Hôn Lễ Của Anh

Chương cuối



10

Anh trai tôi cuối cùng cũng trở về. Bao năm qua, chỉ đến Tết mới được gặp anh một lần. Tôi vui vẻ thu dọn hành lý, theo anh về nhà.

Lúc chia tay, Cố Thần Phong đứng ở cửa, trong mắt lộ rõ vẻ cô đơn.

Trên xe, anh trai tôi không nhịn được hỏi: “Em với Lục Nghiễn rốt cuộc là sao vậy? Cậu ta không chỉ đến nhà tìm bố mẹ hỏi tung tích của em, mà còn tìm đến cả anh.”

“Không sao cả, chia tay rồi.” Tôi cười khổ, không nhắc đến chuyện Lục Nghiễn từng tìm đến chỗ tôi.

Nếu để anh trai biết, chắc chắn sẽ nổi giận.

“Nghe nói dạo này cậu ta sống không tốt. Nhà họ Lục không công nhận vị hôn thê kia, cô ta chẳng biết bị ai xúi giục, dám công khai phản đối với truyền thông, khiến nhà họ Lục hoàn toàn mất mặt. Bây giờ ở bên ngoài là chấp nhận, nhưng thực chất là bị quản thúc, không chút tự do, tương lai chắc còn khổ nữa.”

Có lẽ giờ Lục Nghiễn mới nhìn rõ bộ mặt thật của Diêu Lạc Lạc, nhưng đã quá muộn rồi. Còn Diêu Lạc Lạc, mọi thứ là do cô ta tự chọn.

“Bố mẹ nhà họ Lục cũng tìm đến nhà mình mấy lần, muốn cứu vãn mọi chuyện. Nhưng bố mẹ đã từ chối, bảo rằng con cái nhà họ Tô không thể sống mãi trong tủi thân được.” Anh trai tôi nhìn tôi, trong mắt là sự xót xa.

“Lúc trước không biết em bị hỏng chỗ nào, lại đi thích cái tên Lục Nghiễn ấy. Mỗi lần bị ấm ức quay về nhà khóc, bố mẹ đều đau lòng, vậy mà em vẫn chẳng buông được.”

Nghe anh nói vậy, tôi chỉ muốn tự tát mình hai cái.

“Anh yên tâm, sau này sẽ không như thế nữa.”

Anh trai tôi gật đầu hài lòng, đưa tay xoa đầu tôi như lúc còn nhỏ.

“Thời gian vừa rồi ở chỗ Thần Phong học được gì rồi?”

Kiểm tra bài tập rồi đây. Nếu kể chuyện rót trà pha nước, photo tài liệu, ăn chơi bằng tiền công ty thì trông tôi quá vô dụng.

“Viết báo cáo.”

Anh trai tôi bật cười: “Báo cáo của thằng đó còn là do anh dạy nó đấy.”

Tự nhiên tôi bắt đầu lo lắng thật rồi. Anh tôi là kiểu chững chạc trưởng thành, chẳng lẽ… thật sự cong?

“Giờ anh về rồi, em cũng về công ty đi! Muốn học gì, anh dạy tận tay.”

Không cần suy nghĩ, tôi từ chối ngay: “Anh à, làm gì cũng phải có đầu có cuối. Em học được nhiều thứ từ anh Thần Phong, giờ mới vừa nắm được một chút, để em ở lại thêm thời gian nữa.”

Cố Thần Phong ở trước mắt tôi thì đừng hòng có cơ hội tiếp cận anh trai tôi!

Anh tôi cười càng lúc càng tươi, xúc động nói: “Cô em gái kiêu kỳ ương bướng của anh, cuối cùng cũng lớn thật rồi.”

Sáng hôm sau, Cố Thần Phong dọn vào ở nhà anh tôi.

“Nhà Thần Phong bị lợn rừng phá, đang sửa chữa, thời gian này sẽ ở đây.”

Trùng hợp? Hay là cố ý?

Khoé miệng Cố Thần Phong cong đến mức gần như không giấu nổi nụ cười.

Anh trai tôi sắp 30 tuổi rồi, còn chưa có bạn gái. Tuyệt đối không thể để Cố Thần Phong nhanh chân đến trước.

