Dưới Bóng Trăng, Gặp Lại Người

Chương cuối



Tiểu Song là cây tin vặt trong cung, chuyện gì cũng biết đôi ba phần.

“Ban đầu vị tiểu thư họ Cư đó có hôn ước với nhà họ Giản, năm ngoái đã sắp thành hôn thì nhà họ Giản dính vào mưu phản, bị đày đi xa, hôn sự đương nhiên cũng hủy. Năm nay vừa có tin Hoàng thượng tuyển tú, nhà họ Cư liền lập tức đưa nàng ta vào cung.”

“Nói gì thì nói, tổ tiên Bình Dương hầu cũng từng là danh tướng một thời, nay suy bại, chỉ còn trông mong nữ nhi vào cung kiếm chút công danh.”

“Nhưng ta nghe nói tiểu thư họ Cư ấy quê mùa lắm, lớn lên ở nông thôn, trong hậu cung tất nhiên chẳng thể sánh bằng các thiên kim tiểu thư khác.”

Vừa nhắc đến hậu cung, sắc mặt ta liền không tốt.

Tiểu Song nhận ra mình lỡ lời, vội đánh mấy cái vào miệng,

“Bệ hạ tất nhiên là thương cô nương nhất, cô nương đừng để tâm.”

Ta miễn cưỡng cười,

“Không sao, chỉ là tò mò không biết tiểu thư thật trước kia giờ ra sao rồi?”

“Bình Dương hầu cũng thật là nhẫn tâm, nuôi con mười mấy năm mà nói bỏ là bỏ, đưa thẳng lên núi làm ni cô.”

Ta trợn tròn mắt,

“Nói bỏ là bỏ thật ư?”

“Phải đó, nghe nói tiểu thư thật ngày trước rất nổi danh, là người dịu dàng, hiền hòa, chẳng biết giờ trên núi sống thế nào.”

Tiểu Song thở dài, rồi lại sáng mắt lên,

“Cô nương, hay chúng ta đi xem thử tiểu thư họ Cư kia đi!”

Ta còn chưa kịp gật đầu hay lắc đầu, hắn đã kéo tay ta chạy về phía Ngự hoa viên.

“Cô nương mau lên! Hôm nay các cô nương khác đều đang ngắm hoa ở Ngự hoa viên, đến muộn là không nhìn thấy đâu!”

Tiết xuân rực rỡ, trăm hoa đua nở trong Ngự hoa viên cũng chẳng sánh bằng một rừng thiếu nữ khoe sắc.

Hôm nay vốn sắp xếp cho các tú nữ chờ Hoàng thượng cùng ngắm hoa, không biết vì sao đã hơn một canh giờ mà người vẫn chưa đến.

Tiểu Song đưa ta nấp sau một khối giả sơn, vị trí vừa vặn—vừa gần trung tâm lại không dễ bị phát hiện.

Hắn hưng phấn chỉ tay:

“Tiểu thư, nhìn kìa, chính là tiểu thư họ Cư—Cư Xuân Nhan.”

Ta nhìn theo tay hắn, thấy một thiếu nữ quý phái, đầu cài đầy châu ngọc.

Bên cạnh nàng là nhị tiểu thư phủ Quận chúa Như Dương—Lâm Tư Biệt—trước kia từng theo Quận chúa vào cung thỉnh an.

Tính khí Lâm Tư Biệt vốn nổi tiếng khó chịu, lúc này đang phe phẩy quạt, châm chọc Cư Xuân Nhan:

“Làm con gái nhà các ngươi vất vả thật đấy, tiền hôn phu vừa chết, quay đầu đã tươi cười vào cung tuyển tú.”

“Nhìn lại mình xem, cắm thêm cái lông gà cũng chẳng biến thành phượng hoàng nổi đâu!”

Cư Xuân Nhan bị chọc tức mặt đỏ bừng, giơ tay định tát nàng ta.

Ai trong đây chẳng là thiên kim tiểu thư, chẳng ai chịu nhường ai.

Hai người ngay giữa cung đình, ngươi đẩy ta đạp, giằng co không ngớt.

