Tôi là con gái giám đốc nhà máy. Năm tôi mười tuổi, bố chọn ra bốn cậu bé có học lực và hạnh kiểm tốt trong số những học sinh được ông tài trợ để làm con rể tương lai nuôi từ bé cho tôi. Khi lâm bệnh nặng, bố hỏi tôi muốn chọn ai làm con rể vào nhà họ Lâm. Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chọn Cố Trường Phong – người tôi thân thiết nhất – cùng nhau sống trọn đời. Nhưng chỉ mới ở bên Cố Trường Phong chưa đầy nửa năm, tôi liên tục mắc bệnh, khi nặng khi nhẹ, không dứt. Trong khi đó, cô em họ sống nhờ nhà tôi – Lâm Niệm Niệm – thì sắc mặt ngày càng hồng hào. Sau này, chuyện gì đến với tôi cũng không thuận lợi, ngay cả kỳ thi đại học đầu tiên mà tôi chuẩn bị cả năm trời cũng trượt thảm hại. Còn Lâm Niệm Niệm – người từ trước đến nay luôn xếp hạng cuối lớp – lại đậu vào trường đại học tốt nhất tỉnh cùng với Cố Trường Phong. Tôi ở lại nhà máy, ngày ngày buồn bã chán nản. Một năm sau, tôi gặp ta//i nạ//n xe ngay bên đường, t//ử von//g tại chỗ. Sau khi chế//t, linh hồn tôi mãi không tan biến, không thể siêu thoát. Tôi tận mắt nhìn thấy Lâm Niệm Niệm và Cố Trường Phong lấy ra một con búp bê quá//i d//ị được buộc bằng dây đỏ từ dưới gối tôi. Cả hai đứng bên giường tôi, cười điên dại: “Niệm Niệm, vẫn là cậu giỏi nhất! Tìm được con búp bê có thể đổi vận mệnh, tráo đổi cuộc đời của cậu và Lâm Vãn Tinh. Cuối cùng thì con nhỏ đoản mệnh ấy cũng chế//t rồi. Từ nay tài sản nhà họ Lâm đều là của chúng ta!” Tôi chưa bao giờ ngờ rằng, người em họ luôn tỏ ra ngoan ngoãn dịu dàng và người chồng thanh mai trúc mã của mình lại liên thủ giế//t tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày bố cho tôi chọn con rể vào nhà. Tôi sờ dưới gối, móc ra con búp bê vải kia rồi ném thẳng vào chuồng gà. Nếu Lâm Niệm Niệm thích tráo đổi số phận đến vậy, thì lần này tôi sẽ để cô ta đổi cho thỏa. …
Bình luận