10
Mùng sáu, phủ họ Kỷ tổ chức lễ nạp cưới.
Do hoàng thượng lâm bệnh nặng, nghi lễ được đơn giản hóa hết mức.
Ta đang ngồi trong phòng viết thư thì mẹ chồng cùng Kỷ Duệ dẫn theo một đám gia nhân hùng hổ xông vào.
“Thanh Hằng, tại sao quản gia lại dám ngăn cản ta vào kho? Ngươi muốn làm loạn phủ này hay sao!”
Ta vừa đặt bút xuống, thong thả gấp lại bức thư, lúc ấy mới ngẩng đầu nhìn mẹ con họ.
“Ta đã sai người kiểm kê kho, đợi vài hôm nữa là được.”
Kỷ Duệ cười nhạt: “Ngươi đừng nói là thấy người mới sắp bước vào cửa nên định tách riêng của hồi môn đấy chứ?”
Ta gật đầu: “Đúng vậy.”
Mẹ con họ sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại thừa nhận thẳng thừng đến thế.
“Ngươi sống là người nhà họ Kỷ, chết cũng là ma nhà họ Kỷ, của hồi môn chẳng lẽ ngươi muốn làm gì thì làm à!”
“Mẹ, bớt giận một chút. Con thấy nàng ta chỉ muốn nhân cơ hội này phá hỏng hôn sự hôm nay, chúng ta chẳng cần tranh cãi với nàng. Đợi hỉ sự qua đi, cha và đại ca sẽ có cách xử lý nàng ta.”
Mẹ chồng tỏ ra thiếu kiên nhẫn, quát:
“Thôi được, hôm nay ta không thèm chấp! Ta muốn lấy chiếc vòng ngọc ta mang từ nhà mẹ đẻ sang làm lễ ra mắt cho tân nương, ngươi lập tức cho người mang ra đây!”
Ta nhấp một ngụm trà, lạnh nhạt đáp:
“Vừa nãy ta đã nói là đang kiểm kê, bà nghe không hiểu sao?”
Mẹ chồng trừng mắt:
“Ngươi có ý gì? Ngay cả của hồi môn của ta mà cũng không được động vào nữa?”
Tối qua nghỉ muộn, ta hơi mệt, khẽ gọi: “Liên Hoa.”
Liên Hoa lập tức xuất hiện, sắc mặt lạnh như băng đứng chắn trước mặt mẹ con họ.
“Tiểu thư nhà ta mệt rồi, mời hai vị trở về cho.”
Kỷ Duệ giận dữ gào lên:
“Đây là phủ họ Kỷ! Các ngươi to gan quá rồi! Lại dám đuổi chúng ta! Người đâu! Mau gọi người đến!”
Đám hạ nhân đứng phía sau không ai nhúc nhích.
Hai mẹ con ngơ ngác, không thể tin nổi.
Thấy không ai ứng lời, họ tức tối bỏ đi.
“Loạn rồi! Loạn cả rồi! Chuyện hôm nay, các ngươi nhất định sẽ phải trả giá!”
…
Ta ngủ thiếp đi.
Trong mộng, ta và tỷ tỷ cùng nhau nô đùa bên hồ, vắt cánh hoa thoa lên má.
Một thiếu niên áo trắng dáng vẻ tuấn tú, tay xách giỏ hoa, mỉm cười đưa đến trước mặt chúng ta.
Làn nước phản chiếu gương mặt chàng.
Tỷ tỷ đỏ ửng đôi má.
“Tiểu thư.”
Liên Hoa đánh thức ta.
Ta mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài trống chiêng rộn rã, tưng bừng náo nhiệt.
11
Ta bước vào hỉ đường rực rỡ đèn hoa.
Kỷ Tu vừa làm lễ bái thiên địa với tân nương xong, trên người khoác hỉ phục, mặt mày nghiêm túc, đang ngẩng đầu tìm kiếm về phía cửa.
Ánh mắt chạm phải ta, vẻ mặt hắn thoáng dịu lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Vài công tử cười lớn hô:
“Phu nhân nhà họ Kỷ đến thật khéo! Vừa kịp tân nương dâng trà!”
Kỷ Tu chen qua đám người bước đến trước mặt ta, khẽ nói:
“Nàng đến là tốt rồi.”
Ta mỉm cười nhạt, tao nhã đi đến ngồi xuống bên ghế phụ.
Mẹ chồng liếc ta một cái, hừ lạnh.
Khách khứa hôm nay đa phần đều là người quen thân với Kỷ Tu và Thẩm Tri Cẩn thuở trước, từng ánh mắt đều mang vẻ trào phúng mà nhìn về phía ta.
Dẫu trong luật có phép lập bình thê, nhưng chốn quan lại quyền quý hiếm khi làm thế, bởi điều đó chẳng khác nào vả vào mặt chính thất, mà đa phần chính thất của những nhà lớn đều có thế lực nhà mẹ đẻ để dựa vào.
Chỉ không giống như ta hiện tại.
