01
“Tri Tri?”
Dòng suy nghĩ rối bời bị Tần Mục kéo về thực tại.
Anh ta thoáng lộ vẻ mất kiên nhẫn, sau đó lại dịu giọng dỗ dành:
“Tri Tri, em ngoan, nghe lời anh, được không?”
“Em cũng biết mà, anh lớn lên nhờ anh trai nuôi dưỡng. Giờ anh ấy gặp chuyện, anh không thể dửng dưng mà tổ chức hôn lễ như không có gì. Chỉ một tháng thôi, một tháng là anh quay về cưới em.”
“Đến lúc đó, anh sẽ cho em một lễ cưới linh đình hơn, được chứ?”
Vừa nói, anh ta vừa chăm chăm nhìn điện thoại.
Rõ ràng là đang sốt ruột.
Còn bình luận thì phản ứng còn dữ dội hơn cả tôi.
【Tổ cha cái đồ cặn bã! Không kiềm chế được dục vọng còn lôi nam phụ làm cái cớ!】
【Tần Thâm thật đáng thương, thầm yêu suốt bảy năm không có kết quả đã đành, giờ còn bị lôi làm lá chắn cho thằng em ngoại tình, nhỡ đâu nữ chính hiểu lầm luôn thì sao?】
【Nghĩ theo góc nhìn nam phụ thật sự nghẹt thở luôn ấy…】
Tần Mục mở WeChat.
Không rõ đọc được gì, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, rồi lại nhanh chóng giấu nụ cười đi.
Sau đó anh đứng dậy.
“Tri Tri, anh vừa nhận được tin, tình hình của anh trai anh nghiêm trọng hơn rồi.”
“Anh phải đi ngay.”
“Một tháng sau, anh nhất định quay về cưới em.”
Tôi nhìn anh ta rất lâu.
Khẽ gật đầu.
“Ừ, đi đi.”
Tần Mục có vẻ chẳng kịp để tâm đến phản ứng của tôi.
Anh ta vội vàng rời đi, đến cả chiếc laptop luôn mang theo cũng bỏ quên.
Máy tính có mật khẩu.
Ngay giây tiếp theo, bình luận như đọc được suy nghĩ trong đầu tôi.
【Mật khẩu là 110606! Vì ngày 6 tháng 11 năm ngoái, Tần Mục và Lâm Nam gặp lại nhau, đêm đó họ làm chuyện ấy tới 6 lần luôn đấy!】
Ngày 6 tháng 11.
Tay tôi khựng lại.
Lập tức nhớ ra—
Đó là ngày đính hôn của tôi và Tần Mục.
Hôm ấy anh ta đến rất muộn.
Quần áo xộc xệch, trên mặt còn có vết cào.
Anh ta nói gì ấy nhỉ?
Gặp một đứa trẻ nổi loạn trên đường, sợ nó xảy ra chuyện nên đã đưa đến đồn cảnh sát.
Quần áo rối bời và vết cào là do đứa trẻ kia gây ra.
Thì ra…
Đứa “trẻ con” nổi loạn đó… hai mươi lăm tuổi.
Chính là bạn gái cũ đầu đời của anh ta.
Lâm Nam.
02
Tôi mở được máy tính.
WeChat của Tần Mục vẫn còn đăng nhập.
Tin nhắn đầu tiên được ghim là từ một tài khoản có hình đại diện là chú mèo con lạ lẫm.
Ghi chú tên: 【Mèo Nhỏ Đáng Yêu】
Tôi bấm vào.
Lập tức hiện ra mấy tấm ảnh mà “Mèo Nhỏ” gửi.
Tai mèo, tất đen ren, trên người chả có mấy miếng vải che chắn – chỉ toàn ren trong suốt, lấp ló vài đường xuân sắc.
Mèo Nhỏ: 【Quá thời hạn rồi đấy.】
Tần Mục trả lời: 【Súng đã lên đạn rồi, đêm nay đừng mơ xuống giường.】
Tim tôi bắt đầu loạn nhịp.
Ngay sau đó.
WeChat tự động đăng xuất.
Tần Mục gọi điện đến.
“Tri Tri, anh bỏ quên máy tính ở nhà em rồi, em có xem gì trong đó không?”
Giọng dò xét lộ liễu.
Tôi kìm nén cơn buồn nôn, bình thản đáp: “Vậy à? Em không để ý. Anh cần em gửi lại cho không?”
“Không cần đâu, anh chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, toàn tài liệu công việc thôi, chả có gì hay ho cả.”
“Ừ.”
“Tri Tri, anh thật sự không nỡ rời xa em đâu, vừa ra khỏi nhà em là anh đã nhớ em rồi… Anh chỉ mong được cưới em ngay bây giờ, nhưng mà không thể.”
Giọng anh ta vẫn dịu dàng, đắm đuối như mọi khi.
Nhưng giờ tôi nghe mà chỉ thấy buồn nôn.
Một cơn buồn nôn từ sâu trong ruột gan.
