1
Mưa lại đổ xuống, lộp bộp như tiếng gõ bàn tính.
Ta không đi gặp Yến Lâm, chỉ lặng lẽ lùi lại hai bước, cất tiên dược vào lòng, dẫm nước mà trở về nhà.
Nhà ta cách Yến phủ chẳng xa, chắc là nghe tiếng chân ta, con chó vàng trong sân liền sủa ầm lên.
Mười năm trước, gia đình ta gặp họa, cha mất mạng, mẹ con ta lưu lạc chân trời.
Bá mẫu nhà họ Yến nhớ tình xưa nghĩa cũ, đón mẹ con ta vào kinh, an bài chốn nương thân, lại còn hứa hôn ta cùng Yến Lâm.
Khi mẹ còn sống, thường căn dặn ta rằng: ân tình của bá mẫu, chúng ta có mười đời cũng không trả hết.
Lời ấy, ta khắc cốt ghi tâm.
Song bá mẫu mất sớm, dưới gối chỉ còn lại một mình Yến Lâm.
Thế nên, ta luôn nghĩ, phải đối tốt với Yến Lâm hơn chút, lại hơn chút nữa.
Hắn thích ăn bánh nếp, ta mỗi ngày tự tay làm cho hắn.
Hắn thích đọc sách, ta liền thay hắn tìm đủ loại tàng thư.
Hắn bị người dèm pha, ta chắn trước mặt hắn, thay hắn mắng hết thảy.
Thế nhưng, Yến Lâm không thích ta.
Hắn lúc nào cũng lạnh mặt, ghét ta bám người, chê ta ngu muội, bảo ta khiến hắn mất mặt.
Hắn thích Lưu cô nương – người thanh mai trúc mã cùng hắn lớn lên.
Lưu cô nương ấy văn nhã tài tình, sáng sủa hoạt bát.
Hắn nói, nàng ấy có khí cốt như nam nhi, tốt hơn ta ngàn lần vạn lần.
Nghe đến tên nàng, hắn sẽ cười.
Nghe đến tên ta, hắn liền phiền.
Nhưng ta chưa từng oán hắn.
Dù hắn yêu ta hay ghét ta, ta vẫn sẽ đối tốt với hắn.
Mười hôm trước, có tin truyền Yến Lâm bệnh nặng nguy kịch, ta chẳng chút do dự, lập tức lên đường đến núi Vu.
Tương truyền núi Vu là nơi thần linh ngự, có linh dược chữa bách bệnh.
Chỉ là núi hiểm đường khó, người thường đi vào thì ít mà về được thì không mấy ai.
Ta vận khí không tệ, tốn bảy ngày, quả nhiên tìm được tiên dược.
Nào ngờ khi vội vã trở lại kinh thành, mới biết Yến Lâm vốn chỉ giả bệnh để lừa ta.
Ta ngẩn ngơ hồi lâu, rồi lại nghĩ: hắn lừa ta, dù sao vẫn hơn việc hắn thật sự chế//t bệnh.
Không sao, hắn bình an là tốt rồi.
Chó vàng càng sủa dữ.
Trong sân có người phát giác, vội vã mở cổng.
“Cô nương! Rốt cuộc cô cũng trở về rồi!”
Vú nuôi mừng đến phát khóc, chó vàng cũng nhào lên người ta.
“Cẩn thận, đừng làm hỏng cái ô.”
Ta vội giơ ô lên cao.
“Để ta, để ta… Cô nương, xem kìa, y phục rách cả rồi…”
Vú nuôi vừa lau nước mắt vừa nói: “Cô không biết đâu, bệnh của công tử Yến vốn là chẩn sai, ngày thứ hai sau khi cô đi thì tỉnh lại rồi. May mà cô bình an trở về, nếu không ta thật chẳng biết phải làm sao…”
Bước chân ta khựng lại, cúi nhẹ mắt:
“Ta biết rồi, ta… đã gặp qua huynh ấy.”
“Cô đã gặp rồi? Vậy thì tốt, ta còn sợ cô không biết tin, sẽ lo lắng trong lòng.”
Bà thở phào, đưa tay định đón ô.
Ta vội thu ra sau lưng.
“Không được chạm, chiếc ô này là do một vị công tử cho mượn trên đường, ta lại làm gãy một nan, đang lo không biết sửa thế nào đây.”
Vú nuôi đành rút tay về, vào phòng lấy nước cho ta rửa mặt.
2
Sau khi thay xiêm y, ta ngồi dưới mái hiên, cầm lấy chiếc ô quan sát kỹ.
