Phu quân ta vốn là thợ săn dũng mãnh nhất trong vòng trăm dặm quanh vùng, vậy mà trong một lần vào núi săn bắn, lại bị hắc hùng vồ chế/t. Mẹ chồng vì quá thương tâm, chẳng những mắng ta là sao chổi hại nhà, còn ra tay đánh đập, đấm đá đến nỗi ta hôn mê bất tỉnh. Chờ đến khi tỉnh lại, ta phát hiện bản thân đã bị đám thủ hạ của sòng bạc bắt đi để trừ nợ. Khi ấy ta mới hay, thì ra phu quân đã âm thầm gánh một khoản nợ cờ bạc lên tới trăm lượng bạc. Về sau, ta bị bán vào kỹ viện, tiếp khách suốt mười năm. Đến khi đèn cạn dầu tắt, lại trông thấy người nên đã chế/t từ lâu – chính là phu quân – ung dung xuất hiện nơi chốn hoa lâu. Ta quỳ xuống cầu xin hắn chuộc thân cho ta. Hắn lại thẳng chân đá mạnh vào ngực ta, mắng ta là tiện phụ không biết liêm sỉ. Tức giận công tâm, ta phun má/u mà chế/t. Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hắn gặp chuyện.
Bình luận