TRIỆU THƯ VÂN

Chương 2



Tạ Duẫn dùng mười lượng bạc, chỉ để mua sự im lặng của ta.

Đến giờ cơm, ta ném một viên đá về phía Tạ Duẫn. Hắn mở mắt nhìn ta.

“Ăn cơm thôi.”

Ta lật củ khoai trong đống lửa.

Giữa màn đêm mờ mịt, những tia lửa bắn lên tung tóe. Củ khoai cũng theo đó mà bay về phía Tạ Duẫn.

Ta nhanh chóng rút ra một mũi tên.

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt.

Ta nghe rõ âm thanh mũi tên x/u/y/ê/n qua da thịt.

Phịch một tiếng.

Một thi thể rơi xuống ngay cạnh Tạ Duẫn.

M/á/u văng khắp mặt hắn.

Giữa bóng đêm, Tạ Duẫn trong bộ y phục xanh đứng đó, gương mặt tuấn tú như ngọc nay nhuốm m/á/u, trông như một đóa mạn đà la hoa nhuốm m/á/u đã hóa thành tinh.

Ta nhất thời không kiềm được, huýt sáo một tiếng về phía hắn.

Tạ Duẫn lấy khăn tay ra, từ từ lau sạch vết m/á/u trên mặt.

Ta tiến lại gần, rút mũi tên ra, rồi liếc nhìn thi thể kia.

“Vụ làm ăn này thật không dễ chút nào.” Ta lẩm bẩm, “Kẻ này là tay giang hồ lão luyện, mai phục trên cây nửa canh giờ chỉ để ra tay một đòn chí mạng với ngươi. Mới đi được ba ngày, đã gặp chuyện thế này, liệu chúng ta có thể thuận lợi đến Thanh Châu không?”

Tạ Duẫn ném chiếc khăn dính m/á/u vào đống lửa, bình thản nói: “Ta sẽ trả thêm tiền.”

Ta đúng là bị lừa một vố lớn!

Số tiền mà Tạ Duẫn giấu giếm, sớm đã tiêu hết sạch!

Khi ta và hắn bị đuổi ra khỏi khách điếm, ta cảm thấy thật mất mặt.

“Không có tiền mà đòi thuê thượng phòng! Thật nhục nhã!”

Tiểu nhị hắt một chậu nước bẩn ra ngay cửa.

Tạ Duẫn đỏ bừng hai tai, mím môi không nói một lời.

Ta phiền não vò đầu, suy tính, nếu lúc này mà bỏ hắn lại, chẳng phải ta sẽ lỗ nặng hay sao?

Không còn cách nào khác! Ta đành phải dẫn hắn đến tìm bạn cũ để xin tá túc.

May mắn là bạn bè của ta khắp thiên hạ, dù ở nơi huyện nhỏ hẻo lánh này cũng có một người bạn đáng tin cậy.

“Đi ngang qua nhà ta mà không ghé thăm!

“Có phải khinh thường lão Tần ta không?

“Đừng nhìn ta cụt một cánh tay, chỉ cần ngươi nói một câu, ta vẫn xông pha biển lửa vì ngươi!”

Tối đó, lão Tần khoác vai ta, cùng ta uống cạn một bát rượu đốt cháy họng.

Rượu cay nóng chảy qua cổ, ta vỗ vai hắn, không nói thêm lời nào.

Trên bàn ăn, thê tử của lão Tần trừng mắt nhìn hắn, giận dữ nói: “Vân ca nhi đã là thiếu nữ rồi! Huynh còn khoác vai như thế thì ra thể thống gì nữa!”

Lão Tần uống say, chỉ vào Tạ Duẫn mà ồn ào: “Người này chính là vị hôn phu của Vân ca nhi? Ta ngắm đi ngắm lại suốt cả buổi tối, thấy hắn chẳng xứng với Vân ca nhi chút nào. Ta đau lòng lắm! Năm xưa nếu không phải nợ một ân tình lớn, ta sao nỡ để Vân ca nhi đính hôn với một công tử tay trói gà không chặt như vậy.”

Thê tử của lão Tần lập tức biến sắc, cầm chày cán bột gõ cho lão Tần một cú khiến hắn ngất xỉu.

Nàng quay sang Tạ Duẫn, cười gượng xin lỗi: “Xin lỗi công tử, lão ấy uống rượu vào là hay nói bậy, trời cũng khuya rồi, mời công tử và Vân ca nhi nghỉ ngơi sớm.”

Nàng kéo lão Tần vào phòng.

Ta cầm bát rượu còn lại, nhấm nháp cùng với đậu phộng muối, chầm chậm uống.

Kể từ khi lão Tần gãy tay, cùng thê tử về ở ẩn, ta chưa từng được nếm lại vị đậu phộng ấy nữa.

Tạ Duẫn ngồi trên băng ghế dài, suốt cả buổi tối không động đến đồ ăn.

Thê tử của lão Tần là người Tây Bắc, khẩu vị nặng, Tạ Duẫn vốn xuất thân cao quý, không quen ăn những món như vậy.

“Ngủ sớm đi, ngày mai ta mua hai con ngựa, thêm năm ngày nữa là tới Thanh Châu.” Ta cạn chén rượu.

Tạ Duẫn ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng hình ta.

Chậc, đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết, Tạ Duẫn nhìn ta chăm chú như vậy.

Hắn nói: “Ta không đi Thanh Châu nữa.”

Ta khoanh tay, quan sát hắn, cười hỏi: “Gần đến Thanh Châu rồi, sao lại không đi nữa?”

Tạ Duẫn bình thản đáp: “Tổng binh Thanh Châu là cậu ta, ta ban đầu tính nương tựa ông ấy, nghĩ rằng như thế sẽ vững vàng hơn. Nhưng giờ xem ra, cậu ta đã là người của các ngươi từ lâu. Những năm qua, giặc cướp nổi lên khắp nơi. Triều đình nhiều lần chi ngân để dẹp loạn, nhưng bọn cướp mãi không dẹp được. Dưới quyền Thanh Châu, tình hình đặc biệt nghiêm trọng. Bây giờ nhìn lại, không phải là không dẹp được, mà là cậu ta vốn không muốn dẹp.

“Thiên hạ loạn lạc bấy lâu nay, quan lại thì giết người cướp của, giặc cướp lại cướp của người giàu chia cho người nghèo. Ngươi có thể phân rõ, ai là giặc ai là quan không?”

Ta đặt lưỡi dao ngang cổ Tạ Duẫn, nhẹ nhàng nói: “Thế tử điện hạ, ta khuyên ngươi nên thả con dao găm trong tay áo xuống. Bởi vì dao của ngươi, chắc chắn không nhanh bằng dao của ta đâu.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.