Tự Thú Của Kẻ Ái Cuồng

Chương 1



1

Lần nữa gặp lại Thẩm Quan, tôi đang mặc cả với cô bán rau:

“Cô ơi, sắp dọn rồi mà, rẻ thêm chút nữa đi được không?”

Chợ chiều đông nghẹt người, tôi dắt xe điện nép vào lề, tình cờ thấy một “ăn mày nhí” bên đường.

Cậu ta mặc đồ rách tả tơi, đang ôm một cái bánh bao trắng nhai ngấu nghiến, ăn vội đến mức suýt nghẹn trắng mắt.

Tôi sững lại: “Thẩm Quan?”

Bao năm qua, tin tức về anh ta ngập tràn truyền thông, trở thành chủ đề bàn tán sau bữa cơm.

Thẩm Quan, con trai độc nhất của Tập đoàn Thẩm thị.

Trẻ tuổi đã kế thừa gia nghiệp.

Trẻ tuổi cũng đã khiến cả đế chế sụp đổ.

Mới dạo gần đây thôi, tin Thẩm thị chính thức tuyên bố phá sản còn đang nằm chễm chệ trên hot search.

Tôi cứ nghĩ, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, gia đình giàu có kiểu gì cũng còn lại chút vốn liếng đủ sống cả đời.

Không ngờ anh ta lại thê thảm đến mức này.

Nhìn thấy tôi, cái bánh bao trong miệng anh rớt bịch xuống đất. Anh lúng túng quay mặt đi:

“Tôi không phải, cô nhận nhầm người rồi.

Đừng nhìn tôi nữa…”

Râu ria trên mặt đã lâu không cạo, tóc tai bù xù, hoàn toàn khác hẳn hình ảnh quý công tử năm xưa.

Dù vậy, tôi làm sao nhận nhầm được.

Chúng tôi chia tay chưa đầy một tháng, anh đã đính hôn với Giang Vãn Dư.

Hôn lễ tổ chức rình rang, Giang Vãn Dư mặc váy cưới màu champagne, đeo đầy trang sức lấp lánh, tay khoác tay anh, cười tươi như hoa.

Hai người đứng cạnh nhau, ánh mắt nhìn nhau âu yếm đến ngọt lịm.

Khi Thẩm Quan hôn nhẹ lên trán cô ta, cả khán phòng hét lên phấn khích, phóng viên bấm máy lia lịa.

Còn tôi, trùm chăn trong phòng, khóc đến mức sắp ngạt thở.

Có cần phải hôn cô ta ngay trước bàn dân thiên hạ như thế không chứ?

Chuyển tình không độ trễ, thật sự là đồ cặn bã.

Từ sau khi Thẩm thị gặp biến, Giang Vãn Dư hoàn toàn biến mất.

Tôi nghẹn một bụng tức, không nhịn được thầm nghĩ:

Giờ tìm đến tôi làm gì? Vị hôn thê của anh đâu? Bỏ anh rồi à?

Nhưng mấy lời đó tôi rốt cuộc vẫn không nói ra.

Anh cúi đầu tránh ánh mắt tôi:

“Tôi giờ chẳng khác nào kẻ ăn xin, cô không cần quan tâm.”

Tôi bực bội nói:

“Thẩm Quan, đừng diễn nữa.

Tìm tới tận đây rồi, chẳng phải định nhờ vả tôi sao?

Đưa điện thoại đây.”

Anh ngoan ngoãn đưa máy, để mặc tôi thao tác. Nhận diện khuôn mặt cũng hoàn toàn hợp tác.

Số dư tài khoản còn đúng… năm đồng hai.

Đúng thật là nghèo đến không có gì ăn.

Tôi nhíu mày, nhanh chóng thao tác:

“Tôi chuyển vào tài khoản anh ba triệu rồi.

Đừng hiểu nhầm, đó là tiền chia tay mẹ anh đưa tôi, tôi chưa động đến xu nào.”

Dù sao cũng là tiền của anh, ít nhất có thể giúp anh vượt qua khó khăn trước mắt.

Nhưng anh vẫn ngồi lì trên bậc thềm, vẻ mặt tuyệt vọng:

“Vương Sơ Vũ, cô vẫn giống như trước, luôn coi thường tôi.

Nhưng cũng đúng, tôi vốn chẳng có gì đáng để cô tôn trọng.

Ba triệu…

Cô có cho thêm bao nhiêu cũng vô ích, tài khoản tôi bị đóng băng rồi, chỉ nạp vào chứ không rút ra được.”

Tôi cạn lời: “Vậy sao anh không nói sớm hả?!”

Anh cười khổ, đứng dậy như muốn rời đi:

“Xin lỗi, tôi không nên tới làm phiền cô.

