Bình Minh Sau Cơn Gió Dữ

Chương 3



8

Cảnh sát hành động rất nhanh, liên hệ các nền tảng mạng để gỡ video xuống.

Sau đó lập tức truy tìm người đăng tải đoạn clip.

Không ngoài dự đoán – chính là mẹ của Đinh Tường, Triệu Lan.

Sau khi tôi được thả về, bà ta ôm hận trong lòng.

Để trả thù thay con trai, bà ta bất chấp cả pháp luật.

Vì vụ việc gây ảnh hưởng nghiêm trọng, cấu thành tội vu khống và bịa đặt sự thật, Triệu Lan bị tuyên án hai năm tù.

Hiệu trưởng, để vớt vát danh tiếng nhà trường, đã đăng toàn bộ video gốc lên mạng.

Sự thật được phơi bày, dân mạng lập tức “quay xe”:

– “Kinh hoàng thật sự! Loại người như vậy trong trường còn đáng sợ hơn cả bom nổ chậm.”

– “Đừng nói với tôi là trường còn giữ thằng này lại nhé?”

– “Giáo viên bị bắt nạt đến thế này à? Tôi mà là cô ấy thì đã đập cho vỡ sọ, đá chỗ hiểm là còn nhẹ!”

– “Nghe bảo đây không phải lần đầu, trước đó còn được học sinh khác cứu kịp thời.”

Dư luận bắt đầu đồng loạt chỉ trích Đinh Tường, yêu cầu tống vào trại giáo dưỡng.

Một hôm, Đinh Thành Bằng tìm đến tôi.

“Cô Vũ… chuyện vừa rồi là do mẹ thằng bé nóng nảy quá. Mong cô hiểu cho, người làm mẹ ai mà không xót con.”

“Cô đá vào chỗ hiểm của nó, lỡ sau này ảnh hưởng tới khả năng sinh sản thì sao?

Nhà họ Đinh chúng tôi bốn đời độc đinh, giữ được dòng giống còn quan trọng hơn cả tính mạng.”

Ông ta chặn đường tôi, thao thao bất tuyệt.

“Vậy nên đó là lý do hai người để con mang dao đến trường, muốn đâm ai thì đâm?”

Đẻ mà không dạy thì thà đừng đẻ.

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt ông ta lập tức sầm xuống.

“Chuyện cũ không nhắc lại nữa. Bây giờ nói chuyện hiện tại đi.”

“Chuyện gì?”

“Cô viết cho vợ tôi một tờ đơn xin khoan hồng, để bà ấy khỏi phải ngồi tù.

Nếu bà ấy vào tù, tương lai con trai tôi sẽ bị ảnh hưởng, nó sẽ không thể làm quan.”

Tôi thực sự cạn lời với độ dày mặt của nhà này.

Đứa con như vậy mà còn mong nó làm quan?

Nó mà làm quan thì có mà hại dân hại nước!

“Tôi không viết. Bà ta suýt khiến tôi bị dân mạng bức tử, tôi không thể tha thứ.”

Tôi từ chối thẳng.

Thấy tôi không đồng ý, Đinh Thành Bằng bắt đầu cuống lên:

“Cô bây giờ cũng bình an vô sự rồi mà! Chỉ cần cô đồng ý, tôi đưa cô 100 triệu.”

“Cô làm giáo viên một tháng được mấy đồng? 100 triệu đủ cho cô tiêu một hai năm.”

Tôi chẳng buồn nhìn ông ta, xoay người bỏ đi.

“Cô đừng có mà hối hận!” – ông ta gào lên sau lưng tôi.

9

Dưới áp lực của dư luận và sự phản đối đồng loạt từ phụ huynh, hiệu trưởng cuối cùng buộc phải ra quyết định khai trừ Đinh Tường khỏi trường.

Tuy nhiên, chưa bao lâu sau khi Đinh Tường bị đuổi, hiệu trưởng lại bị tố cáo đích danh.

Người tố cáo không ai khác – chính là Đinh Thành Bằng.

Hóa ra trước đây, để con trai được nhận vào trường, ông ta đã đưa cho hiệu trưởng ba mươi triệu đồng “lót tay”.

Không những vậy, còn bí mật quay lại toàn bộ quá trình làm bằng chứng.

Ban đầu, ông định chờ đến khi Đinh Tường thi đậu cấp ba rồi mới dùng đoạn video đó để uy hiếp, đòi lại tiền.

Không ngờ tình thế thay đổi, đoạn video giờ lại thành bằng chứng buộc tội hiệu trưởng.

Nhưng vụ Đinh Tường chỉ là phần nổi của tảng băng.

Trong suốt nhiệm kỳ, hiệu trưởng này đã lợi dụng chức vụ để nhiều lần nhận hối lộ từ phụ huynh.

Đinh Tường chỉ là một trong số đó.

Ngày hôm ấy, hiệu trưởng bị lập tức đưa đi điều tra.

Trường học thay hiệu trưởng mới.

Mọi thứ cuối cùng cũng trở lại yên bình, cuộc sống học đường dần quay về quỹ đạo vốn có.

Còn tôi, vẫn như trước – dạy học, tan lớp, về ký túc xá, hai điểm đi về mỗi ngày.

Nhưng trong lòng tôi vẫn có một cảm giác bất an mơ hồ, cứ như mọi chuyện… vẫn chưa thực sự kết thúc.

Mối quan hệ giữa tôi và lớp trưởng thì ngày càng thân thiết.

Cô bé thường hỏi bài tôi, sau giờ học hai cô trò thường đi bộ về cùng nhau.

10

Tối hôm đó, sau khi tan học, tôi và lớp trưởng vừa đi vừa trò chuyện.

Lúc đi ngang qua rừng cây nhỏ phía sau trường, Đinh Tường bất ngờ lao ra từ trong bóng tối.

