12.
Úc Hành mang một bó hoa cát cánh lớn đến thăm tôi.
Thật không ngờ anh ấy cũng khá có lòng và tinh tế.
Úc Hành cẩn thận đánh giá sắc mặt tôi: “Mạnh Quyển Thư, tôi đến là để yêu cầu cô chứng minh.”
Tôi hoang mang ngẩng đầu lên, anh ấy lại vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
“Ê-kip đến Hy Nhĩ của tôi không cần một người ốm yếu không làm được việc, cô cần tự chứng minh năng lực của mình.”
Anh ấy nghiêm túc là thế, tôi lại cười mỉm.
“Đạo diễn Úc, đã có ai nói anh là người khẩu xà tâm phật chưa?”
Úc Hành nhíu mày, mím môi lại như chuẩn bị thốt ra câu khó nghe nào đó.
Nhưng tôi không cho anh ấy cơ hội.
“Người mấy tháng trước tôi gặp ở cầu thang bệnh viện, là anh đúng không?”
Ngày hôm đó, tôi đến bệnh viện và được chẩn đoán mắc hội chứng hiếm gặp kia.
Nghe bác sĩ nói bệnh này có khả năng t.ử v.o.n.g, tôi hoảng sợ khóc rất lâu ở cầu thang bệnh viện.
Tôi không để ý còn có những người khác ở gần đó.
Khi tôi khóc đến khàn cả giọng, có ai đó nhẹ nhàng chạm chạm vào cánh tay tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mơ mơ màng màng thấy một cái khăn tay.
Đầu ngón tay của người đưa chiếc khăn đó còn thoang thoảng mùi thuốc lá.
Đó chính là Úc Hành.
Tôi ngồi giường bệnh, đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên tấm chăn.
“Anh không trực tiếp hủy hợp đồng mà chỉ muốn tôi chứng minh, điều này chứng tỏ anh rất tín nhiệm tôi, đúng không?”
Úc Hành nhìn tôi chăm chú, tôi không hề sợ hãi đối diện với ánh mắt của anh ấy.
“Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, đầu tiên là tôi có thể từ bỏ tất cả mọi thứ đang có.”
Anh ấy cười, gỡ một bông hoa cát cánh ra đặt vào lòng bàn tay tôi.
“Tôi đây rửa mắt mong chờ.”
Cát cánh là loài hoa thường mọc trên vách đá, anh ấy đang lấy hoa để kích tôi.
Trước khi tôi đi Hy Nhĩ, Bùi Kỳ lại dùng một số điện thoại khác nhắn tin cho tôi.
【Quyển Thư, anh đã hứa sẽ cùng em bước chân đến vùng đất Hy Nhĩ lần nữa.】
【Em không tha thứ cho anh cũng được, anh sẽ đối tốt với em cả đời.】
Tôi nghe câu này quen quen, không nhớ nổi cụ thể tình huống nó từng được nói ra.
Một ký ức trống rỗng không thể lưu giữ, tôi chỉ là một khán giả đứng xem bên ngoài.
Lời thề năm hai mươi tuổi, ký ức năm hai mươi tuổi ấy đã bay theo gió.
Tôi nhíu mày, nhắn lại.
【Anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, vậy là tốt nhất cho tôi.】
13.
Tôi bỏ rất nhiều thuốc vào túi hành lý.
Dù lần trước bị nôn ra máu nhưng hội chứng kia lại khiến bệnh cũ của tôi hồi phục khá nhiều, sau đó dần quên đi những ký ức ở bên Bùi Kỳ, với tôi mà nói cũng là chuyện tốt.
Tôi nhất định phải hoàn thành thật tốt bộ phim tài liệu về Hy Nhĩ.
Người cùng tôi đến Hy Nhĩ lại là người mới quen chẳng bao lâu, Úc Hành.
Bùi Kỳ không đến, anh ta lại tự thất hẹn một lần nữa.
Diệp Thư uống thuốc ngủ phải vào viện, anh ta không thể đi được.
Tôi cũng chẳng trông đợi gì ở anh ta nữa.
Khi nhân viên báo lại chuyện này cho tôi, tôi chỉ thờ ơ gật gật đầu.
Khi máy bay hạ cánh, tôi không ngăn được trái tim mình đập thình thịch, hơi thở gấp gáp.
Tôi sợ nơi này, tôi hận nơi này.
Nhưng tôi cũng không thể lừa dối chính mình rằng tôi yêu nơi này sâu đậm.
Ra khỏi máy bay, Úc Hành thoáng nhìn thấy tay tôi hơi run lên.
Anh ấy không nói gì, đưa cho tôi một viên kẹo bạc hà.
Sau đó cầm mũ áo khoác trùm lên đầu tôi.
“Gió to, cẩn thận cảm lạnh.”
Được che bởi mũ và kính râm, tôi mạnh dạn để nước mắt rơi xuống.
Trong những ngày đầu, tôi dần thích nghi với trạng thái làm việc cường độ cao.
Nhóm chúng tôi quay chụp động vật hoang dã ở dãy núi Côn Luân, một lần đi quay là gần như mất cả ngày.
Tính tình Úc Hành nóng nảy, yêu cầu cũng khắt khe nhưng tài năng là không thể phủ nhận.