Tôi quen ngủ gầm cầu rồi, đói vài bữa cũng chẳng sao, chỉ là tối qua trời mưa lớn, hơi lạnh chút thôi.”

Anh đi khập khiễng, nhìn qua là biết chân bị thương nặng.

“Đợi đã.”

Tôi buột miệng, nói xong liền hối hận, suýt nữa muốn tự tát mình một cái:

【Vương Sơ Vũ, chẳng lẽ mày còn chưa hết tình với tên cặn bã này?】

Anh dừng lại, nhẹ nhàng giải thích:

“Chủ nợ tới nhà đòi tiền, không có trả nên chúng đán//h gãy chân tôi.

Không sao, không chế//t được đâu.”

Tôi đấu tranh tư tưởng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn không thể mở miệng đuổi anh đi.

Phải nói thật, lúc yêu nhau, ngoại trừ cái kết chia tay không mấy dễ chịu, anh từng đối xử với tôi rất tốt.

Lúc mẹ tôi bị xuất huyết não, chính anh kịp thời đưa bà vào viện, còn gọi bác sĩ giỏi nhất từ tỉnh thành về, cứu được bà.

Anh gác hết công việc, ở bệnh viện trông mẹ con tôi mấy ngày trời.

Chúng tôi có thể không còn tình, nhưng ân nghĩa vẫn còn đó.

Anh giờ khốn khổ đến mức này, tôi không đành lòng làm ngơ.

Tôi thở dài bực bội:

“Thôi được rồi, nuôi anh một thời gian cũng chẳng chế//t được…”

Mắt anh sáng lên, nhìn tôi đầy hy vọng.

“Tôi nói trước, theo tôi thì đừng mong sống xa hoa.”

Anh gật đầu như gà mổ thóc.

Tôi trợn mắt liếc anh một cái, bỏ rau và trái cây vào giỏ xe, chống xe điện dậy:

“Lên xe.”

“Dạ rõ!”

2

Trước khi vào nhà, tôi chợt nhớ ra một việc.

Tối qua tôi có vẽ mấy bản thảo hơi táo bạo, đang để giữa phòng khách.

Đậu Đậu đang nằm sấp chơi trên ghế sofa, tôi không nhịn được, ôm chầm lấy nó hôn liên tục:

“Đậu Đậu, mẹ về rồi đây, chụt chụt~

Ở nhà ngoan không, có nhớ mẹ không? Chụt chụt~

Mẹ hôm nay dắt một chú về cùng…”

Rầm!

Cửa bất ngờ bị đẩy mạnh.

Thẩm Quan hùng hổ xông vào, mặt trắng bệch, ánh mắt sững sờ như gặp quỷ:

“Con của ai?”

Tôi ngẩn người nhìn anh, còn chưa hiểu gì.

Cùng lúc đó, ánh mắt hai người cùng rơi xuống “đứa bé” trong tay tôi—

Một chú mèo con.

Tôi nghiêm túc trả lời:

“Mèo của bạn tôi đẻ.”

Cả hai lập tức rơi vào im lặng.

Thẩm Quan khẽ ậm ừ, xoa xoa sống mũi, ánh mắt đảo một vòng quanh trần nhà, ra vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Khụ… con mèo này… cũng đáng yêu phết.”

Tên này đúng là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

Hồi chúng tôi còn sống chung trong căn nhà thuê, tôi từng muốn nuôi mèo, nhưng Thẩm Quan sống chế//t không đồng ý.

Lý do là mèo bị rụng lông, mà anh thì mắc bệnh sạch sẽ.

Có lần đi quán cà phê mèo, chỉ bị mèo cào một phát thôi mà về đến nhà anh vứt luôn cả áo.

Tôi nhắc nhở:

“Đậu Đậu là gia đình của tôi, tôi nuôi nó như con trai. Nếu anh không chịu được thì…”

Thì chỉ có thể mời anh ra ngoài ở chỗ khác.

Thẩm Quan bước tới, cúi người nắm lấy hai bàn chân nhỏ của Đậu Đậu, ngồi xổm xuống trước mặt nó, ánh mắt dịu dàng như gió xuân, vô cùng từ ái:

“Đậu Đậu, chào con. Bố là bố của con đây.”

“…”

“Thẩm Quan!”

Tôi trừng mắt nhìn anh, đang định nhắc anh đừng ăn nói linh tinh thì ánh mắt lại lướt qua đống bản vẽ tôi chưa kịp thu dọn trên bàn trà.

“Đây là gì?” Thẩm Quan cũng nhìn thấy.

Tôi lao lên muốn giật lại, nhưng chỉ trong nháy mắt, anh đã nhìn lướt được gần hết nội dung trên bản vẽ.

“Trả đây!” Tôi xấu hổ, giận dữ.