Mấy vị thiên kim khác làm bộ can ngăn, nhưng cuối cùng vẫn phải đợi một bà vú già ra mặt mới dẹp được.

“Bệ hạ hôm nay mệt nhọc, các vị cô nương hãy tạm lui, đừng làm ra chuyện mất thể thống trong cung.”

Tiểu Song tiếc rẻ lẩm bẩm, tiếc thật, hay vậy mà không xem tiếp được.

Vừa bước đến cổng Ngự hoa viên, đã nghe phía sau có người tức tối gọi với:

“Ngươi chính là tiểu thư họ Kỷ?”

Ta ngoảnh lại, thấy Lâm Tư Biệt chống hông, hầm hầm bước tới trước mặt ta.

Ta ngẩn người, đành thi lễ trước:

“Chính là nô tỳ.”

“Làm phiền ngươi chuyển lời với Bệ hạ, lập tức gạch tên ta khỏi danh sách tuyển tú đi! Cung này ngột ngạt chết người, mẹ ta ép ta đến chọn cái gì mà phi tử, ta chẳng quen biết cái biểu ca nào cả! Dính dáng kiểu gì chứ!”

Ta kinh ngạc trước tính tình thẳng thắn của nàng ta, còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã vung khăn, phất tay bỏ đi như một cơn gió.

Ta vốn định đến Vân Lâu ngồi tạm, nhưng Tiểu Song đã níu lấy tay ta kéo về Dưỡng Tâm điện:

“Cô nương, hôm nay con đã hứa với sư phụ là nhất định đưa người về ăn tối.”

Vài ngày nay ta không về dùng cơm, bảo sao hôm nay hắn cứ kè kè theo sau.

Không lay chuyển nổi hắn, ta đành cùng Phó Mặc ngồi ăn một bàn.

Hắn không biểu hiện gì lạ, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho ta,

“Hôm nay nàng cùng Tiểu Song đến Ngự hoa viên?”

“Ừ.”

“Thấy mấy vị tiểu thư rồi?”

Ta liếc xéo hắn, giọng lạnh nhạt:

“Sao, còn muốn ta giúp ngươi chọn chọn nữa?”

Phó Mặc khẽ mím môi cười,

“Ta dám sao?”

Hắn gọi Hỉ công công vào,

“Bẩm với Hoằng Thân vương, đám tú nữ lần này trẫm không thích ai, bảo hắn chọn lứa khác đi.”

Ta đập mạnh đũa xuống bàn,

“Ta ăn xong rồi.”

Thấy ta định bỏ đi, Phó Mặc vội đứng dậy, giữ lấy tay ta.

Hỉ công công và Tiểu Song đúng lúc lui ra, đóng cửa lại.

Ta quay mặt đi, chớp mắt liên tục để xua đi vị chua xót trong lòng.

Vị hoàng đế trẻ nghiêng đầu nhìn ta, giống như hồi nhỏ khi chọc giận ta vậy,

“Thật sự giận rồi à?”

Ta thấy hắn nghiêng đầu, không nhịn được bật cười.

Mà lệ đã tích trong mắt cũng theo đó tuôn rơi,

Một khi đã rơi thì như chuỗi trân châu đứt chỉ, ngăn không nổi.

Lúc này, hắn thật sự hoảng rồi, vội kéo tay áo lên lau cho ta.

“Ta sai rồi, ta sai rồi… Ta đâu thật lòng muốn tham gia tuyển tú, chỉ là làm cho có lệ.”

“Ta chỉ định nói rằng chẳng thích ai cả, đợi đến cuối cùng họ đành cầu ta thành hôn, đến khi ấy ta sẽ đưa ra yêu cầu cưới nàng, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao.”

Làm đế vương, quả nhiên có nhiều điều thân bất do kỷ.

Triều thần có thể chấp nhận hoàng thượng sủng ái một cung nữ,

Nhưng tuyệt đối không thể dung thứ việc hắn lập một cung nữ làm quốc mẫu.

Tim ta se thắt, chua xót đến khó chịu,

Không đành lòng để hắn vì ta mà khổ tâm, lại càng không muốn hắn cưới người khác.

