4
Sau chặng đường dài, tôi ngồi trên máy bay suốt cả đêm.
Xuống sân bay, người đến đón tôi không phải anh trai, mà là bạn thân chí cốt của anh trai – Cố Thần Phong.
Nghe nói anh ấy và anh trai tôi lớn lên cùng nhau, thân đến mức “mặc chung một chiếc quần”.
Thậm chí còn có lời đồn, anh ấy và anh trai tôi có mối quan hệ mờ ám, âm thầm đơn phương yêu anh tôi nữa cơ.
Vậy nên tôi giữ thái độ đề phòng, lịch sự nở nụ cười. “Lâu quá không gặp, anh Thần Phong.”
Anh ấy có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt điển trai, ăn mặc thoải mái với áo thun và quần jeans. Nụ cười sảng khoái trên gương mặt anh, giống hệt như tiết trời nơi này – ấm áp dễ chịu.
“Anh trai em đột xuất ra ngoài bàn chuyện làm ăn, nhờ anh tới đón em.” Anh đưa tay đón lấy vali của tôi, vỗ nhẹ: “Lên xe nhé?”
“Em không còn là con nít nữa đâu.”
Cố Thần Phong lớn hơn tôi 5 tuổi, trước kia hay đến nhà chơi, rất thích kéo tôi ngồi lên vali rồi chạy vòng quanh khắp phòng.
Anh huýt sáo, quăng vali lên xe, chở tôi đến chỗ ở.
Thời tiết ở nơi này luôn ổn định quanh mức 21°C, cực kỳ dễ chịu.
Chiếc mui trần màu đỏ nổi bật của anh vang lên tiếng nhạc chát chúa, khiến cả không gian rung động.
Nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, gió ấm thổi qua xua tan hết mỏi mệt và băng giá mang từ Hải Thành theo.
Tôi bắt đầu có thiện cảm với nơi này.
“Nhà của anh trai em đang sửa, mấy hôm tới em chịu khó ở tạm nhà anh. Phòng đã dọn dẹp xong rồi, tầng trên rẽ phải phòng thứ hai, đối diện phòng anh.”
Phòng ở vị trí rất đẹp, có một ô cửa kính sát đất thật lớn. Chỉ là cách bài trí… khó mà khen nổi.
Toàn bộ là màu hồng phấn. Chuẩn gu thẩm mỹ “thẳng nam” điển hình.
Tôi mệt rã rời, chỉ sắp xếp qua loa rồi ngả lưng ngủ bù. Trong mơ, tôi quay lại ngày đầu tiên gặp Lục Nghiễn hồi trung học.
Hắn nghiêng người dựa vào bệ cửa sổ, đeo tai nghe đọc sách. Gió ngoài cửa lùa vào, làm lay động cả hàng cây, cả mái tóc hắn, cả vạt áo trắng tinh khôi. Cảnh tượng ấy như một thước phim điện ảnh.
Mấy cô gái thi nhau cá cược xem ai dám tỏ tình trước. Tôi không nghĩ ngợi gì, bước đến.
“Lục Nghiễn, tôi thích cậu.”
Hắn ngước mắt nhìn tôi, khoé môi nhếch lên đầy chế giễu: “Tô Nhiễm, cậu bị ngốc à?”
Tôi choàng tỉnh. Trong mơ mà cũng thấy xấu hổ chết đi được, hồi đó tôi gan thật. Tôi nhớ rõ hôm ấy hắn chỉ cười nhạt đầy mỉa mai, chẳng buồn đáp lời.
Tiếng Cố Thần Phong vọng từ ngoài cửa vào: “Tô Nhiễm, em là heo đấy à? Ngủ suốt một ngày một đêm rồi, heo còn thua em đấy, mau dậy ăn cơm!”
Cơm là do Cố Thần Phong nấu, tay nghề cực kỳ đỉnh. Trước đây anh ấy nổi tiếng lắm.
Ăn ở nhà hàng không hài lòng, liền mở luôn một tiệm riêng.
Thích chơi trống, liền lập cả ban nhạc.
Yêu thích đá quý, liền xách ba lô vào núi sâu, đến mức phải gọi trực thăng cứu hộ.
Đang học đại học thì bỏ ngang đi đua xe.
