơi tuyên truyền làm từ thiện! Ghê tởm quá! Cút khỏi Hoa Quốc đi!”
Hình tượng cao quý thanh lãnh mà Tô Uyển Ninh dày công xây dựng sụp đổ hoàn toàn.
Những năm qua, cô ta dùng danh nghĩa làm thiện nguyện để tạo dựng hình ảnh, đồng thời kéo theo đà phát triển của công ty.
Chỉ trong vài ngày, toàn bộ đối tác hủy hợp đồng.
Thậm chí một số công ty có hậu thuẫn từ nhà họ Phó còn giở thủ đoạn bôi nhọ sản phẩm của công ty cô ta, đòi đưa ra tòa, bắt cô ta bồi thường.
Bên bờ phá sản.
Cô ta tìm đến Phó Tư Hàn rất nhiều lần.
Nhưng đều bị chặn ngoài cửa.
Khi tôi nghe tin này, lòng tôi rất bình thản.
Hoàn toàn không ngạc nhiên.
Phó Tư Hàn vốn là kiểu người như thế.
Bề ngoài không trực tiếp làm gì cả, nhưng chính sự thờ ơ và mặc kệ của anh ta, lại gây ra tổn thương lớn nhất.
Giờ là Tô Uyển Ninh.
Nhưng năm xưa, tôi cũng từng bị như vậy.
21
Ngày làm thủ tục ly hôn với Phó Tư Hàn, trời rất đẹp.
Anh ta mặc âu phục chỉnh tề, thần thái đĩnh đạc, chẳng khác gì lần đầu tôi gặp anh.
Anh tuấn, lạnh lùng, kiêu ngạo.
Hồi ấy tôi ngây ngô nghĩ rằng chỉ cần cố gắng, là có thể làm tan chảy khối băng trong lòng anh.
Chỉ cần đủ yêu thương, là sẽ nhận được tình yêu tương xứng.
Khi tôi bước đến, Phó Tư Hàn đỏ hoe mắt, cố gắng giải thích:
“Tôi chỉ phạm cái lỗi mà đàn ông khắp thiên hạ đều mắc phải thôi.”
“Hôm đó, Tô Uyển Ninh bất ngờ xuất hiện, còn nhiệt tình hôn tôi… Em bảo tôi từ chối thế nào được?”
Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng gấp gáp:
“Giờ thì tốt rồi.
Em với người đàn ông khác cũng đã… phản bội hôn nhân.
Chúng ta coi như huề, cùng bắt đầu lại từ đầu…”
Tôi nhìn bộ dạng đáng ghê tởm ấy của Phó Tư Hàn.
Chỉ thấy xa lạ và ghê tởm.
Tôi lùi lại một bước, nắm chặt tay Tiểu Mãn, kéo con đứng sau lưng mình:
“Phó Tư Hàn, ngay giây phút anh nói ‘Không muốn sống thì đi chết đi’, chúng ta đã xong rồi.
Từng chút tình cảm, đều bị mài mòn hết trong ba năm anh để cả công ty mặc sức làm nhục tôi.”
Anh ta vẫn cố nói:
“Nhưng… cái tên Tần Diễn đó cũng chỉ là một nhân viên tầm thường, có thể cho em được gì chứ?”
“Cũng chẳng thể cho con một cuộc sống tốt hơn.
Chỉ cần em quay về, tôi có thể coi con bé như con ruột, yêu thương như nhau…”
Chắc nét mặt tôi lúc ấy quá lạnh lùng, khiến Phó Tư Hàn bị chấn động.
Anh ta lảo đảo, như muốn quỳ xuống cầu xin.
Định đưa ra thêm điều kiện trước khi tôi kịp từ chối.
Nhưng đúng lúc đó, một chiếc xe đậu bên đường bất ngờ tăng tốc.
Như thể nhắm thẳng vào tôi và Tiểu Mãn mà lao đến!
Tôi ôm chặt lấy con gái, không còn đường tránh.
Trong giây lát, tôi thấy gương mặt vặn vẹo của Tô Uyển Ninh:
“Cút xuống địa ngục đi!”