Đây là chiếc ô do một vị công tử cho mượn.
Hôm nay, ta đội mưa về kinh, ngã giữa đường cái, chắn ngay lối một cỗ xe ngựa.
Xe bị buộc dừng, bên trong vang lên giọng nam trẻ tuổi, thanh lãnh như suối, song có chút âm u mỏi mệt.
Phu xe kéo cương đáp: “Công tử, có một cô nương đang lấm lem nước mưa chắn đường, thật đáng thương.”
Nghe vậy, người kia vén nhẹ rèm, liếc nhìn ta:
“Cô nương đội mưa gấp gáp như vậy, là muốn đi đâu?”
Mưa lớn xối xả, ta chẳng thấy rõ mặt chàng, chỉ ngửi được hương thuốc nhè nhẹ phảng phất trong xe.
Chàng hẳn bệnh nặng lắm rồi.
Ta chấn tĩnh lại, đáp:
“Ta muốn nhập kinh, không may vấp ngã, cản đường công tử, thật vô cùng thất lễ.”
Chàng trầm mặc chốc lát:
“Hà tất nói thế? Nếu đã cùng đường đến kinh, chi bằng lên xe đi chung, cô nương không chê thì mời.”
Ta không ngờ chàng lại nói vậy, sững người chốc lát, lắc đầu từ chối:
“Sao dám? Ta toàn thân lấm bùn, há chẳng làm bẩn xe công tử? Người cứ đi trước, nơi đây cách kinh thành không xa, ta đi một lát là tới.”
Gió giật mưa dồn, ngựa trong xe hí vang bất an, phu xe có phần không giữ được cương.
Chàng đành đưa ra một chiếc ô.
“Nếu vậy, ô này cô nương cầm lấy. Hôm nay gió mưa dữ dội, ướt thêm nữa chỉ sợ sinh bệnh.”
Lời chàng rất đúng, ta không khách sáo nữa, đón lấy ô nói:
“Đa tạ công tử, chờ ta về đến nhà nhất định sẽ hoàn trả.”
Nghĩ ngợi một chút, ta lại nói thêm:
“Người tốt có trời độ, bệnh của công tử nhất định sẽ chóng khỏi.”
Chàng nghe vậy, thoáng ngẩn người, rồi cười nhẹ, có chút cô đơn.
“Vậy thì xin nhận lời lành của cô nương.”
Dứt lời, hạ rèm xuống, lệnh cho phu xe khởi hành.
Sau khi xe rời đi, ta mới chợt nhớ còn chưa hỏi chàng ở đâu, làm sao hoàn trả ô đây?
May thay, lúc giương ô, ta phát hiện cán ô có khắc tên chàng. Có tên, ắt sẽ tìm được.
Mưa đã dứt.
Ta bung ô ra, trước tiên dùng hồ gạo dán chỗ gãy, thấy không ổn, lại cắt một đoạn tơ lụa đồng màu, quấn thật chặt, miễn cưỡng xem như ổn mắt.
3
Hôm sau, trời hửng nắng.
Ta ôm ô chuẩn bị ra ngoài, vú nuôi hỏi:
“Cô nương lại đến Yến phủ sao?”
Trước kia, ta gần như ngày nào cũng sang tìm Yến Lâm, bà hỏi vậy cũng phải.
“Không, không đi nữa.”
Không đi nữa, tránh để Yến Lâm vì tránh ta mà lại phải giả bệnh, mệt nhọc lắm.
Nhưng ta không nói thế với vú nuôi, chỉ mỉm cười:
“Ta chỉ ra ngoài có chút việc thôi.”
Bà không nghi ngờ gì, chỉ dặn ta về sớm một chút.
Ta đáp lời, ôm ô rời nhà, đi về phía chính phố.
Nơi ấy, có một vị “báo thính”…
Gã “bao thính” kia vốn chuyện gì cũng tỏ, người nào cũng quen.
Vừa bước vào quán, ta liền đưa tên khắc trên cán ô cho hắn xem.
Hắn nghiêng người trên ghế dựa, lười biếng liếc một cái:
“Kỷ Tử Hưu? Ngươi tìm cái mạng ngắn ấy làm chi?”
“Mạng ngắn?”
Ta không hiểu ý hắn, hắn cũng chẳng buồn giải thích, chỉ nhắm mắt phất tay:
“Hắn ở phía Bắc thành, ngươi cứ theo đường Trường Ninh mà đi, nơi đó chỉ có một phủ họ Kỷ.”
