Ngày đại hôn, phu quân ta đích thân suất binh, tru di cửu tộc phủ Thừa tướng. Ta trơ mắt nhìn phụ mẫu bị vạn tiễn xuyên thân, má//u thị//t hóa thành một vũng bùn nhầy nhụa. Mà muội muội ta lại nằm trong lòng hắn, cười rộ như hoa nở. Ta ôm hận mà gào lời nguyền rủa, đổi lại chính là một kiếm xuyê//n tim từ “người phu quân tốt” kia không chút do dự. Ta bị ném vào biển lửa. Giữa lúc sắp hồn phi phách tán, trong màn trời cháy đỏ, Nhiếp chính vương kiêu hùng một đời lao thẳng vào. “Yên nhi, ta đến đưa nàng đi!” “Kẻ nào từng hại nàng, ta tuyệt đối không buông tha!” Nhiếp chính vương… vì sao người lại đối với ta như vậy? Khi mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện bản thân đã trở về ngày tuyển phu. Không chút do dự, ta gạt vị tân khoa trạng nguyên mà phụ mẫu đã chọn sẵn sang một bên, thẳng bước đến trước mặt Nhiếp chính vương: “Vương gia, ngài có thể cưới ta chăng?”
Bình luận