Rầm!
Trước đầu xe đang lao nhanh, máu văng tung tóe.
22
Tôi ôm chặt Tiểu Mãn, bịt mắt con bé.
Toàn thân run rẩy nhưng vẫn không dám buông tay.
Tô Uyển Ninh lảo đảo bước xuống xe, gương mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Cô ta nhìn Phó Tư Hàn nằm trong vũng máu, ánh mắt không thể tin nổi:
“Tại sao…?”
Cô ta run rẩy ngồi thụp xuống đất, cố đưa tay dò nhịp thở của anh ta, nhưng rồi lại sợ hãi mà rút tay về.
Vài giây sau, khi dường như lý trí quay trở lại, cô ta co người, ôm đầu gối khóc nức nở:
“Tôi không tin… Phó Tư Hàn, anh dậy nói với tôi đi…
Người anh yêu nhất rõ ràng là tôi mà…
Anh từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời, sao có thể…
Sao anh lại dửng dưng để mặc tôi bị sỉ nhục, để mặc công ty phá sản…”
Cảnh sát đến nơi, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Khi Tô Uyển Ninh bị đưa lên xe cảnh sát, cô ta phát điên gào lên, giãy giụa:
“Chính Giản Khê mới là hung thủ!
Nếu không có cô ta, Phó Tư Hàn sẽ mãi mãi yêu tôi!”
Tôi không liếc lấy một cái.
Chỉ nắm tay Tiểu Mãn, nhìn cảnh sát và nói:
“Nhân lúc còn kịp, tôi muốn làm xét nghiệm huyết thống giữa Phó Tư Hàn và con gái tôi.”
Tôi nhẹ nhàng xé vụn tờ giấy ly hôn đã cất giữ bao năm, ánh mắt điềm tĩnh:
“Người đã khuất rồi.
Tôi chỉ muốn tránh phiền phức về sau.”
23
Ngày Sở Uyển Ninh bị tuyên án cũng chính là ngày tang lễ của Phó Tư Hàn.
Là vợ hợp pháp của anh ta, tôi tự tay đứng ra lo liệu mọi việc.
Ai nấy đều khen ngợi tôi là người phụ nữ có tình có nghĩa.
Dù Phó Tư Hàn đã phản bội hôn nhân, ngoại tình với Tô Uyển Ninh, mua cho cô ta biết bao trang sức đắt đỏ và đồ xa xỉ…
Tôi vẫn âm thầm yêu anh ta, giữ lại giọt máu duy nhất cho anh ta, lặng lẽ nuôi lớn đứa trẻ.
Không một lời oán hận.
Tôi chịu đựng ánh mắt thương hại của người đời, đứng trước linh đường, cúi đầu, cả người run rẩy.
Ai cũng tưởng tôi khóc vì đau lòng đến tột độ.
Thực ra—
tôi đang quá đỗi kích động.
Chỉ nghĩ đến việc sau này có thể cùng Tiểu Mãn thừa kế gia sản bạc tỷ, còn được nắm giữ cổ phần, là tôi đã không kiềm được niềm hân hoan trong lòng.
Từng ấy năm, tôi đã hiểu rất rõ:
quyền lực và tiền bạc quan trọng đến mức nào.
Vậy nên, cho đến tận khi lễ tang kết thúc, tôi vẫn không hề ngẩng đầu.
Tối hôm đó, tôi đưa Tiểu Mãn dọn về nhà họ Phó.
Con bé ngồi bên cạnh, tò mò hỏi:
“Mẹ ơi…
Sao sau này con lại phải đổi sang họ Phó vậy?”
Nó bĩu môi, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu:
“Mẹ đâu có họ Phó…
Con thích mẹ nhất cơ…”
Tôi xoa đầu con, khẽ cười, chẳng biết nên giải thích thế nào.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, tôi thầm cảm thán—
Cuộc đời thật khó lường.
Chẳng ai biết hạnh phúc sẽ đến vào lúc nào.
Mất là mất.
Chim bay đi rồi, sẽ không bao giờ quay lại.