Ta đành để lại năm đồng tiền, rồi theo hướng hắn chỉ mà đi.
Gã chỉ nói phủ họ Kỷ ở đường Trường Ninh, nhưng chẳng hề nói nơi ấy lại rộng lớn đến thế, chiếm trọn nửa con phố.
Biết được mục đích ta đến, từ trong phủ bước ra một tiểu đồng — chính là phu xe hôm trước.
“Thì ra là cô nương! Mau, mời vào!”
Ta đứng ngoài cửa, lặng lẽ nhìn vào trong.
Phủ đệ trang nhã thanh tịnh, nền nhà sạch đến không vướng một hạt bụi, xem ra chủ nhân là người cực kỳ ưa sạch sẽ.
Ta hơi ngại, cười cười:
“Hay là… ta không vào nữa. Ngươi xem, chân ta toàn bùn đất, công tử nhà ngươi lại thích sạch sẽ, ta mà làm bẩn nhà cửa, thật chẳng tiện.”
Tiểu đồng bật cười:
“Cô nương yên tâm, đất dơ thì rửa là được. Nếu cô không chịu vào, chỉ e công tử nhà ta lại trách ta không chu toàn đãi khách!”
Tình thế khó từ chối, ta đành theo vào, lưu lại một dãy dấu chân bùn.
Tiểu đồng đưa ta đến trước một gian phòng, mở cửa mời ta vào.
Vừa bước vào, mùi thuốc đắng xộc thẳng vào mũi, dường như từng cây cột, từng món đồ trong phòng đều từng được ngâm qua nước thang.
Chờ đến lúc hoàn hồn nhìn kỹ, giữa phòng chỉ có một chiếc bàn trà thấp, bên trên đặt sẵn một bình trà nóng hổi, nhưng chẳng thấy bóng người đâu.
Ta thoáng sửng sốt:
“Công tử nhà ngươi đâu?”
Tiểu đồng cười đáp:
“Công tử vừa ra ngoài, trước khi đi còn căn dặn kỹ càng: nếu cô nương có đến trả ô, nhất định phải mời cô ở lại uống chén trà.”
Nói rồi, hắn lấy ra một bọc nhỏ từ bên cạnh, đưa ta:
“Phủ ta vừa mới mời được đầu bếp mới từ trong cung ra, làm điểm tâm rất ngon. Công tử nói, mời cô nương nếm thử.”
Ta do dự nhận lấy, mở ra xem, bên trong là đủ loại điểm tâm được gói kỹ càng, lót dưới đáy còn lén để thêm mấy miếng bạc vụn.
Ta bật cười không thành tiếng.
Kỷ Tử Hưu này là tưởng ta là ăn mày rồi sao?
Cũng phải thôi, hôm đó ta chật vật nhường nào, áo rách giày rơi, người gầy gò như khỉ, trông không khác gì kẻ ăn xin là mấy.
“Công tử nhà ngươi là người tốt thật.”
Nghe vậy, tiểu đồng còn vui mừng hơn cả khi người ta khen chính mình.
“Đó là lẽ tất nhiên! Ta theo công tử từ nhỏ, ai gặp qua công tử mà không nói tốt chứ!”
Ta cười nhạt, bỗng hỏi:
“Phải rồi, bệnh của công tử… đỡ chút nào chưa?”
Tiểu đồng nghe thế, nét cười hơi khựng lại, lặng thinh một chốc rồi mới đáp:
“Đỡ nhiều rồi. Đa tạ cô nương quan tâm.”
Nhìn thần sắc hắn, ta lại nhớ đến câu ‘mạng ngắn’ của gã bao thính ban nãy, trong lòng liền hiểu được mấy phần, nên không hỏi thêm nữa.
Ta bưng tách trà trên bàn lên, uống cạn.
“Đa tạ đãi trà. Ta cũng có một vật, muốn gửi tặng công tử nhà ngươi.”
Ta cúi đầu, lấy chiếc túi gấm vẫn đeo bên hông ra, đưa cho tiểu đồng:
“Vật này đối với ta vô dụng, nhưng có thể giúp được công tử.”
“Là gì vậy?”
Tiểu đồng nhận lấy, vừa mở ra liền sững người.
Chờ hắn hồi thần, ta đã bước ra xa khỏi cổng lớn.
Hắn vội vã đuổi theo.
“Cô nương xin dừng bước! Vật này quá quý, sao ta dám nhận?”
Ta không quay đầu, chỉ khẽ giơ bọc điểm tâm trong tay:
“Cầm lấy đi, công tử nhà ngươi… đã trả bạc rồi!”