Tôi không có tâm trạng chơi trò tình cảm giả tạo với anh ta nữa.
Tắt máy, vứt điện thoại xuống sofa.
Nghĩ một lúc, tôi nhắn tin cho mẹ.
【Mẹ ơi, con không muốn cưới Tần Mục nữa, được không ạ?】
Rồi tôi mệt mỏi ngả người xuống sofa.
Đầu óc rối bời như tơ vò.
Hôn lễ này… không thể tiếp tục được nữa.
Tôi bị ám ảnh sự sạch sẽ.
Đặc biệt là trong chuyện tình cảm.
Nhưng lễ cưới đã định.
Giờ hủy đột ngột, khó mà thu xếp ổn thỏa.
Mẹ tôi gọi lại rất nhanh.
“Tri Tri, cưới xin không phải chuyện riêng của con.”
“Thiệp đã phát ra rồi, mẹ không cần biết lý do gì, nửa tháng nữa hôn lễ vẫn phải diễn ra như kế hoạch.”
“Không muốn cưới Tần Mục? Được thôi, miễn là con tìm được người giỏi hơn cậu ta.”
Tôi im lặng nghe mẹ trách mắng, chỉ nói một câu.
“Nhưng… Tần Mục đã ngoại tình rồi.”
Mẹ tôi im lặng vài giây, làm như không nghe thấy.
“Tri Tri, nhà mình thuộc dạng nào con biết mà – thể diện là quan trọng nhất.”
Thể diện.
Quả nhiên.
Tôi bật cười khẽ: “Con hiểu rồi.”
Bình luận bắt đầu nổi lên ầm ầm.
【Nữ chính đáng thương quá, cả đời bị gia đình trói buộc bởi hai chữ “thể diện”, ngay cả cưới ai cũng không được tự quyết.】
【Nữ chính ơi, hay là nhìn sang Tần Thâm đi? Anh ấy yêu cô đến phát điên luôn rồi…】
【Đúng thế, nhà họ Hứa cần thể diện mà! Mà Tần Thâm lại là người thừa kế Tần gia, cưới anh ấy chẳng phải còn thể diện hơn gả cho thằng ăn chơi Tần Mục à?】
Tần Thâm…
Tôi cụp mắt xuống.
Hình như, cũng chẳng còn con đường nào khác để đi nữa.
03
Tôi gọi cho Tần Thâm.
Anh ấy bắt máy ngay lập tức.
“Tri Tri?”
Giọng khàn khàn, mang theo mệt mỏi.
Bình luận:
【Á á á á! Gì thế này?! Nữ chính gọi cho nam phụ sao?! Trời ơi cái couple “tà đạo” tôi thích chẳng lẽ sắp thành thật rồi à?!】
【Ai hiểu cho tôi đây! Tần Thâm đang công tác nước ngoài đấy! Giờ là ba giờ sáng bên đó! Ba giờ sáng mà vẫn bắt máy ngay lập tức, ai hiểu độ khẩn cấp này?】
【Có ai để ý không? Mỗi lần Tần Thâm gọi tên nữ chính đều rất… ướt át… Dù ngoài mặt chấp nhận thực tại, nhưng khi nói chuyện với cô ấy thì vẫn không giấu được tình cảm…】
【Ướt át là đúng rồi, vì mỗi đêm anh ấy đều gọi tên cô ấy mà “an ủi bản thân” đấy…】
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Đám bình luận này thật sự quá nhiệt tình rồi…
Những lời này… thật sự được kiểm duyệt sao?
“Tri Tri,” Tần Thâm lại lên tiếng, “sao đột nhiên gọi cho anh vậy? Có chuyện gì à?”
Tim tôi vốn đang hỗn loạn, dần bình ổn trở lại.
Tôi khẽ nhắm mắt.
“Ừ, có chuyện thật.”
“Anh đang công tác ở nước ngoài, tạm thời chưa thể về xử lý được. Nếu em không ngại thì… thư ký của anh có thể—”
“Không được.” Tôi ngắt lời anh. “Chuyện này, chỉ có thể do anh đích thân giúp em.”
Không đợi anh đáp lại, tôi nói tiếp:
“Em trai anh đang định bỏ trốn khỏi hôn lễ.”
“Có lẽ… anh có thể ra mặt giúp em, anh à?”
【Aaaaaa! Trời ơi, cái couple lệch chuẩn tui đẩy thuyền thật sự thành rồi!!!】
【Tôi không hoa mắt đấy chứ?! Nữ chính sắp cưới nam phụ?!】
Đầu dây bên kia, hô hấp của Tần Thâm đột nhiên trở nên dồn dập.
“Ra mặt… là sao?”
Tôi ngừng một chút, chậm rãi nói: “Về nước, kết hôn với em.”
Không gian bỗng chốc yên ắng.
Chỉ còn tiếng thở gấp gáp bên tai chứng minh anh vẫn chưa cúp máy.
Trước khi tôi chủ động dập máy, cuối cùng anh cũng lên tiếng:
“Chờ anh.”