Tôi phối hợp với anh ấy rất ăn ý.
Kể từ lần cuối cùng tôi đột nhiên nôn ra máu, hội chứng “đánh mất thời gian” không có bất kỳ tác động rõ rệt nào đến tôi nữa.
Trước khi tới đây, tôi cũng đã đốt quyển nhật ký kia đi.
Thật nhẹ nhõm.
So với việc vướng vào yêu ghét với người khác.
Tôi yêu chính bản thân mình hơn.
Một hôm trời mưa to.
Mưa rào còn xen thêm mưa đá.
Thời tiết khắc nghiệt, mọi người ở lại trại để nghỉ ngơi.
Quay chụp nhiều ngày, cánh tay tôi hơi tê mỏi, vừa mở ba lô ra tìm dầu xoa bóp thì Úc Hành ở ngoài lều khẽ gọi tên tôi.
Anh ấy bưng đến một bát canh nóng, còn cầm thêm một lọ dầu cây rum.
“Tôi nghĩ cô có thể dùng… Cô có cần giúp gì không?”
Tôi thản nhiên gật đầu, kéo tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn.
Úc Hành hơi mất tự nhiên chuyển tầm mắt sang chỗ khác.
Sau đó thoa dầu lên cánh tay cho tôi, dùng lòng bàn tay xoa nắn.
Ngoài trời mưa to gió lớn, củi kêu lách tách, bếp lửa ấm áp.
Đúng lúc này Bùi Kỳ xông vào.
Cả người anh ta ướt nhẹp, tóc trên trán còn nhỏ nước.
Chật vật như chó mắc mưa.
Mắt anh ta đỏ bừng như sắp nhỏ máu, nhìn tôi đầy đau đớn: “Mạnh Quyển Thư, em thật tàn nhẫn.”
14.
Bất chấp sự có mặt của Úc Hành, Bùi Kỳ điên cuồng ném ra một đống giấy tờ.
Từng trang giấy tung bay như tuyết trắng trước mặt tôi.
Đó là hồ sơ bệnh án của tôi.
“Sao em lại gạt anh?”
Tôi không biết vì sao anh ta lại biết được.
Có thể là vì Diệp Thư trùng hợp nằm cùng một bệnh viện tới tôi, có thể là bác sĩ khám cho tôi là bạn anh ta, cũng có thể ma xui quỷ khiến thế nào mà anh ta kiểm tra hồ sơ bệnh án online của tôi.
Tôi chống trả với sự tức giận dồn nén: “Anh có quyền gì mà tức giận với tôi?”
Tôi cúi người nhặt từng tờ bệnh án lên, mặt lạnh tanh.
“Tám năm bên nhau, tôi luôn dùng tình cảm chân thành đối đãi với anh, người nên áy náy là anh, người nên cảm thấy có lỗi là anh, anh có tư cách gì mà tới đây nổi nóng với tôi?”
“Huống chi, tôi không yêu anh nữa, anh không xứng.”
Bùi Kỳ cảm thấy như một làn đạn xuyên thẳng vào ngực mình, khuôn mặt ướt đẫm tái nhợt một cách đáng sợ.
Anh cúi gập người xuống, hối hận rơi nước mắt.
Sau đó anh ta run rẩy bắt lấy tay tôi: “Sao lại có loại bệnh này? Anh không tin, anh không tin…”
Câu nói tiếp theo nghẹn trong cổ họng.
Anh ta đã thấy.
Vết sẹo giống như trong lòng bàn tay anh ta, đã biến mất hoàn toàn.
Đó là minh chứng bên nhau của Bùi Kỳ và Mạnh Quyển Thư năm hai mươi tuổi.
Giờ đã không còn nữa.
Bùi Kỳ nắm lấy lòng bàn tay tôi, đầu ngón tay trắng bệch.
Anh ta mở to đôi mắt mờ mịt nhìn xuống.
Nhưng cũng chỉ thấy những giọt nước mắt của chính mình rơi trong lòng bàn tay tôi.
Tôi rút tay về, thở dài: “Bùi Kỳ, chúng ta kết thúc rồi.”
Úc Hành rất lễ độ, từ đầu đến cuối chỉ đứng một bên không lên tiếng.
Tôi hơi xấu hổ khi để người khác chứng kiến chuyện riêng của mình.
Đặc biệt người này cũng coi như là sếp của tôi.
Có lẽ cảm nhận được sự khó chịu của tôi, Úc Hành đỡ Bùi Kỳ đang hồn bay phách lạc ra ngoài.
Anh ấy còn quay đầu dặn tôi đi nghỉ sớm.
Mắt Bùi Kỳ vô hồn, trái tim như bị đào rỗng, chỉ còn lại một vũng bùn.
Tôi nặng nề đi vào giấc ngủ trong tiếng mưa rào.
Tôi đã từng nghĩ Bùi Kỳ là người kéo mình ra khỏi bóng ma tâm lý bao trùm suốt 8 năm qua.
Giờ nghĩ lại thì không đúng.
Là tự tôi tỉnh ngộ, cũng là tự tôi thoát ra khỏi bóng ma đó.
Không có người đó thì tôi vẫn là chính tôi.