1
Tôi và Dương Thừa lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, tình cảm còn thân thiết hơn người ruột thịt.
Ba năm trước, dưới sự sắp đặt của hai bên gia đình, chúng tôi kết hôn. Ai nấy đều cho rằng chúng tôi là cặp đôi trời sinh.
Anh ta cũng luôn đóng trọn vai người chồng, người cha mẫu mực.
Nhưng bây giờ, tôi lại lạnh run từ trong tim.
Má//u chảy vào mắt khiến tôi nhìn không rõ, nhưng tôi không dám chớp mắt, chỉ có thể gắng gượng nhìn anh ta chằm chằm.
“Tại sao? Tôi đã sai ở đâu?”
Dương Thừa vẫn giữ nguyên vẻ mặt nho nhã, bật cười đầy mỉa mai:
“Cô thật sự không nhớ sao? Nhưng tôi thì nhớ.”
“Bảy năm. Suốt bảy năm trời, đêm nào tôi cũng mơ thấy Hứa Miểu Miểu. Cô ấy nói tim cô ấy đau lắm! Còn cô – kẻ giế//t người như cô – sao có thể quên được?”
“Cô khiến tôi và người tôi yêu không thể ở bên nhau. Cô đáng phải xuống đị/a ngụ/c để chuộc tội.”
Nghe xong, tôi thậm chí không còn cảm nhận được cơn đau từ vết da/o đâ/m vào ngực, chỉ bật cười như kẻ mất trí.
Miểu Miểu ư? Chuộc tội?
Chỉ vì một lý do nực cười như thế, anh ta hận tôi suốt bảy năm, vì thế giế//t tôi, thậm chí không buông tha cho cả con gái mình?
Nhìn thân thể nhỏ bé đã không còn hơi thở của con, lòng tôi tràn ngập hối hận.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, tôi nghe Dương Thừa nói: “Bảo hiểm nhận được rồi, tôi sẽ chuyển nốt phần còn lại cho các người.”
…
“Đường Hi, Hứa Miểu bảo chỉ cần tớ tỏ tình với cô ấy qua loa phát thanh của trường, thì cô ấy sẽ đồng ý làm bạn gái tớ! Cậu nhất định đừng mách bố mẹ tớ nhé!”
Nhìn Dương Thừa đứng trước mặt, tôi bất giác rụt người lùi lại.
Thấy tôi như vậy, cậu ta vừa gấp vừa giận, nhưng vẫn cố hạ giọng năn nỉ:
“Đường Hi, tớ thích Hứa Miểu. Chỉ cần tớ tỏ tình qua loa phát thanh, cô ấy sẽ đồng ý! Cậu giúp tớ giữ bí mật được không?”
“Tuổi trẻ mà, cứ nên hết mình! Tình yêu học trò nếu bỏ lỡ sẽ ân hận cả đời!”
Nhìn thiếu niên non nớt ngây ngô trước mặt, tôi chợt thấy choáng váng—tôi trọng sinh rồi sao?
Dương Thừa là học sinh giỏi đứng đầu khối, là hình mẫu hoàn hảo trong mắt thầy cô. Còn tôi là con ngốc ngồi cùng bàn với cậu ta.
Nhân vật như bước ra từ tiểu thuyết ấy từng khiến tôi rung động. Tôi tưởng rằng chúng tôi là định mệnh của nhau.
Cho đến khi hoa khôi của trường – Hứa Miểu – như ánh nắng đầu tiên trong đời cậu ấy xuất hiện. Tuy có phần chói mắt, nhưng ánh nắng thì luôn ấm áp.
Thấy quan hệ của hai người ngày càng thân thiết, lòng tôi chua xót nhưng vẫn chúc phúc họ.
Cho đến khi nghe tin từ bạn cùng bàn rằng tất cả chỉ là một trò chơi cá cược, tôi phẫn nộ vô cùng.
Lúc Dương Thừa hỏi tôi, tôi không nỡ nói ra sự thật tàn nhẫn, sợ ảnh hưởng việc học của cậu ấy, đành cố gắng khuyên ngăn.
