Ta vừa gặp Lâm Sơ Bạch đã nhất kiến chung tình, vậy mà khổ công theo đuổi lại chẳng thành. Trong buổi cung yến, Hoàng Thượng có ý tứ muốn ban hôn cho ta. Khi đó ta uống say mờ mắt. Dựa vào dáng người mà chỉ về phía Lâm Sơ Bạch: “Thần muốn hắn.” Dẫu biết trong lòng hắn có vị biểu muội, ta vẫn muốn mạnh tay vặn quả dưa này. Đến lúc tỉnh rượu ta mới hay. Người ta chỉ hôm ấy không phải Lâm Sơ Bạch, mà là Thụy An Vương Tiêu Đỗ An. Thánh chỉ ban hôn đã hạ, ta chỉ đành cứng rắn bồi đắp tình cảm với người. Kết quả ở chung một thời gian, lại càng cảm thấy thật ngọt ngào.
Bình luận