Lời Thanh Hằng không sai.
Đợi đến khi thân thể ta hoàn toàn khôi phục, triều cục đã an định.
Tân đế không phải Thái tử, cũng chẳng phải Kỳ vương, mà là Cửu hoàng tử – kẻ bấy lâu nay vô danh không tiếng tăm.
Thân mẫu của tân đế mất sớm, bản thân còn chưa tròn mười sáu, nhiều năm qua luôn âm thầm chịu sự bồi dưỡng từ một thế lực trong bóng tối.
Vài năm sau khi ta gia nhập trung tâm của gia tộc Ôn thị, mới dần hiểu ra rất nhiều điều. Lúc ấy mới thật sự cảm nhận được cục diện mà tầng lớp chấp chính Ôn gia đã bày ra sâu xa nhường nào, hành sự lại xảo diệu đến đâu.
Ôn gia ban đầu phò tá Thái tử, nhưng sau khi nghị luận nhận thấy Thái tử không đủ đảm đương trọng trách, liền chủ động cắt bỏ cánh tay, rút lui khỏi triều chính, từ bỏ tất cả khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, chọn rời khỏi kinh sư đến đất Kiềm.
Thái tử thế yếu, Kỳ vương nổi lên. Hai phe giằng co tạo nên thế cân bằng trong triều.
Lúc Ôn gia lui về, để lại người chủ gia tộc tưởng chừng mờ nhạt nhất, lại cũng là người có năng lực nhất.
Một nữ tử yếu mềm, gánh vác toàn bộ trọng tâm chiến lược.
Ẩn nhẫn suốt bốn năm, cuối cùng phá thế cục, định lại càn khôn.
Hôm tiên đế băng hà, binh lực của Thái tử và Kỳ vương đồng loạt ép cung.
Ôn phi – người ở bên cạnh tiên đế lúc băng hà, quỳ hai gối nơi điện tiền, dâng cao di chiếu.
Nghe tin ngôi vị truyền cho Cửu hoàng tử, Thái tử và Kỳ vương vô cùng chấn động, liền có ý định dùng vũ lực đoạt vị.
Không ngờ phe Thái tử, Tuyên vương và tướng quân họ Quan quay đầu phản lại.
Phía Kỳ vương, tiểu thiếp được sủng ái nhất của hắn mang theo bảy đứa con trai trói trước trận doanh.
Khi Thái tử và Kỳ vương bị áp giải đến Ninh Cổ Tháp, dân chúng chen chúc khắp phố xem náo nhiệt.
Ta cũng có mặt hôm ấy — và bất ngờ gặp lại Thẩm Tri Cẩn.
Nàng ta co ro bên đường, vừa gảy đàn gỗ vừa xin ăn.
Kể từ ngày thành thân, ta không thể đối mặt nàng được nữa.
Nàng giận dữ, không ngừng gào thét với ta, cãi cọ với Kỷ Duệ, khiến ta càng ngày càng phải tránh né.
Sau đó, khi Kỷ Duệ bắt gặp nàng tư thông cùng công tử họ Ngô trong phòng, định la to báo quan, ta ngăn lại, lấy ra toàn bộ năm trăm lượng bạc tích góp suốt mấy năm, thả nàng rời đi.
Nghe nói sau này nàng làm ngoại thất cho Ngô công tử, chẳng rõ vì sao lại lưu lạc đầu đường.
Gặp ta, nàng nghiến răng mắng nhiếc, nói nếu không vì quen biết ta thì đâu bị Ngô công tử lây bệnh.
Ta đưa nàng năm lượng bạc cuối cùng trên người, rồi quay đầu bỏ chạy.
…
Tân đế sau khi lên ngôi, cần mẫn trị quốc, mấy đạo thánh chỉ đầu đều được lòng dân.
Ta biết, trong đó nhất định có công của Thanh Hằng.
Sau ngày ấy, nàng đến thăm ta và nói một tràng, ta nằm mê man trên giường mấy ngày, tỉnh lại thì lòng như mở cánh cửa lớn, đầu óc thanh tỉnh.
Từ đó, ta bắt đầu tận tụy làm một vị quan tốt.
Phụ thân vô cùng mừng rỡ, dốc lòng dùng các mối quan hệ giúp ta thăng tiến trên quan trường.
Ta cũng biết, Thanh Hằng thường hay nhắc đến vài quan viên có thành tích nổi bật trước mặt tân đế, nên càng thêm cẩn trọng, siêng năng, chẳng dám lơ là nửa bước.
Trong lòng chỉ mong, có một ngày nàng sẽ nhắc đến ta và nói:
“Kỷ Tu làm quan, cũng không tệ.”
Những năm sau đó, ta không còn gặp lại Thanh Hằng.
Nghe nói nàng cố tình ẩn danh, sống kín đáo không màng thế sự.
Chỉ có một lần, khi Ôn phi qua đời, ta gặp nàng ngoài cổng cung lúc nàng đang bước lên xe ngựa.
Rõ ràng còn chưa đến ba mươi, vậy mà tóc nàng đã bạc trắng.
Ta đi theo xe đến một ngôi phủ yên tĩnh thanh nhã.
Hậu viện dường như trồng đầy cây du, lá rơi rải rác khắp bức tường ngoài, nhìn rất nên thơ.
Từ đó về sau, ta thường ghé nơi ấy ngồi một lát.
Người đi qua đều ngưỡng mộ hậu viện thanh tĩnh kia.
Chỉ có ta biết…
Nữ tử nơi ấy —
Tay nắm vận mệnh thiên hạ.
Tóc tuy sớm bạc, phong tư vẫn tuyệt diễm.
Vô tình vô nghĩa, nhưng lòng mang thiên hạ.
Tên nàng không từng được ghi vào sử sách.
Song sử sách vẫn đánh giá triều đại mà nàng từng sống:
“Đại Nghiệp triều kéo dài thịnh thế hai trăm năm, trong khoảng ấy thiên hạ yên ổn, quan lại thanh liêm.”
“Biên cương không có binh đao.”
“Bách tính hưởng cảnh thái bình dài lâu.”
[ TOÀN VĂN HOÀN ]