Nhưng cậu ta lại cho rằng tôi muốn giam giữ cậu bên mình, vẫn quyết tâm tỏ tình.
Thậm chí còn nói, nếu thật sự yêu cậu, thì tôi nên “yêu ai yêu cả đường đi lối về”, ủng hộ cậu theo đuổi tình yêu đích thực.
Để ngăn cản cậu, đúng thời khắc quan trọng tôi đã mạnh tay tắt micro, rút dây phát thanh.
Không ai ngờ, tối hôm đó, Hứa Miểu thua cược, say rượu rồi đột tử.
Đối diện với bằng chứng tôi đưa ra, Dương Thừa chẳng buồn nhìn, chỉ lạnh nhạt nói tin tôi.
Nhưng sau này, người miệng nói tin tôi ấy lại mang theo hai gã đàn ông đạp cửa xông vào nhà…
Dùng cự/c hìn/h giế//t chế//t cả tôi và con gái.
Rất lâu sau đó, tôi mới điều chỉnh lại cảm xúc, nhìn Dương Thừa đang bực bội không kiên nhẫn mà nhẹ nhàng động viên:
“Tình yêu có thể vượt qua mọi thử thách. Can đảm lên, cô ấy đang chờ cậu tỏ tình đó.”
2
Sáng hôm sau, toàn trường rộ lên bản tỏ tình đầy tình cảm của Dương Thừa qua loa phát thanh.
Các bạn học ùa ra khỏi lớp hóng hớt, chỉ còn mình tôi ngồi lại sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Cửa lớp chợt vang lên một tràng cười lớn.
Tôi quay đầu nhìn, thấy một nhóm người đang tụ lại ở đó, một nam sinh giở trò hề nói:
“Trời ơi, tôi thua rồi! Không ngờ tên ngốc đó thật sự đi tỏ tình! Vẫn là nhờ sức quyến rũ của Miểu Miểu mà!”
Người bên cạnh phụ họa: “Còn gì nữa, Miểu Miểu, cậu định nhận lời không? Yêu một tên mọt sách chẳng phải sẽ nhàm chán lắm sao?”
Ở giữa đám người, Hứa Miểu lười biếng tựa vào khung cửa, uể oải nói: “Vậy thì chơi với cậu ta một chút đi.”
Rồi quay sang cười đùa với bạn mình: “Trần Khải, cậu thua rồi! Tôi không phạt uống rượu nữa, mà phạt cậu chia tay nhé! Bạn gái cậu giả tạo quá!”
“Được được, công chúa nói gì cũng đúng. Cậu không thích thì để tôi đá cô ta luôn.”
Thấy là đám người quen thuộc đó, tôi dần thu lại ánh nhìn, lặng lẽ cúi đầu đọc sách.
Chỉ là cuốn sách vừa mở đã bị người ta giật lấy ném vào thùng rác.
Tôi ngẩng đầu, thấy Trần Khải đang lộ vẻ khinh khỉnh.
Hứa Miểu mỉm cười nói nhẹ nhàng: “Đường Hi, cậu không định giở chứng đòi làm đối thủ của tôi đấy chứ?”
“Thôi đi, tôi phải đi đón bạn trai mới rồi, nếu không anh ấy giận mất.”
Tôi không phản kháng, để mặc Hứa Miểu xé nát tập ghi chép mà tôi vừa viết lại.
Tôi quá rõ đám người này. Kiếp trước sau khi Hứa Miểu chế//t, họ không dám chọc đến Dương Thừa – người được nhà trường bảo vệ như trân bảo – nên quay sang bắt nạt tôi để “báo thù cho Miểu Miểu”.
Tôi từng cầu cứu Dương Thừa, nhưng anh ta chỉ khuyên tôi đừng chấp nhặt, đừng làm ba mẹ lo lắng.
Mãi đến khi tốt nghiệp cấp ba tôi mới thoát khỏi họ, nhưng kết quả học tập sa sút, không đậu được đại học mơ ước.