Những việc “ngông nghênh” kiểu này kể không xuể. Gia đình cuối cùng cũng chịu không nổi, tống anh ra nước ngoài rèn luyện.
Biết anh trai tôi ở đây, anh ấy liền chuyển chi nhánh về cùng.
Khi đó cả nhà tôi lo sốt vó, sợ cành cây độc nhất của nhà họ Tô bị anh ấy “làm hỏng”.
Tôi thì lại ghen tị với anh ấy. Cuộc sống như thế, chắc chẳng có điều gì phải hối tiếc.
“Anh Thần Phong, mấy năm nay anh bận gì thế?” – Tôi tò mò hỏi.
“Làm ăn.” – Anh đáp, mắt không buồn liếc.
“Thế còn em đến đây làm gì?”
“Học kinh doanh với anh trai em.”
Trò chuyện mà cứ như hỏi xoáy đáp xoay vậy.
Anh nhíu mày suy nghĩ, rồi nghiêm túc nói: “Anh trai em không có ở đây, vậy em theo anh học trước đi.”
5
Tôi bắt đầu học làm ăn từ một kẻ từng ăn chơi trác táng. Sự thật chứng minh, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Người từng ham chơi lúc nhỏ, lớn lên mà nghiêm túc thì quả là đáng sợ.
Tôi bắt đầu làm từ vị trí trợ lý nhỏ bên cạnh Cố Thần Phong. Chủ yếu là pha trà, rót nước, photo tài liệu.
Thật có lỗi với tấm bằng tốt nghiệp long lanh của tôi.
Thư ký mới trong phòng trang điểm cực đậm, cổ áo kéo sâu, giật lấy ly cà phê từ tay tôi rồi mang vào phòng tổng giám đốc.
“Giám đốc Cố, cà phê của ngài.”
Cố Thần Phong chẳng buồn ngẩng đầu: “Trước khi dội cà phê vào người tôi, tốt nhất nên nhắc nhở bản thân một chút. Bộ vest và đôi giày trên người tôi tổng cộng 230,000, đều may thủ công, mất ba tháng để hoàn thành. Cô chắc mình đủ tiền đền chứ?”
Cô nàng trợ lý lặng lẽ thu chân lại, lúc đặt cà phê xuống bàn còn cố tình cúi gập người.
Cố Thần Phong rút khăn tay che mũi miệng: “Cô xịt thuốc độc đấy à? Mùi này nồng đến mức khiến bệnh viêm mũi tôi tái phát luôn rồi.”
Cô ta khóc ràn rụa chạy ra khỏi phòng, lớp trang điểm lem nhem cả mặt.
Tôi đứng ngoài cửa muốn cười mà không dám, nghẹn đến phát hoảng.
“Trợ lý Tô, đợt quân sự hồi đại học được huấn luyện ổn ghê.”
Tôi khựng lại, không biết nên đáp thế nào: “Tạm được thôi ạ, cảm ơn Giám đốc Cố đã khen.”
“Đứng nghiêm giỏi như vậy, có muốn điều qua phòng an ninh không?”
“Không không!”
“Vậy còn không mau vào đây?”
Tôi muốn gọi cho anh trai, hỏi mấy năm nay Cố Thần Phong đã trải qua chuyện gì mà miệng độc thế này.
Anh ngồi bắt chéo chân, những ngón tay dài gõ nhịp lên bàn phím, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn màn hình, môi mỏng khẽ cong lên.
“Bản báo cáo quý này là em viết?”
Tôi nơm nớp lo sợ: “Dạ đúng, Giám đốc Cố.”
“Cũng được đấy.” – Anh gật đầu.
Tôi mừng rỡ, vội nịnh nọt: “Cảm ơn Giám đốc Cố, em sẽ cố gắng hơn nữa!”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi: “Viết như ‘Hồng Lâu Mộng’ vậy đó. Viết lại. Trước khi tan ca phải nộp cho tôi.”
Tim tôi như vỡ vụn. Nhưng tôi đâu phải kiểu người dễ đầu hàng. Chỉ là một bản báo cáo thôi mà, chẳng lẽ còn khó hơn nhịn tiểu?
Thế là tôi cặm cụi viết đến tận 10 giờ đêm.
“Viết xong chưa? Em viết mà khiến tôi đói luôn rồi đấy.” – Cố Thần Phong ngồi bên cạnh lầu bầu.