“Tốt thôi, cho anh Thần Phong ở phòng đối diện với em.”

Chế độ ‘Tô theo dõi’ chính thức khởi động. Tôi không tin 24 giờ giám sát mà còn không canh được anh ta.

11

Sắp đến Tết, ba chúng tôi cùng về nước.

Cố Thần Phong đặc biệt chuẩn bị cho tôi một chiếc áo lông vũ dài đến mắt cá chân, nói là loại anh mặc khi leo núi Himalaya.

Tôi sợ lạnh, gần như không bước chân ra khỏi nhà. Anh trai thì bận cùng bố mẹ đi thăm bà con họ hàng, Cố Thần Phong liền đến rủ tôi chơi.

Gần đây anh bị ép đi xem mắt. Kết quả, lần nào cũng vậy, mới mở miệng đã khiến đối phương chạy mất.

“Anh Thần Phong à, em không phải nói anh, tuổi này rồi thì cũng nên nghiêm túc tìm ai đó, lập gia đình đi chứ.”

Anh gật đầu, đặt một lá ‘tiểu hoàng’ xuống, chặt cây đôi của tôi. 

“Không muốn.”

Anh giơ giơ bài, còn thả cả chuỗi số điện thoại xuống.

Tôi lật bài đuổi theo. 

“Anh thích kiểu con gái như thế nào? Hôm nào gặp được người phù hợp em giúp anh để ý.”

Anh gật đầu, rồi không thương tiếc đánh thẳng vào ‘bom’ của tôi.

Còn chơi thế nào nữa? Tôi quăng bài, chui vào sofa làm ngơ.

“Anh thế này, cô nào mà ưng nổi?” – Tôi lắc đầu, trách móc. Thật là không biết thương hoa tiếc ngọc.

“Dù sao anh cũng chẳng hứng thú với mấy người đó.” – Anh nhếch môi, tỏ rõ khinh thường.

Tôi nghe thế, lập tức bật dậy.

Trước giờ dưới sự giám sát nghiêm ngặt của tôi, anh ta rất ít khi tiếp xúc riêng với anh trai tôi. Tưởng cảm tình phai nhạt rồi chứ, ai ngờ vẫn còn ôm mộng.

“Anh mà dám có hứng thú với anh trai tôi thì cũng đừng mong! Bố mẹ tôi còn chưa lên tiếng, tôi là người đầu tiên phản đối!”

Cố Thần Phong tròn mắt nhìn tôi, mắt xếp thành ba tầng mí.

“Tôi thích anh trai em cái gì chứ, người tôi để ý là em cơ mà.”

Bốn mắt nhìn nhau. Thời gian như ngưng lại.

Thì ra chẳng có ai giống tôi… Vì tôi chính là “người ấy”.

Tôi ngại muốn chết, tim còn đập nhanh nữa.

“Em đừng nói là chẳng cảm nhận được gì nhé?” Anh nhìn tôi đầy mong đợi.

Tôi suy nghĩ nghiêm túc. Sự quan tâm tỉ mỉ của anh bấy lâu, tôi cứ tưởng là ‘yêu ai yêu cả đường đi lối về’.

Nếu giờ nói thật, không biết có bị anh chửi ngược không. Đúng lúc tôi không biết trả lời ra sao, điện thoại reo lên.

Tôi không nhìn số gọi mà cứ thế nghe máy.

“Tô Nhiễm, A Nghiễn uống rượu đến thủng dạ dày, đang ở bệnh viện, em có thể tới thăm cậu ấy không?” Giọng Giang Viễn vang lên, Cố Thần Phong cũng nghe thấy.

“Cậu ấy không phối hợp điều trị, nếu không thì đã chẳng phải nhờ đến em.”

“Tìm nhầm người rồi, có bệnh thì tìm bác sĩ.” Tôi lạnh giọng, dứt khoát tắt máy. Sớm biết là anh ta, tôi đã chẳng nghe.

Cố Thần Phong dò hỏi: “Không đi à?”

“Liên quan gì đến anh?” – Tôi lườm.

Anh ra vẻ thất vọng, nhưng nhìn qua lại đầy đắc ý.