Chỉ là với thân phận như ta, sao có thể xứng với hắn đây?

Khóc mệt rồi, hắn ôm ta ngồi bên cửa sổ.

Hôm nay là rằm, trăng ngoài kia tròn và sáng rực.

Hắn chỉ tay về phía vầng trăng, “Nàng nói xem, liệu mẫu phi của ta có đang ở trên ấy không?”

Hồi bé, ta từng bảo hắn rằng, Huệ phi nương nương đang ở trên trời dõi theo hắn.

Nay, ta và hắn đang ở dưới trần ngắm lên trời, như thể đang nhìn về phía Huệ phi nương nương.

Ta tựa vào ngực hắn, “Người tốt như Huệ phi nương nương, chắc đã thành tiên trên trời rồi.”

Ánh mắt hắn dịu dàng rơi lên ta, “Vậy nàng có thể cầu nguyện với thần tiên, ta thay mẫu phi hứa với nàng.”

Ngẩng nhìn bầu trời đêm, thật lâu sau ta mới khẽ khàng nói, “Ta nguyện nương nương phù hộ để hai ta mãi được bên nhau.”

Ngày trước lời ta nguyện đã linh nghiệm, nay cũng sẽ linh nghiệm nữa chăng?

Hắn khẽ hôn lên trán ta, ánh mắt nồng nàn, “Nàng là cô nương tốt nhất thế gian này, thần tiên nhất định sẽ thực hiện ước nguyện của nàng.”

19

Nghe nói sau khi ra khỏi cung, tiểu thư phủ Bình Dương hầu làm ầm ĩ một trận,

Nằng nặc nói chính Lâm Tư Biệt đã hại nàng thất bại trong cuộc tuyển tú, còn lớn tiếng cãi vã giữa phố.

Ta sai Tiểu Song đi báo với Phó Mặc,

Bảo nếu hắn cho rằng tiểu thư nhà họ Cư phẩm hạnh bất xứng,

Thì hãy ban lời nhắn, để nhà họ tự về dạy lại con gái mình.

Tiểu Song trở về vô cùng phấn khích, gọi ta tới chính điện nói Phụ Mặc có tin vui muốn báo.

Ta mang theo một bụng hồ nghi bước vào điện,

Phó Mặc đang vùi đầu giữa đống tấu chương, thấy ta liền ngẩng lên.

“Đến rồi à,” hắn chỉ tay vào một bức họa trên bàn, “Nàng xem người này có giống đệ đệ nàng không?”

Đệ đệ?

Trong ký ức xa xăm, một bóng dáng nhỏ bé hiện lên.

Thiếu niên trong tranh mày kiếm mắt sáng, thấp thoáng nét giống mẫu thân.

Ta ngẩn ngơ nhìn bức họa, không dám tin, “Ngài chắc chắn đây là đệ đệ ta ư?”

Năm đó mê man phụ thân, Kiến Sương khóc lóc không chịu đi,

Ta hung hăng tát hắn mấy cái, “Cút ngay! Không đi ta sẽ bóp chết ngươi!”

Bóng dáng nhỏ bé ấy mang theo mấy đồng bạc, vừa đi vừa ngoái đầu lại, lẫn vào màn đêm.

Phó Mặc nắm chặt tay ta, kích động nói:

“Ta chắc chắn là hắn! Ban đầu ta chỉ định tìm giúp nàng, không ngờ hắn sau khi rời nhà lại gia nhập quân doanh, trải qua muôn vàn chiến trận, nay đã là vị phó tướng trí dũng song toàn!”

“Giờ hắn làm đến phó tướng rồi, Kiến Hi, ta và nàng có thể danh chính ngôn thuận thành hôn rồi!”

Tỷ tỷ của phó tướng, tuy vẫn kém xa tiểu thư danh môn ở kinh thành,

Nhưng so với thân phận cung nữ thì đã tốt hơn rất nhiều.

Niềm vui tìm lại người thân và niềm hân hoan được cưới Phó Mặc hòa quyện trong ta.

Mọi sự dường như đang chuyển biến tốt đẹp!

