Ai ai cũng biết rằng trong năm năm qua ta luôn là người bảo vệ Phó Nam An. Ta giúp y từ một kẻ ti tiện bị người người chà đạp trở thành An Bình vương giế//t người không chớp mắt. Người ta nói Phó Nam An yêu ta, sớm muộn gì y cũng sẽ cưới ta vào cửa. Với thân phận nô tỳ thấp kém như ta mà có thể làm thiếp của vương gia thì đã là vinh hạnh to lớn. Mãi cho đến ngày kinh thành thất thủ, Đại Lương bắt được ta và Phương Hoa quận chúa. Bọn họ ra điều kiện rằng giữa ta và quận chúa Phó Nam An chỉ được cứu một người. “Chỉ là mạng của một nô tỳ cũng xứng để bản vương phải đắn đo sao?” Ánh mắt Phó Nam An lướt qua ta sau đó dừng lại trên người của Phương Hoa. Y đưa tay chỉ nàng ta sau đó thốt ra những lời đầy căm hận: “Còn nàng ấy, cho dù phải chế//t cũng chỉ được chế//t trong tay ta.” Ta khẽ thở phào. Năm năm làm nội gián. Cuối cùng ta cũng có cơ hội giả chế//t để rút lui rồi.
Bình luận