Anh lợi dụng chiều cao áp đảo, giơ bản vẽ lên cao, tôi kiễng chân vẫn không với tới.

“Tặc tặc, Vương Sơ Vũ, em vẽ đẹp thật đấy.”

Thẩm Quan sở hữu đôi mắt đào hoa rất đẹp, khóe môi nhếch lên, trong mắt là sự lấp lánh lẳng lơ cố hữu.

Anh nhìn tôi, ánh mắt mang chút ý cười trêu ghẹo.

3

Tôi – Vương Sơ Vũ – một cô gái ngoan hiền, gia thế đàng hoàng chính tông.

Nhưng rồi… tôi bị dân mạng đầu độc.

Tuần trước, tài khoản mà tôi quản lý vừa vượt mốc một triệu follow, tôi hỏi mọi người muốn nhận quà gì.

Bình luận bên dưới thì… toàn mùi mờ ám:

【Thần thiếp không thích đàn ông lạnh nhạt.】

【Đói rồi, thèm ăn món nhiều “thịt”.】

【Phu nhân, cầu xin play xe ngựa với suối nước nóng.】

Thế là tôi bật chế độ tưởng tượng, vẽ liền mấy bản xuyên đêm, ai ngờ lại bị rơi vào tay Thẩm Quan nhanh như vậy.

Anh liếc qua bản vẽ, cười khẽ:

“Vương Sơ Vũ, sao anh không biết em có gu này nhỉ?

Hồi xưa anh hôn em một cái là mặt đã đỏ như gấc rồi…”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Thẩm Quan chắc chắn đã nhận ra rồi.

Bởi vì hình mẫu nhân vật nam trong bản vẽ, chính là anh.

Chia tay ba năm, tôi cứ ngỡ mình đã buông bỏ, thế mà khi vẽ tranh, tôi lại vô thức vẽ ra hình dáng của anh; khi thấy ai đó dùng avatar giống anh, tôi cũng phải sững người rất lâu.

Những ký ức đó như hạt giống bám sâu trong lòng, chỉ cần chạm nhẹ liền dậy sóng.

Sóng qua đi, chỉ còn lại vị đắng.

Thẩm Quan tưởng tôi giận, lập tức thu lại nụ cười lười nhác, dịu giọng dỗ dành:

“Đừng giận mà, xin lỗi, là anh không đúng.”

Tôi giật lại bản vẽ, trầm giọng nói:

“Sau này không có sự cho phép của tôi, không được tự tiện đụng vào đồ của tôi.”

“Ừ, được.”

“Anh đi tắm trước đi.”

“Được.”

Thẩm Quan bỗng ngoan hẳn, đi thẳng đến tủ giày, nhìn một lượt:

“Có dép nam không?”

Tôi vẫn chưa thoát khỏi dư âm xấu hổ vừa rồi, buột miệng đáp:

“Tôi sống một mình, lấy đâu ra dép nam!”

Thẩm Quan lập tức thở phào nhẹ nhõm như vừa gỡ được gánh nặng.

Khóe môi anh nhếch lên, nhìn tôi cười toe:

“Không có thì càng tốt… À không, ý anh là không có cũng được.”

“…”

Nhân lúc anh tắm, tôi chạy ra siêu thị gần đó mua vài món đồ dùng nam.

Vừa bước vào nhà, đúng lúc Thẩm Quan cũng từ phòng tắm đi ra.

Anh đang lau tóc, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, phần thân trên vẫn còn đẫm nước.

Những giọt nước nhỏ từ tóc chảy dọc xuống ngực rồi men theo cơ bụng, ngấm vào lớp khăn mỏng.

Tôi từng cùng anh trần trụi đối mặt, biết rất rõ dáng người anh đẹp đến mức nào.

Nên tôi không thể tỏ ra ngỡ ngàng như lần đầu thấy,

cũng không thể quá tự nhiên như chưa từng xa cách.

Bằng không, anh sẽ nghĩ tôi vẫn còn lưu luyến thân hình của anh.

Tôi bình thản quay đi, giọng kiềm nén có chút bất mãn:

“Sao lại dùng khăn tắm của tôi?”

“Ơ? Nhưng anh chỉ tìm thấy mỗi cái đó, quần áo thay cũng không có, đành dùng nó che tạm…”

Anh đáng thương nhìn tôi, đôi mắt ướt át như chó con bị bỏ rơi.

Tôi không kiềm được, giọng cũng dịu đi:

“Vậy… cởi ra đi, tôi mua đồ ngủ cho anh rồi.”

“Được.”

Thẩm Quan ngoan ngoãn đồng ý, sau đó tiện tay tháo luôn nút khăn tắm.

Động tác tao nhã, thản nhiên và đầy tự tin.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã gần như trần trụi đứng ngay trước mặt.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.