20

Trải qua mưa gió, cuối cùng một tháng sau ta gặp lại được Kiến Sương.

Đứa trẻ từng gọi “tỷ tỷ” ngày nào đã trưởng thành thành một tráng sĩ cao lớn.

Ta chạm vào vết sẹo trên mặt nó, nước mắt rơi lã chã.

Kiến Sương cười trong nước mắt, “Tỷ tỷ, chúng ta được gặp lại là chuyện vui, từ nay về sau sẽ toàn là những ngày tốt lành, đừng khóc nữa.”

Chúng ta kể cho nhau nghe về mười năm xa cách.

Lúc đó mới biết, sau khi rời nhà hai ngày, hắn bị kẻ gian trộm mất bạc, ngất xỉu bên vệ đường,

Bị một gã ăn xin nhặt về, rồi theo gã lang bạt đến phương Bắc, chẳng ngờ lại rơi vào tay phỉ tặc giết người không gớm tay.

Một vị tướng quân đi ngang qua cứu hắn, hắn bèn theo vị tướng ấy nhập ngũ,

Cuối cùng trở thành phó tướng dưới trướng người ấy, chuyên trấn thủ biên ải.

Khi nghe ta ở bên Phó Mặc hơn mười năm, Kiến Sương nghiêm mặt.

Nhìn quanh không có ai mới hạ giọng nói:

“Nay ta đã có chút bản lĩnh, tỷ tỷ theo ta về biên ải đi, ta nhất định sẽ tìm cho tỷ một lang quân tốt, làm chính thê còn hơn ở chốn cung đình này.”

Lời hắn tuy uyển chuyển, nhưng ta nghe ra ý tứ.

Dù có ở bên hoàng đế, không danh không phận vẫn là nỗi nhục,

Từ bé mẫu thân đã dạy chúng ta phải thủy chung với người mình yêu.

Dẫu có được phong làm hoàng phi, Kiến Sương vẫn thấy không ổn.

Ta nắm vạt áo, ngại ngùng nói: “Ngươi cứ ở lại kinh thành thêm thời gian đi, ta sắp làm hoàng hậu rồi.”

Kiến Sương há hốc miệng, mãi sau mới ngớ ngẩn thốt ra một câu:

“Hả?”

Tỷ tỷ, tỷ chơi thật hả?

Một đời tung hoành sa trường, giờ bỗng thành quốc trượng.

21

Từng đợt từng đợt tú nữ bị trả về,

Triều thần nóng như kiến bò chảo nóng.

Họ quỳ đầy trong điện, tha thiết khuyên can vị hoàng đế trẻ tuổi:

“Quốc gia không thể một ngày không có hậu, bệ hạ!”

Phó Mặc ngồi trên long ỷ, cũng vô cùng khổ não,

“Trẫm dĩ nhiên muốn thành thân, chỉ tiếc các khanh làm việc bất lực, chọn ra bao người lại không ai hợp ý trẫm.”

“Chư công làm việc thực chẳng ra sao.”

Đúng lúc ấy, Đại tướng quân khai quốc – nay là trấn biên đại thần – Ninh Thập Phong vừa hồi kinh không lâu,

Bỗng đứng ra nghiêm giọng: “Khởi bẩm bệ hạ, thần có người phù hợp.”

Ánh mắt toàn bộ triều thần lập tức đổ dồn về phía ông.

Công thần triều đình, đao kiếm của hoàng đế – Ninh đại nhân,

Chẳng những giỏi đánh giặc, mà làm mối cũng xin đừng khiến người ta thất vọng!

Phó Mặc hứng thú “ồ” một tiếng, “Tướng quân nói là ai?”

“Thần có một thuộc hạ, nhà có tỷ tỷ chưa gả, tính tình nhu mì đoan trang, đúng là một hiền nữ hiếm thấy.”

Phó Mặc trầm ngâm một lát, “Tướng quân đã đích thân tiến cử, vậy cứ truyền nàng ấy nhập cung gặp mặt.”

Hằng Thân vương chần chừ: “Chỉ là gia thế e rằng hơi bạc nhược, e khó xứng với ngôi mẫu nghi thiên hạ.”

