Hoàng hậu còn dậy muộn hơn so với hoàng đế hẳn là rất hiếm thấy, ta chính là một trong số đó. Ta lăn lông lốc đứng lên, muốn thay quần áo cho hắn, hắn lại giơ tay ngăn ta lại: “Không cần” Ánh mắt hắn dừng ở cổ ta: “Nàng ngủ thêm đi.” Ta đỏ mặt, quả thật…Chân hơi mềm. Ai có thể ngờ được rằng một người nhìn qua vô dục vô cầu như Ngụy Diễn, ở trên giường lại mạnh bạo như vậy đâu. Đúng lúc này, ta nghe thấy giọng nói của tỳ nữ Tiểu Nguyệt đang đứng bên cạnh: [Nhìn chướng tai gai mắt vô cùng, thật sự, phu nhân muốn thay quần áo cho ngài, khoái muốn chếc còn bày đặt từ chối?] [Đến lúc này rồi mà ngài còn giả làm quân tử? Không nhìn ra nàng rất muốn thay quần áo cho ngài rồi nhận lại một nụ hôn chào buổi sáng của ngài sao?] Ta: “…? Ngươi đang cuồng ngôn cái gì vậy?!! Ta không có nghĩ như vậy!! (…)
Bình luận