Phản kháng chỉ khiến tôi càng bị tổn thương sâu hơn.
Để đối phó họ, tôi cần một đòn chí mạng, để họ không bao giờ ngóc đầu dậy nổi.
Lúc Hứa Miểu sắp rời khỏi lớp, bỗng quay đầu lại cười nhạt với tôi: “Cậu nói xem, giữa tôi và cậu, Dương Thừa sẽ tin ai?”
“Đường Hi! Sao cậu không ngăn Dương Thừa lại! Cậu rõ ràng biết đó chỉ là trò cá cược mà!”
Giọng nói the thé bên tai khiến tôi cau mày khó chịu, tôi cố nén giận nhìn về phía Trương Tương – người đang ríu rít không ngừng.
Trương Tương là bạn cùng bàn với tôi. Kiếp trước chính cô ta là người nói với tôi về vụ cá cược, liên tục thúc ép tôi ngăn cản Dương Thừa tỏ tình.
Mãi đến khi cô ta tỏ tình với Dương Thừa và bị từ chối, tôi mới hiểu cô ta thầm yêu anh ta từ lâu.
Cô ta cho rằng tôi là vật cản trên con đường tình yêu của mình, vu oan tôi ăn trộm khiến cả lớp xa lánh.
Sau đó còn cùng Trần Khải và đám người kia hợp sức bắt nạt tôi.
Nghĩ đến đây, tôi khẽ mỉm cười: “Dương Thừa nói tình yêu thời học trò nếu bỏ lỡ sẽ tiếc nuối cả đời. Nghe cũng có lý nhỉ. Thanh xuân là phải rực rỡ chứ. Tôi hiểu.”
Thấy tôi không chịu phối hợp, Trương Tương bắt đầu luống cuống.
“Nhưng cậu là thanh mai trúc mã với cậu ấy cơ mà! Sao cậu có thể nhường bạn trai cho người khác?”
Tôi thu lại nụ cười, lạnh nhạt nói:
“Cậu hiểu nhầm rồi. Chúng tôi chỉ là hàng xóm thôi.”
Nói rồi, tôi quay đi tập trung học bài. Trương Tương do dự một lúc, sau đó bỏ đi, nhập bọn với Trần Khải và đám kia.
Dương Thừa sau khi tỏ tình không biết đã đi đâu chơi với Hứa Miểu, mãi đến khi tan học mới vội vàng quay lại.
Lúc đó, tôi đang dắt xe trong nhà để xe.
“Đường Hi, về nhà nhớ nói là thầy cô giữ tôi lại chữa bài nhé, tuyệt đối đừng lỡ miệng đó!”
Tiếng Dương Thừa từ xa vọng lại, tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ quay lưng rời đi.
Hứa Miểu đột nhiên chạy tới chặn tôi lại, nũng nịu với Dương Thừa: “Anh nói với cô ta làm gì? Chẳng lẽ cô ta là ‘em gái tình cảm’ của anh à?”
“Trời ơi, chỉ là cô hàng xóm thôi mà, đồ hay ghen nhỏ mọn! Em không vui thì sau này anh sẽ tránh xa cô ta.”
“Hứ, vậy mới ngoan.”
Nghe hai người họ đùa giỡn như không có ai bên cạnh, tôi cúi đầu, giấu đi tia căm hận nơi đáy mắt.
Bây giờ chưa phải lúc.
Kỳ thi đại học mới là quan trọng nhất. Tôi sẽ không để kiếp này bị hủy hoại bởi tên cầm thú ấy.
Dương Thừa chợt thấy một nỗi bất an trào lên, như thể có thứ quan trọng nào đó đang rời khỏi cuộc đời mình.
Anh ta ngẩng đầu nhìn bóng lưng tôi, chợt cười nhạt tự trấn an.
Đường Hi yêu anh ta nhất, chỉ cần dỗ vài câu là lại chạy theo như chú chó nhỏ rồi.
Hôm nay chỉ là quá phấn khích nên mới sinh ra ảo giác thôi.