Phó Mặc từ tốn gật đầu:

“Hoàng thúc nói cũng có lý, vậy trẫm xem hôn sự này…”

Lời còn chưa dứt, mấy vị thân vương khác đã xông lên bịt miệng hoàng thúc kia lại.

“Hoàng thượng! Thần cho rằng người mà tướng quân tiến cử tất nhiên không thể sai được!”

“Hôn sự đại sự, mong bệ hạ chớ nghe lời hoàng thúc nói bậy!”

“Tướng quân, ngài mau đưa người vào cung để bệ hạ thẩm qua đi!”

Về sau, trong lễ đại hôn của hoàng đế và hoàng hậu, các thân vương đều vỗ tay khen ngợi hành động ‘bịt miệng’ của hôm đó:

“Thử nghĩ xem, may mà lúc ấy bịt được miệng lão tam, nếu không hoàng thượng chẳng biết đến kiếp nào mới chịu thành thân!”

Tuy xuất thân quả thực hơi thấp một chút, nhưng có còn hơn không. Giờ có hoàng hậu rồi, cũng không đến mức phải thẹn với tiên đế.

Có điều… vị hoàng hậu nương nương này sao lại trông quen mắt quá? Hay là ta già rồi, mắt mờ?

22

Ngồi trước gương trong điện Khôn Ninh, ta vẫn thấy là lạ.

Từ mười tuổi đến nay, đây là lần đầu tiên ta sống ở nơi không phải Cảnh Dương cung hay Dưỡng Tâm điện.

Sau khi hoàn tất mọi nghi lễ, ta và hắn tạm tách ra để tắm rửa. Tỳ nữ Tùng Vũ nhẹ tay lau khô mái tóc còn ẩm ướt của ta.

Đợi mọi việc chuẩn bị xong xuôi, lúc ta trở lại tẩm điện thì đã qua hơn nửa canh giờ.

Phó Mặc đang tựa đầu giường đọc sách, ánh nến vàng dịu hắt lên gò má trắng ngần của hắn, như khắc họa ra cả một khung cảnh “tuế nguyệt tĩnh hảo”.

Ta lặng lẽ nhìn từ gương mặt nghiêng của hắn, dời mắt xuống vạt cổ áo hơi hé mở…

Lập tức cúi đầu né tránh, mặt đỏ bừng lên như đốt.

Nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực rỡ.

Chỉ một động tác tay, Tùng Vũ liền cúi người lui xuống.

Chẳng để ta kịp nói câu nào, hắn đã sải bước tới, ôm bổng ta quẳng lên giường.

Chiếc giường phủ đệm dày, ta rơi xuống cũng chẳng thấy đau, chỉ là choáng váng nhẹ.

Lúc lấy lại thần trí thì hắn đã cởi bỏ trung y, một chân bước lên giường.

Giây phút ấy, trong lòng ta chẳng rõ là trông đợi nhiều hơn hay lo sợ nhiều hơn.

Ánh mắt hắn sáng như sói đói thấy thịt sống vậy, ta vội giơ tay bịt miệng hắn:

“Chờ đã… liệu có hơi nhanh không?”

Mặc dù bị ta chặn miệng, tay hắn vẫn chẳng dừng lại.

Lòng bàn tay nóng hừng hực luồn vào áo, chạm lên thắt lưng, khiến ta suýt nữa bật kêu thành tiếng.

“Nhanh gì mà nhanh? Bao nhiêu năm nay ta đã chịu đựng khổ sở như nào nàng có biết không?”

“Đợi đã! Phó Mặc ta bảo chàng đợi một chút!”

Về sau, hắn dùng môi phong kín miệng ta, khiến câu “đợi một chút” mãi mãi không thoát ra được nữa.

Ngoài cửa, gió thu hiu hiu thổi, làm bóng cây đong đưa như bầy bướm nhảy múa dưới ánh trăng.

Còn ta và Phó Mặc, dưới sự phù hộ của Huệ phi nương nương, cuối cùng cũng được ở bên nhau, mãi mãi viên mãn.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.