Tôi ngồi trên ghế da cao cấp trong phòng giám đốc, như thể đang ngồi trên bàn chông.
Một tiếng sau, đồ ăn anh đặt cũng giao tới.
“Ăn xong rồi viết tiếp, tôi thấy em chắc cũng chẳng thể viết xong ngay đâu, chậm tí cũng chẳng sao.”
Có ai có thể gọi người đến làm anh câm luôn không? Đáng ghét chết đi được.
6
Lúc về đến nhà thì trời đã gần sáng. Tôi chỉ kịp rửa mặt qua loa rồi ngã lăn ra giường ngủ.
Dạo gần đây, công việc gần như bòn rút toàn bộ thời gian của tôi. Tôi đã rất lâu rồi không còn mơ mộng gì.
Ngủ được nửa chừng, lờ mờ nghe thấy tiếng điện thoại. Là luật sư mà tôi đã ủy thác trước khi ra nước ngoài gọi đến.
“Tô tiểu thư, Diêu Lạc Lạc từ chối bồi thường. Nhưng anh Lục đồng ý thay cô ta chi trả, với điều kiện cô phải đích thân gặp anh ấy.”
Giờ thì muốn gặp tôi rồi à? Không hiểu rốt cuộc hắn ta đang giở trò gì.
“Tôi thiếu tiền sao? Anh đi nói với họ, nếu không bồi thường, tôi sẽ kiện Diêu Lạc Lạc tội cố ý phá hoại tài sản người khác. Bảo họ tự cân nhắc.”
Cúp máy, cơn buồn ngủ cũng bay sạch. Tôi xuống nhà lấy ly nước, thấy đèn phòng ăn vẫn còn sáng.
“Hù chết tôi rồi.” Quả thực bị giật mình. Là Cố Thần Phong, đang ngồi ngay ngắn làm việc.
“Có tật giật mình mới sợ.” Tôi âm thầm cằn nhằn trong lòng.
Cầm ly nước, tôi bước tới bên anh.
“Ủa, anh đang sửa bản báo cáo quý của em à?”
Cố Thần Phong lắc đầu, bất lực nói: “Phải đưa cho cổ đông xem đấy. Anh sợ họ tưởng công ty sắp phá sản, rồi bị dọa phát bệnh tim thì khổ.”
Thật muốn nhào tới xé nát anh ta. Nhưng người đang sống nhờ nhà người ta, không thể không cúi đầu.
Lúc quay người, tôi bước hụt chân. Thế là… ngồi thẳng xuống đùi anh ta. Môi tôi lướt qua má anh. Phần thân trên thì áp chặt vào ngực anh.
Một nam một nữ, cùng ở trong một không gian kín như vậy, tình huống lại mờ ám quá mức. Càng chết hơn là… vị trí tôi ngồi, không thể nói là không nhạy cảm.
Ánh mắt anh dừng lại nơi bờ môi tôi, lồng ngực phập phồng rõ rệt.
Tôi còn có thể nghe được cả nhịp tim anh đập, xen lẫn mùi nước cạo râu mát lạnh.
“May mà không làm đổ nước.” Tôi vội vàng viện lý do đứng dậy, bàn tay anh vẫn còn đặt bên eo tôi.
“Bằng phẳng thế mà cũng vấp, phục em luôn.” Anh thu tay lại, quay đầu đi chỗ khác, các ngón tay gõ loạn trên bàn phím.
“Ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon. Em lên phòng trước đây.” Tôi cuống quýt chạy lên lầu.
Không biết có phải ảo giác không, mà cứ có cảm giác phía sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo tôi.
Sáng hôm sau, Cố Thần Phong xuống nhà ăn sáng với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.
“Giám đốc Cố, tối qua anh cày đêm hả?” Tôi hơi ngạc nhiên, bản báo cáo đó đối với anh cũng khó khăn vậy sao?
“Ở nhà thì gọi là anh thôi.”
Tôi cúi đầu ăn sáng, nhìn dáng vẻ của anh mà muốn bật cười. Cố Thần Phong hôm đó đeo kính râm đến công ty.
Trong phòng pha trà, mọi người vây quanh tôi hóng chuyện.
“Cô Tô, hôm nay Giám đốc Cố bị gì thế?”
“Chắc chỉ là muốn đổi phong cách.” Tôi mở miệng bịa đại.