“Mày hại cả nhà tao tan nát, mà bản thân lại chẳng mất mát gì sao?”

Tim tôi đập thình thịch – điều tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy đến.

Tôi âm thầm đẩy lớp trưởng, ra hiệu cho em rời đi trước.

Nhưng lớp trưởng lắc đầu.

“Mày khiến tao bị đuổi học, khiến bố tao mất việc, khiến mẹ tao phải ngồi tù.

Mày tưởng tao sẽ bỏ qua chắc?

Con đĩ, hôm nay ông không đâm mày một nhát, thì ông không phải họ Đinh!

Mày không thích diễn hả? Để xem lát nữa dao đâm vào người mày rồi, mày còn diễn kiểu gì!”

Đôi mắt Đinh Tường đỏ quạch như máu, khiến tôi lạnh cả sống lưng.

Đứng trước thằng bé này, tôi hoàn toàn tin rằng câu “Nhân chi sơ, tính bản ác” là thật.

Bởi tôi không thể nào lý giải nổi – một đứa trẻ lại có thể trở nên khủng khiếp như thế.

“Đinh Tường, giết người là phạm pháp đấy. Em muốn vào tù sao?”

Lớp trưởng đứng bên tôi, dù sợ hãi nhưng vẫn kiên quyết bảo vệ tôi.

Ai ngờ Đinh Tường nghe vậy lại phá lên cười như điên:

“Phạm pháp? Tao chưa đủ tuổi vị thành niên! Tao muốn đâm ai thì đâm!

Nói cho tụi mày biết luôn – ba năm trước ở Vũ Hán, tao đã đâm chết một đứa rồi đấy.

Thằng nhóc đó bị tao dọa tới mức không phân biệt nổi nam nữ, cứ gọi tao là ‘chị ơi, chị ơi’ mãi thôi! Ha ha ha!”

Vừa cười, cậu ta vừa rút dao ra.

Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng trong bóng tối, lạnh đến thấu xương.

Ngay lúc ấy, sắc mặt lớp trưởng bỗng thay đổi hẳn.

Cô bé đứng sững lại, toàn thân cứng đờ như hóa đá.

“Là một bé trai, phải không? Tóc xoăn xoăn?”

Lớp trưởng nhìn chằm chằm vào cậu ta, hỏi.

Chưa kịp để Đinh Tường đáp, cô bé đã bước thẳng tới.

Tôi vội vã đưa tay giữ lại, nhưng cô bé đẩy tôi sang một bên.

“Làm sao… mày biết được?” – Đinh Tường kinh ngạc.

Còn tôi thì cũng hoàn toàn sững sờ.

Lớp trưởng lúc này… không còn là cô bé tôi từng biết nữa.

11

Lớp trưởng nhìn chằm chằm Đinh Tường, nghiến răng từng chữ:

“Đứa bé đó… là em trai tôi. Ba năm trước, em tôi bị đâm chết ở công viên. Là cậu làm, đúng không?”

Tôi sững sờ bởi lời cô bé nói – không chỉ tôi, cả Đinh Tường cũng chết lặng.

Cậu ta ho khẽ một tiếng, lập tức né tránh ánh mắt của lớp trưởng:

“Tao nghe không hiểu mày đang nói gì. Hôm nay tao đến đây để đâm chết con khốn này, cút đi cho tao nhờ.”

Vừa nói, cậu ta vừa giơ dao lao về phía tôi.

Chưa kịp bước được hai bước, đã bị lớp trưởng ôm ghì từ phía sau.

“Cô ơi, chạy đi! Chạy mau!”

Cô bé hét lên với tôi, giống hệt như lần trước, trong lớp học, khi Đinh Tường định rút dao tấn công.

Nhưng lần này, tôi không muốn trốn chạy nữa.

Tôi không thể bỏ lại lớp trưởng.

Tôi quay lại, dồn hết sức đấm hai cú thật mạnh vào mặt Đinh Tường.

Mũi cậu ta lập tức chảy máu.

“Mẹ mày, mày dám đánh tao?!”

Cậu ta giận dữ nhổ nước bọt vào tôi.

Tôi tát cho cậu ta hai cái:

“Miệng dùng để nói chuyện, để ăn cơm – không phải để phun rác.”

“Mẹ mày! Mày…” – Cậu ta há miệng định chửi.

Tôi lại tát thêm hai cái nữa.

“Đệt mẹ mày! Tao…”

Tôi tiếp tục tát.

Cứ mỗi lần cậu ta mở miệng, tôi lại giáng xuống một cái tát.

Không biết đã bao nhiêu lần, đến khi khóe miệng Đinh Tường bật máu.

Cậu ta im bặt.

Còn tôi cũng mệt nhoài.

Tôi và lớp trưởng – người thì giữ tay, người thì khóa chân – cùng nhau khống chế cậu ta.

Người đi đường nghe thấy tiếng kêu cứu, đã gọi cảnh sát giúp chúng tôi.

Khi cảnh sát xuất hiện, lớp trưởng quỳ thụp xuống trước mặt họ:

“Chú cảnh sát, cháu chính là chị gái của cậu bé bị đâm chết ở Vũ Hán ba năm trước. Chính hắn – chính hắn là hung thủ!

Hắn vừa mới tự mình thừa nhận. Cả cháu và cô giáo đều nghe thấy.

Làm ơn, hãy bắt hắn lại! Làm ơn bắt hắn lại!”

Lớp trưởng gào lên như muốn xé nát cả cổ họng.

Tôi ôm chặt lấy cô bé, vỗ nhẹ lên lưng an ủi:

“Bình tĩnh lại. Giờ chúng ta đã biết sự thật. Báo thù… chỉ còn là chuyện sớm muộn thôi.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.