Đêm tân hôn, tôi mới biết mình chỉ là thế thân của bạch nguyệt quang trong lòng chồng. Tôi nổi giận đùng đùng đi đối chất, anh ta chỉ đưa tôi một tấm thẻ, môi mỏng khẽ nhếch: “Mỗi tháng hai triệu, đủ không?” Tôi sững người! Sao anh ta biết… tôi hoàn toàn có thể bị tiền thu phục? Tôi cười tít mắt nhận lấy thẻ: “Anh nói thế là sai rồi. Tiền nong gì chứ, tôi chỉ là không đành lòng nhìn anh khổ sở vì tương tư thôi!” Từ đó về sau, tôi ngoan ngoãn không ra khỏi cửa lớn cũng chẳng bén ra cửa nhỏ, sợ tổng tài tưởng tôi định bỏ trốn. Cho đến khi bạch nguyệt quang của anh ta trở về nước, sau khi tôi ăn sạch sẽ anh ta… thì thật sự bỏ trốn mất rồi.
Bình luận