“Đáng tiếc thật đấy. Không thì em sắp được trải nghiệm cảm giác: ‘người cũ chết sớm, người mới tuyệt vời’ rồi.”

“Đừng có mà nói vớ vẩn, tôi chưa đồng ý gì đâu nhé!”

Tôi đuổi theo đập anh một cái, không ngờ trượt chân vì mấy quân bài trên sàn, cả người ngã vào người anh. Ký ức lần chạm môi không rõ ràng lần trước lại ập về.

Hôm sau, anh đi làm với đôi mắt gấu trúc, chẳng lẽ là kích động đến mất ngủ?

Anh ôm tôi chặt hơn, mặt dày khoe: “Miệng em không nói, nhưng hành động đã cho anh biết – em đã mê đắm anh rồi, không dứt ra nổi đâu.”

“Tôi muốn nhổ cái lưỡi anh ra.”

Kết quả là… tôi bị anh hôn sâu.

Hôn đến mức… Cả chân cũng mềm nhũn.

12

Chúng tôi chính thức thành đôi. Tết năm ấy, hai bên gia đình cùng ngồi lại ăn bữa cơm tất niên.

Miệng lưỡi sắc bén từng khiến người khác cứng họng của Cố Thần Phong, nay lại biến thành ngọt ngào như rót mật, không phân biệt thời điểm hay hoàn cảnh, cứ thế mà liên tục tung chiêu.

Bố mẹ tôi sau khi xác định người anh ấy nhắm đến không phải anh trai tôi mà là tôi, liền thay đổi 180 độ, nhìn anh như con rể quý báu trời ban.

Hào hứng nhất vẫn là bố mẹ anh ấy. Đứa con trai trái nết suốt nửa đời người, từng nghĩ chắc sẽ sống độc thân đến già, không ngờ lại tìm được một nàng dâu tốt như tôi. Quà cáp nhận đến mỏi tay, năm mới năm ấy thật sự đúng nghĩa trọn vẹn và đủ đầy.

Chỉ có anh trai tôi là vẫn giữ thái độ bình thản, ánh mắt khi nhìn Cố Thần Phong mang theo chút soi xét của nhà ngoại.

“Anh à, anh phát hiện ra Cố Thần Phong có ý với em từ khi nào vậy?”

“Nhớ lần đầu cậu ta đến nhà mình không? Lúc đó em mới học tiểu học.”

Biến thái!

Mà hồi đó, anh tôi chẳng bao giờ chịu chơi với tôi, chỉ có Cố Thần Phong đến là kéo vali chở tôi chạy vòng quanh nhà, thậm chí còn cho tôi cưỡi lên lưng làm ngựa.

“Sinh nhật 18 tuổi của em, cậu ta chuẩn bị một món quà định tặng. Nhưng hôm đó em giận Lục Nghiễn, nhốt mình trong phòng không ra, nên không trao được.”

“Món gì vậy?” – Tôi ngạc nhiên, tim bắt đầu đập loạn.

“Cậu ta vào rừng tìm một hòn đá, thực ra là một mảnh thiên thạch. Cậu ta nói muốn tặng em một ngôi sao.”

Lời nói đùa năm ấy của tôi, anh ấy lại coi là thật. Thậm chí suýt nữa mất mạng.

Tim tôi như bị đánh trúng, lan tỏa thành vô vàn rung động.

Anh trai tôi vỗ nhẹ vai tôi, nụ cười ấm áp như nắng xuân: “Cậu ta đợi em bao nhiêu năm rồi. Biết em định ra nước ngoài, còn vừa sụt sùi vừa khóc lóc năn nỉ anh tạo cơ hội cho hai đứa. Anh biết làm sao giờ? Đành nhận luôn cái ‘thương vụ’ mà cậu ta dâng đến tận cửa thôi.”

“Anh cũng độc miệng thật đấy!” – Quả nhiên, người bên cạnh Cố Thần Phong đều không phải dạng vừa.

Đúng 12 giờ đêm, giao thừa chuyển giao sang năm mới. Màn pháo hoa lớn nhất, đẹp nhất ở Hải Thành là do Cố Thần Phong bắn vì tôi.

Pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên bầu trời, xếp thành tên tôi, phía sau còn thêm một mũi tên xuyên tim. Gu thẩm mỹ của thẳng nam, tôi thật sự khó mà khen nổi.

Tưởng thế là xong, ai ngờ tôi lại đánh giá thấp sức sáng tạo và độ điên rồ của anh ấy.

Pháo hoa vừa hết, hàng ngàn chiếc drone lập tức bay lên không trung.

Chúng xếp thành từng bức hình – là những nơi Cố Thần Phong từng đặt chân.

Có núi cao, có biển sâu, anh ấy cười toe toét, giơ vật gì đó trong tay chụp hình.

Tôi biết, đó chính là “ngôi sao” mà năm tôi 18 tuổi anh định tặng.

Đội hình drone đổi dạng liên tục, cuối cùng xếp thành dòng chữ: 

【Anh muốn đưa em đi ngắm sao trời và biển lớn】

【Tô Nhiễm, tình yêu của anh】

Hu hu hu… đúng là quê chết đi được. Nhưng… thật sự cảm động vô cùng.

13

Từ lúc xác định mối quan hệ đến khi kết hôn, chúng tôi chỉ mất chưa đến một năm.

Cố Thần Phong nói, anh ấy đã chờ hơn mười năm rồi, đủ lắm rồi. Giờ ngủ cũng chỉ mơ cách cưới được tôi về.

Ngày cưới, bố mẹ của Lục Nghiễn cũng đến.

Mẹ anh ấy nắm lấy tay tôi, mắt đỏ hoe: “Nhiễm Nhiễm, là nhà họ Lục chúng ta không có phúc.”

Sau này tôi mới biết, Diêu Lạc Lạc trốn khỏi sự giám sát, để trả thù nhà họ Lục mà bán thông tin công ty cho đối thủ.

Cuối cùng cô ta loạng choạng bước vào tù.

Nhà họ Lục cũng vì vậy mà tổn thất nặng nề, không còn oai phong như xưa.

Khi tôi và Cố Thần Phong đứng trên sân khấu trao nhẫn cho nhau, tôi thoáng thấy giữa đám đông có một người rất giống Lục Nghiễn.

Hắn mặc sơ mi trắng, giống hệt hôm tôi tỏ tình. Chỉ tiếc là—cảnh còn người mất.

Tôi hy vọng hắn hiểu rằng: Có những thứ, một khi bỏ lỡ… là cả đời cũng không lấy lại được.

Người ta rồi cũng sẽ thay đổi. Không ai mãi đứng yên một chỗ, chờ đợi phía sau.

Cố Thần Phong ôm eo tôi, cúi xuống hôn, còn cắn nhẹ môi tôi một cái.

“Tập trung chút đi, tình yêu của anh.”

Tôi đỏ mặt, dạo gần đây chiêu trò của anh càng lúc càng bạo dạn. 

Kết thúc hôn lễ, chúng tôi lập tức ra sân bay. Anh muốn đưa tôi đi ngắm “sao trời và biển lớn”, hành trình đã sắp xếp xong xuôi.

Hai bên gia đình lo anh lại dắt tôi vào rừng sâu núi hiểm, liền họp bàn mấy ngày liền để duyệt lại lịch trình, thấy không vấn đề gì mới chịu đồng ý.

“Nhiễm Nhiễm, véo anh một cái đi, anh thấy mình như đang nằm mơ.”

Tôi tựa vào vai anh, khẽ hôn lên má: “Vậy tỉnh chưa?”

Mắt anh tối lại, cúi xuống hôn lên môi tôi, bàn tay giữ sau đầu, càng lúc càng sâu.

“Nhiễm Nhiễm, em biết điều anh hối hận nhất là gì không?”

Tôi bị anh hôn đến mức thở không ra hơi, chỉ có thể lắc đầu. Người như anh, chuyện gì cũng dám làm, còn gì để tiếc nuối?

Anh nhìn tôi đầy yêu thương: “Điều khiến anh hối hận nhất… là năm em 18 tuổi, anh đã không tỏ tình.”

