CHIM HOÀNG YẾN CỦA THÁI TỬ GIA

Chương 1



Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Thượng Hải, tôi mang thai.

Chưa kịp báo tin này với Bùi Lãng Hành, thì mẹ của anh đã tìm đến tôi trước.

Trong quán cà phê, người phụ nữ đối diện với tôi trang điểm tinh tế, ăn mặc sang trọng, hoàn toàn không giống người đã gần năm mươi tuổi. Bà lạnh nhạt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, vẻ mặt kiêu ngạo:

“Vậy cô chính là người mà lời đồn đại nói con trai tôi nuôi ở biệt thự… Tô Mãn Mãn?”

Bà lướt nhìn tôi một lượt rồi nhếch mép: “Sắc vóc cũng chỉ bình thường thôi.”

Tôi khẽ gật đầu, có chút lúng túng. Dù chuyện này là bí mật ai cũng ngầm hiểu trong giới, nhưng bị mẹ của Bùi Lãng Hành nói thẳng trước mặt, tôi vẫn thấy khó xử.

Bà Bùi lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ đen, đặt lên bàn, giọng lạnh nhạt: “Bao nhiêu tiền để cô rời xa con trai tôi? Cô tự ra giá đi.”

Tôi chớp mắt, không vội đáp lại, không phải vì thấy nhục nhã mà đang cân nhắc xem làm thế nào mới tối đa hóa được lợi ích của mình. Rốt cuộc là ở bên Bùi Lãng Hành thì lời hơn, hay là nhận chiếc thẻ này và đi ngay lập tức?

Thấy tôi im lặng, bà cười mỉa: “Cô Tô, đừng nói với tôi là cô yêu A Hành thật lòng, không thể dùng tiền để đo đếm nhé?”

Bà cúi xuống, khuấy cà phê rồi chậm rãi nói tiếp: “À, chắc cô chưa biết, mấy ngày trước thanh mai trúc mã của A Hành mới từ nước ngoài trở về. Dạo gần đây, cậu ấy đã gác lại mọi việc ở công ty chỉ để ở bên cô ấy.”

“Gia đình chúng tôi và nhà họ cũng đã quen biết lâu năm, nếu không có gì thay đổi, chuyện hôn nhân của A Hành với thanh mai trúc mã chắc chắn sẽ sớm được định đoạt thôi.”

Nghe xong, lòng tôi chùng xuống.

Dạo gần đây, quả thật Bùi Lãng Hành bận đến nỗi chẳng thấy bóng dáng đâu, tin nhắn tôi gửi đi anh cũng chỉ trả lời qua loa cho có. Có vẻ mẹ anh sợ tôi không tin nên cố ý gọi ngay cho Bùi Lãng Hành.

Điện thoại vừa kết nối, giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của anh vang lên từ đầu dây bên kia: “Mẹ?”

Bà Bùi cố tình nói: “Con trai, con vẫn đang đi mua sắm với Tiểu Tiểu sao?”

Anh “ừ” một tiếng. Sau đó, trong điện thoại truyền đến một giọng nữ ngọt ngào:

“A Hành, anh xách giúp em cái này với nhé ~ Đi cả ngày rồi, mệt chết đi được!”

Tôi nắm chặt chiếc thìa trong tay. Xong thật rồi, bạch nguyệt quang của anh đã về nước, công việc thoải mái mà lương cao của tôi xem ra sắp bị cắt đứt rồi.

Bà Bùi không chú ý đến hành động nhỏ của tôi, nói thêm vài câu rồi hài lòng cúp máy. Nhìn tôi im lặng ngồi đối diện, bà đẩy tấm thẻ đen đến gần, giọng cứng rắn:

“Cô Tô, cô là một người thông minh, tôi tin là cô đã suy nghĩ kỹ.”

“Cầm đi, ba mươi triệu này đủ để cô sống sung túc cả đời ở nước ngoài rồi.”

Ba… ba mươi triệu?

Tôi cầm lấy tấm thẻ, trái tim tưởng chừng đã tan vỡ bỗng sống lại. Ngay cả những giọt nước mắt đang cố nặn ra cũng phải rút lui.

Phải biết rằng, mỗi tháng Bùi Lãng Hành chỉ cho tôi một triệu, còn mẹ anh vừa ra tay đã là ba mươi triệu.

Trời ơi, sớm biết “mẹ chồng” hào phóng vậy, tôi còn làm chim hoàng yến làm gì? Đáng lẽ phải ngày ngày lên hương cầu mong cho thanh mai trúc mã của anh về nước sớm chứ!




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.