Thẩm Tri Cẩn hai tay dâng trà, giọng điệu đầy vẻ từ bi rộng lượng:
“Muội muội, ta biết muội có thành kiến với ta, nhưng thật không cần thiết! Phận nữ tử trong hậu viện, cả đời chỉ quanh quẩn một mảnh trời nhỏ, tranh qua đoạt lại cũng chỉ vì lông mày ai vẽ đẹp hơn, xiêm y ai mặc rực rỡ hơn, thật nực cười, cũng thật đáng thương!
Muội hãy nhận lấy chén trà này, tỷ tỷ xin hứa, sau này sẽ không vì những chuyện như thế mà cùng muội phân cao thấp, tranh hơn thua!”
Lời vừa dứt, liền có vài người đứng ngoài phụ họa khen hay.
Kỷ Tu nhìn ta, lần hiếm hoi giọng điệu nhẹ nhàng:
“Thanh Hằng, phu quân cũng hứa với nàng, nghĩa vợ chồng vẫn vẹn nguyên, không hề suy giảm.”
Thẩm Tri Cẩn nghe vậy hơi cau mày, ánh mắt thoáng xao động một tia phiền chán.
Ta nhìn hai người họ, khẽ cười.
“Chén trà này, nếu ta không nhận thì sao?”
Mặt họ đồng loạt biến sắc.
Tiếng xì xào lập tức vang lên khắp sảnh.
Kỷ Tu sắc mặt khó coi đến cực điểm, nghiến răng đè nén giọng nói:
“Thanh Hằng, đừng gây chuyện.”
Mẹ chồng giận dữ cất lời:
“Ngươi bốn năm không sinh con, nếu không muốn con dâu mới vào cửa, thì cứ việc tự xin hưu thư mà đi!”
Ta hỏi Kỷ Tu:
“Đây cũng là ý của chàng sao?”
Hắn cắn răng nhìn ta chằm chằm, một lúc lâu mới lạnh lùng đáp từng chữ:
“Ý của mẫu thân, chính là ý của ta.”
Ánh mắt Thẩm Tri Cẩn sáng bừng lên, mặt đầy phấn khởi.
Ta khẽ giơ tay.
Liên Hoa hai tay nâng một cuộn thư bước vào.
Nàng đi thẳng tới trước hỉ đường, cao giọng đọc:
“Chiếu dụ của Hoàng Thái hậu: Chuẩn y Ôn thị hòa ly, cho phép quy tông, toàn bộ hồi môn điền sản đều được hoàn trả. Từ nay nam cưới nữ gả, hai bên không liên quan, nội ngoại thân thích không được tùy tiện bàn luận.”
Kỷ Ngự sử nhận lấy cuộn thư, xem xong gật đầu xác nhận:
“Đúng là chiếu dụ của Thái hậu.”
Tiếng xôn xao lập tức dậy lên.
Kỷ Tu cả người lảo đảo, vẻ mặt bàng hoàng khó tin.
Mẹ chồng và Kỷ Duệ đều sững sờ đến chết lặng.
“Không thể nào! Ngươi là thân nữ tử, không thể tự lập gia môn, hòa ly rồi thì còn biết đi đâu!”
Ta bỗng đứng dậy, xoay người về phía cửa, mỉm cười gọi:
“Cha! Đại ca, nhị ca, tam ca!”
Ánh mắt mọi người đổ dồn theo tầm nhìn của ta, tràn đầy kinh ngạc.
Các công tử thế gia là những người nhận ra đầu tiên, đồng loạt biến sắc.
“Sao, sao có thể là…”
Phụ thân cùng ba huynh trưởng của ta, người nào người nấy đều tuấn tú hiên ngang, sải bước bước vào hỉ đường.
Tất cả đều cao lớn oai nghi, khí thế bức người.
“Thanh Hằng, chúng ta vừa vào cung diện thánh, liền đến đón muội ngay, không trễ chứ?”
Tam ca luôn là người hoạt bát, tươi cười lớn tiếng nói với ta.
Ta khẽ gật đầu mỉm cười:
“Không trễ, vừa đúng lúc.”
Phụ thân nắm tay ta, giọng trầm ấm:
“Thanh Hằng, theo cha về nhà.”
Trước khi rời đi, ta ngoái đầu nhìn lại.
Hầu như ai nấy đều chết sững.
Mẹ chồng và Kỷ Duệ mặt trắng như giấy, vừa kinh hoảng vừa thất thần.
Thẩm Tri Cẩn mắt mở to trừng trừng, nơi đáy mắt là ghen tị, tức giận và sợ hãi đan xen.
Kỷ Tu đứng yên bất động.
Tựa như một bức tượng đá đã hóa rêu phong.
Lúc ta ngồi xe ngựa nhà họ Ôn rời đi, phía sau truyền đến tiếng gào xé họng của Kỷ Tu, đến méo cả giọng:
“Thanh Hằng ——”
Đại ca hỏi ta:
“Muội có muốn dừng lại không?”
Ta khẽ cười:
“Không cần, cứ thẳng đường mà đi.”