Anh thở dài: “Nếu lúc đó anh dũng cảm hơn chút, thì người khác còn cơ hội chen vào sao? Giờ anh phải bù lại, yêu em nhiều hơn để bù cho những năm đã lỡ.”

Tôi cười, nép sâu vào lòng anh, cảm thấy hạnh phúc chẳng cần tìm đâu xa.

Biển người mênh mông, ai đến rồi ai rời đi, người ở lại—mới chính là định mệnh.

“Nhiễm Nhiễm, dạo này anh chăm tập tạ lắm, thể lực tuyệt vời, em cứ yên tâm nhé.” Anh ghé tai tôi thì thầm.

Tôi mặt đỏ tía tai.

Ai nói anh là thẳng nam cơ chứ? Chẳng qua… chỉ là khai thông hơi muộn mà thôi.

Ngoại truyện

Nghe nói Tô Nhiễm chia tay rồi, tôi lập tức tự thưởng cho mình nửa ngày nghỉ. Vừa để ăn mừng, vừa để nghĩ cách tìm một lý do hợp lý quay về nước… lừa cô ấy về luôn cho tiện.

Lại nghe nói cô ấy sắp sang đây, tôi cầm theo hợp đồng, trực tiếp đi tìm anh trai cô ấy đàm phán.

Anh trai cô ấy là một tên cuồng em gái chính hiệu. Trước kia phát hiện tôi có tình cảm với em gái anh ta, đã móc mỉa tôi không biết bao nhiêu lần.

Cái mồm độc địa của tôi, chính là nhờ những năm tháng bị vùi dập ấy tích luỹ mà thành. Bị đập cho lên bờ xuống ruộng bao lần, vẫn kiên trì bò dậy, cuối cùng đạt được đại thành tựu.

May mà anh ta là một người làm ăn, có máu kiếm tiền.

Tôi giữ cô ấy bên mình, chăm sóc tỉ mỉ từng chút một, chính là mô hình “hệ thống nuôi dưỡng người yêu”.

Tưởng đâu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, ai ngờ cô ấy lại tưởng tôi… thích anh trai cô ấy.

Sao lại có thể gán ghép hai đứa tôi vào với nhau? Là muốn xem thử ai đầu độc ai chết trước à?

Sau này tôi mới biết, không chỉ riêng cô ấy nghĩ thế. Trí tưởng tượng của thiên hạ quả thực… bay cao bay xa.

Tôi bắt đầu tăng tốc, chỉnh đốn lại dư luận. Tình yêu của tôi—phải để cả thế giới thấy.

Cô ấy lại nói tôi phèn. Không sao, phèn chính là nghệ thuật đỉnh cao.

Chẳng ai nỡ làm khó một tấm chân tình đang cháy bỏng cả. Trừ tên ngốc Lục Nghiễn kia ra.

Nhưng giờ mấy chuyện đó cũng không còn quan trọng.

Ngôi sao của tôi đã về nhà.

Tuần trăng mật của chúng tôi kéo dài suốt ba tháng. Tôi ngày càng yêu cô ấy nhiều hơn.

Sáng nay, tôi còn không quên lời khen ngợi đầy nhiệt huyết chú chủ quầy bánh kếp ngoài cửa.

“Người anh rể cả” của tôi hôm nay lại tiếp tục giục tôi kiếm tiền nhanh lên, đừng để em gái anh ta chịu thiệt.

Không cần anh ta nhắc, tôi cũng biết rõ—vật chất quyết định kiến trúc thượng tầng. Là một người đàn ông đã có gia đình, tôi sẽ khiến công ty phát triển vượt bậc, không ngừng tạo nên kỳ tích.

Ngôi sao của tôi. Tình yêu của tôi. Chúng tôi—mãi mãi ở bên nhau.

Chỉ là… cô ấy có thể đừng gọi tôi là “anh Thần Phong” nữa không?

Cái danh xưng “chồng” đầy mê hoặc ấy, nếu được thốt ra từ miệng cô ấy, chắc chắn sẽ là âm thanh tuyệt vời nhất thế gian.

Vì thế, tôi tăng cường độ luyện tập. Cuộc đời này, càng ngày càng có mục tiêu.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.